Thơ Dự Thi 8-2002

11:07 01/09/2008
Phan Trung Thành - Mai Bá Ấn - Nguyễn Thị Phước - Hồng Thị Vinh


PHAN TRUNG THÀNH

Trong lời

đôi bờ rời ra tìm nguồn sông khác
con đò vừa chạy vừa trôi
Mái chèo khua vang thời cơ đơm biếc
mũi nằm phơi chân đồi
diện tích mồ hôi loé sáng quên màu gạch nối
mưa vung từng trận dậy thì
cánh đồng bao yêu ngày nhận mặt
vẫn còn sấm sét mùa đi
                                               
2-2001

Ngày vắng
                        (gửi Vương)

khúc sông nào đủ rộng cho mỗi lần ta bay
mà nhiều khi bờ kia buông dốc
gió từng đêm
chất đầy
chúng ta gần nhau nhiều chiều để nhận ra ngày vắng
kí ức mưa phùn quét sáng
lên ngực sông
vừa mở vòng tay
sóng vẫn không thôi tung trứng tóc dài
vào câu thơ trôi dạt
khi bờ kia đuối dốc
khúc sông nào đủ rộng cho mỗi lần ta bay
01/2002

Chuyến

đánh võng vào cánh đồng lưới trắng
tôi bơi như đàn sếu rụng tóc
qua đầm hay nơi xa nào biết
cha tôi, người kí âm đầu tiên lên quãng sông mắt nhìn buốt đáy
mỗi chiều chờ nhau trong ngày bằng li rượu đuối dốc
không ai buông vào nhau tiếng trở mình lặng lẽ
những noi cá no phồng cữ sóng
lần lượt theo lên bờ trong tiếng răng rắc khớp xương
ai trong họ nhìn sông lần cuối
chỉ còn những chiếc vẩy rung lên ở phía ngược nguồn
bỏ trôi
tiếng trở mình lặng lẽ
10/2001

MAI BÁ ẤN

Cỏ sắc
                         Tặng nhà thơ Thanh Thảo

Trước dữ dội đạn bom và máu xương chiến tranh
anh hát lời mềm và xanh mơn của cỏ
vương theo dấu chân hành quân
về biển
đón mặt trời

Đứng trong vòm che mười lăm năm hoà bình đầu tiên
anh lặng lẽ đếm và xếp
Đếm toát mồ hôi
dẫu phép dếm chỉ bắt đầu từ một
Và tư duy xếp
khối ru - bích vuông

Con tàu trườn mình qua dốc
sắp về ga
hú còi bình yên trong những dao động sóng

Sợ mất sóng tâm hồn (trái tim nằm ngoài vùng phủ sóng)
anh quay về cùng trẻ thơ
lăn trần trong cát
bơi truồng trong sóng
vô tư hát dịu nỗi đau

Bám gốc rạ quê nghèo,
giam mình trên gác hẹp
anh phóng ăng - ten tự phủ sóng mình
mê mải viết những dài những ngắn
Lấy ngắn nuôi dài
lấy dài an ủi ngắn
cười rung bọt trắng, say men thời gian
Nhấp ngụm bia
chếnh choáng bước trên đường thơ bất định...
Anh đi...
quên đánh thuế thu nhập đời mình
lặng lẽ người đàn bà Chàm bí ẩn
mải mê đi trên cỏ sắc dọc miền Trung
                                               
12-2001

Mẹ

Con ve nằm khóc trên chạc ổi
Ru hạ tàn trưa nồng đầu thu
Con dế nỉ non trong xó tối
Giục đêm tàn... kết thúc lời ru

Thạch sùng ru đêm
                        đàn gà ru sáng
Con chào mào hát lửng giữa chừng trưa...

Phải mẹ khóc cả một đời thầm lặng
Thành lời ru bên những chiếc nôi đưa?

NGUYỄN THỊ PHƯỚC

Mẹ tôi

Dặn tôi uống nắng đồng làng
Ai biết cơm ngọc lúa vàng thì yêu

Xem văn làm báo cũng nhiều
Vẫn thèm nghe mẹ đọc Kiều như xưa
Chuyện Tống Trân với Cúc Hoa
Giọng Cuồi (*) mẹ kể, hơn là văn công...

Sức xuân mẹ trả cho đồng
(Dẻo thơm mớm những nụ hồng năm nao)
Trả đời những cuốc những cào
chiếc đòn gánh nhẵn tạc vào trong tim
Cũng không cám bã, chỉ kim
Mẹ tôi ngồi giữ tiếng chim trong vườn
Giữ cho ruộng đất cái khôn
Luống rau, bờ dậu - cái hồn, thẳng ngay
Giữ cho con cháu sum vầy
biết thương kẻ khó, hễ vay trả nhiều (**)

Mẹ tôi ngồi khoác áo chiều
Mà còn giữ đấy những điều tôi mơ...
Vinh, 10-2001

-----------------------
* Kẻ Cuồi nay là Thọ Thành, Yên Thành, Nghệ An
** Tục ngữ: "Vay chín thì trả cả mười..."
      

HỒNG THỊ VINH

Như loài hoa cỏ

Ly rượu ấy
Đã một lần uống cạn
Say một lần xem cảm giác ra sao
Đi vào mộng rồi đi ra ngoài thực
Tỉnh mắt nhìn
Vóc dáng đã hư hao

Rượu đắng lắm
Chỉ nhấp vào một ít
Tan cơn sầu
Đỏ mặt có là bao
Có bước thấp
Có bước cao
Cũng đi về một cõi
Một chút ngả nghiêng vui
Một chút ngả nghiêng sầu
Nghe mơ hồ tiếng gõ nhịp thời gian

Tỉnh đứng vững
Mà say càng đứng vững
Dẫu đã biết hồn mình không điểm tựa
Rượu thì đắng
Bước chân đời đã choáng
Cuộc ngả nghiêng ai chẳng một lần
Muốn sống mãi như loài hoa cỏ
Hết nắng rồi vẫn mát giọt sương mai.

Kẻ hành khất hắt hủi ấy
            (Ouvres moi cette porte òu je frappe en pleurant)

Trước ngưỡng cửa của cung điện nguy nga lộng lẫy, hãy cho tôi vào tìm phế tích. Đâu gác tía lầu son chuông vàng khánh ngọc. Đâu nhã nhạc lụa là một thời đùa hoa giỡn ngọc, một thời nát ngọc chìm châu.
Cổ thành mái phủ tường rêu in dấu thịnh suy một thời hưng phế.
Trước ngưỡng cửa một lâu đài, hãy cho tôi vào tìm chứng tích những cuộc tình vương giả. Những tâm hồn lạnh giá và những ước mơ cháy bỏng. Những tiểu thơ công tử thay tình như thay áo. Những trái tim trọn nghĩa thuỷ chung.
Xin ghi lại những tiếng khóc tiếng cười chân giả bi hài phía sau cánh cửa một rạp hát. Những lớp áo phường tuồng và những khuôn mặt thật sau cánh gà.
Tôi hành khất tiếng mõ sớm chuông chiều trước mái hiên những ngôi chùa tĩnh lặng. Chốn u tịch sáng lẽ sắc không, luân thường hư huyễn.
Về phía phố phường, bên trong những cánh cửa kính nhiều màu, dù không trong suốt nhưng vẫn không giấu được niềm thống khổ và an lạc bất luận người sang kẻ hèn.
Hãy cho xin lẽ được thua định mệnh. Những nhọc nhằn nhận chìm đời sống và những ước mơ gởi cánh diều bay. Không có đau thương không có hạnh phúc sẽ không thành đời.
Tôi đã đi qua đời bằng mọi lối. Những con đường thân quen và những miền rất lạ. Một kẻ hành khất giàu tình yêu nhưng nghèo lẽ sống. Muốn dừng chân sau lộ trình dài.
Hãy mở cho tôi một cánh cửa, dù là khung cửa hẹp. Cánh cửa của con tim. Tôi chỉ xin một tấm lòng.

(nguồn: TCSH số 162 - 08 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng

  • Phạm Quyên Chi là một tác giả trẻ đang sống tại thành phố Quy Nhơn, mới đến lần đầu với Tạp chí Sông Hương. Trong những sáng tác đầu tay, Phạm Quyên Chi từng bộc bạch: “Tôi là một đứa con gái thích tưởng tượng. Dường như những tứ thơ của tôi đã hình thành nên trong những “khoảnh khắc của tưởng tượng” như thế. Tôi cũng không hiểu được chính mình, chỉ có thơ là hiểu tôi…”.

  • Nguyễn Thanh Lâm - Từ Quốc Hoài - Hoàng Ngọc Giang

  • LTS: Lữ Quỳnh là bút hiệu của Phan Ngô, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên-Huế. Học sinh Quốc Học - Huế năm 1959 - 1962. Là nhóm bạn với Trịnh Công Sơn, Bửu Ý, Shiphani, Lê Văn Ngăn, Võ Chân Cửu...

  • ĐINH CƯỜNG

    Như tiếng thì thầm vĩnh biệt
                                               Khi hay tin Lê Văn Ngăn mất

  • (SHO) BẠN VỀ BÊN PHỐ XƯA MƯỜI BỐN NĂM RỒI SAO SƠN.

    CHIỀU NAY TÔI ĐI TRÊN PHỐ XƯA GEORGETOWN MÀ NHỚ BẠN

  • Nguyễn Thị Anh Đào - Lê Vi Thủy - Trần Tịnh Yên - Ngô Hà Phương - Trần Quốc Toàn - Bạch Diệp - Đinh Thị Như Thúy - Hạnh Ngộ - Hạc Thành Hoa


  • LÊ MINH CHÁNH

  • Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Văn Quang - Trần Hữu Dũng - Đỗ Hàn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Văn Hoan - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Lưu Ly - Vĩnh Nguyên - Cao Quảng Văn - Ngàn Thương - Nguyễn Đạt - Phan Đạo - Phương Việt - Châu Thu Hà - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Hồ Ngạn

  • Đông Hà - Phạm Trường Thi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Văn Công Hùng - Trần Thị Ngọc Mai - Duy Mong - Xuân Thảo - Hồng Vinh - P.N. Thường Đoan - Hoàng Ngọc Châu - Triệu Nguyên Phong - Ngô Thái Dương

  • PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

    Yếm Đào

  • PHÙNG TẤN ĐÔNG

    Em còn chờ ta ở đó không

  • TRẦN THỊ TƯỜNG VY

    Tháng Chạp bông hồng vàng

  • Đỗ Nam Cao - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Chấn Uy - Nguyễn Văn Chương - Phùng Tấn Đông - Trần Quang Đạo - Trần Lê Văn

  • Hương xuân - Bài ca mùa xuân 

  • Bạch Diệp - Nguyễn Hữu Minh Quân - Nguyên Tiêu - Nguyễn Thiền Nghi - Phan Lệ Dung - Lê Viết Xuân - Nguyễn Tấn Tuấn - Ngô Thiên Thu - Đinh Ngọc Diệp - Trịnh Bửu Hoài