Thơ Dự Thi 5-2002

09:27 19/08/2008
Nguyên Quân - Nguyễn Xuân Sang

NGUYÊN QUÂN

Chớp lửa cuối trời

Để anh ngồi lại một mình
Bên bờ vực tối - Chiếc dép vẹt mòn
- Chai rượu cạn
Biển cả hư vô và em chớp sóng
sẽ chở anh trên con thuyền độc mộc trầm hương
Tới xứ sở nặng đầy thần tích - những thần tích
cô đơn kiêu hãnh
Bên khung cửi thếp vàng - coi thoi nạm bạc
dệt tấm vải màu phủ mặt giấc mơ
Những giấc mơ của chiếc cầu vồng - của con chim
bìm bịp vằn mắt lửa săn tìm độc rắn - để huỷ
mình trong tố dược nhân gian.

Bên bờ vực thẳm sâu - xác những con chữ
âm thầm mọc cánh
Em đã bỏ ra đi với những mặt người nhớn nhác
chẳng thế nào nối giúp mối dây neo buộc con thuyền
độc mộc trầm hương chở bụi tro loài chim bìm bịp.
Anh ở lại một mình - Cuối chân trời chớp lửa.

Khuya Huế

Từng giọt
            từng giọt
                        thời gian
nhểu xuống giấc khuya
Bụi đường lắng sau ngày nháo nhác
Và thành phố ngủ yên trên tấm thảm màu
Gã đàn ông ham chơi nhất
cũng đã trở về trong căn nhà màu tối
tìm lại chút hơi ấm cuối cùng trí nhớ
Tôi vẫn ngồi lặng lẽ
Cốc cà phê đen sánh
Mặt nhoè khói thuốc
Cây cau già lẩm cẩm vẽ tàu lá ngang mày

Phía bên kia con đường
Từng ô
            từng ô cửa
                        của những người ở trọ
bắt đầu đuổi dần bóng tối về phía tôi ngồi

Khi thành phố ngủ yên trên tấm thảm màu
Phía sau lưng dòng đời vẫn mơ hồ chảy
Người hát xẩm mù loà mớ ngủ dưới gầm cầu
chấp chới dạ quang
Người đàn bà kéo lê tiếng chổi đánh bóng mặt đường
Quét về phía tôi từng giọt khuya the thía
Em biết không
Giữa em và con phố nhỏ
Tôi còn riêng và khoảng lặng
Có thể đếm từng vết nhăn.

NGUYỄN XUÂN SANG

Đêm trên giàn khoan nhớ Huế

Tháng ngày áo đẫm mồ hôi
Bơm dòng dầu thô tuôn chảy
Dàn khoan trụ giữa biển khơi
Ngọn lửa pha ken bừng cháy

Đêm buông tựa khu phố nổi
Anh điện, ánh lửa lung linh
Quây quần chục giàn tụ hội
Lặng thầm đón ánh bình minh

Đất liền cách trăm hải lý
Giàn khoan - ốc đảo xa vời
Biển xanh, trăng thanh tri kỷ
Chạnh lòng nhớ Huế khôn nguôi

Lũ lụt bão giông tàn phá
Mảnh đất anh dũng kiên cường
Vượt qua đói nghèo, vất vả
Tạo nên gương mặt sông Hương

Tôi mơ một mai ra Huế
Khoan dầu trên biển Thuận An
Giếng chứa "vàng đen" vô kể
Trào lên như suối hân hoan...

Ngả lưng cồn cào gan ruột
Chập chờn hình ảnh Huế thương
Nhớ nhưng không sao ngủ được
Mong về với Huế quê hương.

Đưa mẹ về cánh đồng quê

Mạ như trái chín trên cây
Kiếp luân hồi rơi xuống cội
Thều thào nghẹn nấc trăn trối
- Cho mạ về đồng làng ta

Mạ làm dâu chốn phố xa
Sinh ra con đàn cháu đống
Lặng thầm nhớ nhung mong ngóng
Mảnh đất mạ khóc chào đời

Nơi đó mạ có một thời
Tuổi thơ đói cơm rách áo
Hạn hán gối đầu lụt bão
Bom thù dội xuống thương đau

Mạ mất đổ cơn mưa mau
Sụt sùi mờ trời màn lệ
Hụt hẫng từ đây không mạ
Quanh con bóng mạ chở che

Đưa mạ về cánh đồng quê
Nằm nghe tiếng chim chiền chiện
Gió mát trăng thanh quyến luyến

Vỗ về ru mạ ngủ ngon.

(nguồn: TCSH số 159 - 05 - 2002)

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương