Thơ Dự Thi 7-2002

16:31 27/08/2008
Lê Mỹ Ý - Nguyễn Lãm Thắng - Thuý Nga - Nguyễn Vĩnh Nguyên - Võ Tấn Cường - Đại Giang


LÊ MỸ Ý

Về một đêm trăng

Bàng bạc dưới trăng khuya, những mái nhà nhỏ bé
Những kiếm cỏ cắt ngang vũng trăng
Như chiếc liềm khu  a vào thinh không
Và đóng đinh thinh không... và âm thầm tan chảy.

Loang loáng mắt dế mèn những dấu thập không tên
Đã đánh số thứ tự từ một đến chín
Giữa đầm nước, vầng trăng từ từ dâng
Cho đến lúc ngập dần chân mộ

Còn ánh lửa ngọn đèn soi cá
Lại soi rõ những hình rong nhảy múa trên đầm
Những vệt dài loang lổ tận bình minh
Tựa dấu tích một câu chuyện cổ.

Rồi xoá sạch những gì đã có
Một túp lều chăn vịt hiện trong sương
đang thức dậy cùng sự lặng im
Một cái gì hoàn toàn khác.
                             Đêm biển 12. 7.2001

Lời gọi sau cùng

Lời gọi sau cùng này như những mầm cây
Nảy trên đất cày phân vân, lưỡng lự
Đan kiến nhấm nháp chồi non mỗi ngày, mỗi giờ
Những chiếc rễ óng vàng sinh lực.

Và lướt đi trong hồn nhiên khoảnh khắc
Mùi đất hoai nồng ấm ánh trời
Chúng ta ngẩng cao đầu,  gánh vô hình trên vai
Hút theo những bàn chân cắm chặt.

Trong giây phút sau cùng có thể nào phân biệt
Những mầm cây phân vân, lưỡng lự giữa đất cày
Hay vật hy sinh cho đàn kiến no mồi
Ong vàng đám rễ đang tràn trề rữa thối.

Và mỗi ngày, mỗi giờ trên thế gian, lời gọi
Đã vọng vang lên, đã lịm tắt âm thầm
Những tia nắng mặt trời chẳng làm nên điều gì lạ lẫm
Sự chia sẻ lặng im khi chúng ta mệt mỏi, rã rời.
                                                                                18 - 9 - 2001.

Bầu trời và chiếc gương soi

Đã sinh ra và đã sống một mình
Thức là ngủ và ăn là đói
Đã đi mọi con đường không thể nào thấy nổi
Khuôn mặt mình sau chiếc gương soi.

Trong khu vườn mơ ước tuổi thơ
Nơi quả đồi cày lên đá mọc
Vất vưởng mầm khoai lũ trẻ nhồm nhoàm
Con cánh cam mùa thu xanh lét
Mở vũ hội bằng âm thanh khua râu cuối vườn.

Những giọt nắng mầm khoai ngọt đến tê lòng
Lũ trẻ chẳng bao giờ  cần hát bài đồng ca về đất
Chúng nhặt nắng ném tuột vào nhau trong vũ hội riêng mình
Đã sinh ra, đã ăn và sống.

Và từ mọi ngả đường, mặc dù không lời nói
Hơi thở phủ đầy chiếc gương soi
Trong khu vườn mơ ước tuổi thơ
Con cánh cam cũng thở ra những luồng hơi trắng
Ru lũ trẻ ngủ vùi trên đồi nắng.

Không thấy, không nghe, không hiểu
Là những gì tôi rút ra từ cuộc sống này
Dưới bầu trời, chiếc gương sẽ thấy, sẽ nghe, sẽ hiểu
Những lời không được thốt qua môi!

Vào một ngày

Bàn bạc giữa mông lung điều gì chưa rõ
Cát
Nắng
Và gió trời
Mỗi thời khắc trôi qua lại xây cho mình ngôi nhà mới.

Không một ai viếng thăm, những cánh cửa ngôi nhà ấy
Những tầng mắt mở ra hư vô
Niềm nở đến không ngờ
Như chờ đón bình minh phía trước.

Chiếc bóng của tôi cũng tham gia cuộc bàn bạc giữa mông lung
Vào một ngày nhắm mắt
Và tôi không làm sao cảm nhận được dòng sông đất  đai
                                                                           đang che phủ mặt mình.
Lan chầm chậm mùi hương cám mít
Của những chiếc rễ nâu
Giữa cát - nắng - gió trời
Từ từ bật nắp.

Con đường

Chạy dọc theo quả đồi lúp xúp
Con đường ngoằn nghoèo
Không một dấu vết người  đi trước.

Con đường không hiểu được vì sao
            những bàn chân đi qua đều chết
Mà mình lại sinh ra dưới những
                                              bàn chân!

Và lộng lẫy ánh trời
Vang trên quả đồi, tiếng hát của
            một chú bê con vẫn còn run rẩy
Tiếng hát thơm hơi sữa
Trong vắt tự trời cao.

Con đường chạy ngoằn nghoèo
Lắng tai nghe những lời ca
                đổ tung ngàn ánh bạc
Xuống cánh đồng sau vụ gặt
Nồng nàn hơi thở phèn chua.

Từ đó đến giờ
Dọc theo quả đồi lúp xúp
Những lời ca cứ vang lên
                                    biền biệt!


NGUYỄN LÃM THẮNG

Ca dao

Cánh cò bay thấp bay cao
nghìn năm vẫn chở khát khao về trời

Ngàn dâu bãi mía ta ơi!
cứ xanh như thể muôn đời vẫn xanh

Hàng tre tha thiết ru cành
đồng xa nghe gió dỗ dành lúa non

Chim chiều hót khúc ví von
tình người còn ấm là còn ca dao.

THUÝ NGA

Có buồn không

Tuổi học trò bâng khuâng lối nhỏ
Gió thì thầm nâng áo lụa bay bay
Chân bước nhẹ trước bao điều bí ẩn
Hạt nắng đùa trong ánh mắt thơ ngây

Mới đó thôi, ba mươi năm không gặp
Thoáng nhìn nhau, chưa dễ nhận ra nhau
Bạn và tôi đã thay đổi sắc màu
Từ giọng nói, bước chân, tà áo...

Có buồn không khi đã nhận ra người
Bên dòng sông, mái trường thay ngói
Bên cây xà cừ vào trưa nắng gội
Hè qua rồi, lá phượng úa rơi rơi...
                                               
2002

NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

Cảm thức sông

Hình như sông vẫn thế,
cách hiên nhà tôi tám mươi mốt bước chân trẻ thơ
nơi có con ma rà ngồi khóc những đêm đông
                                                            vì không nỡ bắt người thế mạng
Tim sông hiền hoà
Lòng sông bão giông...

Mẹ vục chiếc gàu sòng đầy trăng non sóng sánh
xối lên mái tóc mượt mà của chị
- Ngày mai con gái sang sông...
Gió sẽ giữ lại mùi bùn non đêm nay!
Trăng sẽ trôi vào trí nhớ đêm nay!
"Ầu ơ..." - lời ru lại cất lên tự tim sông
                                                mà mênh mang duềnh bãi
gió xô bóng chị
                        trôi theo dòng trăng...
Rồi mai cách trở đò giang...

Mẹ vẫn tìm ra bến sông thắp nhang khấn nguyện con ma rà đừng về khóc nữa để những đêm đông heo may không thét gào trên chái rạ, không rỉ rên trên cái cột cây kèo...

Ngày đầu tiên con bơi qua dòng sông. Mẹ khóc...
Trong làn roi mẹ dành cho con có tiếng vụt qua của sợi heo may còn sót lại cuối mùa đông và mùi bùn non của cọng le bên sông trở héo.
Cũng ngày đầu tiên con bơi qua sông, góc sân nhà mình bỗng hẹp và đường đi ra mép sông không còn là tám mươi mốt bước chân trẻ thơ.
Sau những vệt hằn của làn roi trái gió,

mẹ lại múc nước sông xối lên mình con
Nước sông chảy lên lằn roi nhức buốt
Trong tiếng nấc cuối ngày con thấy bóng mẹ trôi nghiêng cùng bóng sông...

Con ma rà vẫn ngồi khóc dưới trăng
mà không nỡ bắt người thế mạng...
Con bứt khỏi sự bao dung của tim sông và mang vào mình chút cồn cào đáy sóng
... trôi chìm về phía biển khơi...

Từ đận ấy gió heo may vẫn cồn cào chái rạ
chiếc gàu sòng thời con gái của mẹ đã thả vào thăm thẳm lòng sông...
Nơi mặt trời lên, có nấm đất dôi về phía biển,
có cây mẫu đơn đơm hoa trên phù sa...
Con không tìm được chiếc gàu sòng để tự tắm cho mình sau cơn dâu bể
Vẫn biết rằng sông rất bao dung!

Nơi mảnh đất con quỳ xuống là hiên nhà mình ngày xưa.
Từ đây đi về phía dòng sông chỉ dăm ba bước chân người lớn
Và chập chững tám mươi mốt bước chân trẻ thơ...

... hình như sông vẫn thế, không xa!
Đalat, tháng 03-2002

VÕ TẤN CƯỜNG

Gương mặt

Thân thể em vẽ vào đêm gương mặt của ánh sáng. Chìm khuất bóng ma trơi, hiển hiện mặt người. Màn hình ti-vi nham nhở nụ cười, đóng băng giọt nước mắt. Tôi vẽ gương mặt tôi: trái cây chín, nước đá, hố thẳm...
Gương mặt tôi dính trên pa-nô áp phích. Bia, xà bông, mỹ phẩm và bộ mặt tài tử xi-nê che khuất và phủ lên mặt tôi.
Tôi bóc mặt mình, bóc vỏ trái cây. Gương mặt tôi lặn sâu vào thớ gỗ vào bức tường xi măng trắng toát.
Ai cướp mất gương mặt của tôi? Gương mặt thơ ngây thời gian cướp mất. Gương mặt xảo trá lạnh toát màu vôi. Gương mặt đá tạc lời nguyển rủa. Gương mặt nhớ thương em bỏ quên góc nhớ.
Ai trả tôi gương mặt người? Ai trả tôi gương mặt tôi? Tôi trả tôi gương mặt bóng tối.
Giọt nước mắt ăn năn soi tỏ mặt người.

ĐẠI GIANG

Nỗi niềm mùa hạ

Cuối hạ tua rua có nở?
Người ơi mây núi xa mờ
Chân trời bập bùng ánh lửa
Gió Lào khô khát hoàng hôn

Đi qua bao mùa trăng náu
Giọt sao đọng đáy mắt người
Gió đêm rót vào hơi thở
Tưởng gần lại hoá xa xôi...
Mảnh trăng hạ huyền hao khuyết
Bóng mây hư ảo cuối trời
Sương giăng ướt đầm cỏ biếc
Ngang trời một tiếng chim rơi

Nhạc ve đốt trời lửa phượng
Kỷ niệm se lòng người đi
Trái tim âm thầm thương nhớ
Mắt người thăm thẳm biệt ly...

(nguồn: TCSH số 161 - 07 - 2002)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường

  • PHẠM TẤN HẦU

    Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
    Và giống như một người mù
    Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
                            P.NERUDA

  • NGUYỄN PHÚC VĨNH BA

    Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?

  • Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà

  • VŨ THỊ MAI OANH

    (Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)

  • Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều


  • KHẾ IÊM

  • Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.

  • Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn


  • HOÀNG NGỌC QUÝ


  • NGÔ ĐÌNH HẢI

  • Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài