Thơ Dự Thi 2-2002

08:49 30/07/2008
Thúy Nga, Trần Tịnh Yên, Nguyễn Thị Thái, Văn Công Hùng, Lê Quốc Hán, Nhất Lâm, Nguyễn Trung Bình

THÚY NGA

Tiếng mùa

Hạ Huế trăng trong
Dòng Hương trắng
Bạc khách du thuyền trầm mặc
Khúc nam ai lặng lẽ khóc thầm

Thuyền rồng lơ lửng
Mái chèo lơi trăng
Hoàng cung
Vẳng giọng ái phi cười

Huế vắng thu
Người ngẩn ngơ
Đông trở về, không đón chờ
Hiên trống, rèm thưa ai cản gió
Lửa tình phai, hơi ấm hờ

Xuân đến muộn
Huế ướt sũng
Mai sớm nở hàm ơn người nhặt lá
Chờ hoa lòng dịu nỗi ưu tư

TRẦN TỊNH YÊN

Cỏ vu qui

Đôi khi về giữa đời khuya
Hỏi người đi có trở lại
Chim treo mỏ buồn không nói
Chỉ nghe lời gió thở dài

Đôi khi về trong đời xa
Hỏi em tình có lụa là
Mưa Ngâu dối lòng bối rối
Mới hay tình đã phôi pha

Đôi khi ghé qua ngày xưa
Em thơm cỏ mật dậy thì
(ngày xưa qua cầu giữ áo)
Bây giờ cỏ đã vu qui

NGUYỄN THỊ THÁI

Hoa đỗ quyên trong vườn
Bạch Mã

Chăn mây chiều Bạch Mã
đắp hờ lên núi cao
ngựa hoang nằm yên ả
vó mềm dần trong mơ.

Qua lâu rồi hò hẹn
thác bay mù xa xôi
trầm tư bên suối vắng
lòng còn trăm nỗi yêu.

Yêu loài hoa màu đỏ
nơi vách đá ngủ quên
tên hoa như lời tỏ
rằng: Đỗ quyên, Đỗ quyên.

Xưa ai đặt tên hoa
dịu dàng mà kiêu sa
khi chiều tà gió muộn
nồng nàn chi đỏ thắm.


Đỏ như ngọn đèn gác
ngựa hoang lòng khao khát
phi nước kiệu rong chơi
lối về: Đỗ quyên ơi!

Ta giờ như vó ngựa
bồi hồi trong nắng mai
thác dù cao cao nữa
cũng vượt cùng gió mây.

Đỗ quyên và ngựa trắng
cùng hí gọi mùa lên
nở đỏ lòng Bạch Mã
cho trời Huế thênh thênh.
2.07.01



VĂN CÔNG HÙNG

Có một ngày...

Có một ngày cỏ hoa chờ đợi
em thiên thu thành quách rực nan vàng
sâm sẫm gió phương trời ngơ ngẩn nắng
nốt nhạc nào âm ỉ thinh không

Thăm thẳm thế nghìn trùng vương vấn tuổi
chiều thiên di lặng lẽ đốt nơi này
ta ngẩng mặt, ồ, trong xanh quá
tóc ai thề mưa nắng ở vòm me

Rồi có thể nắng không vàng thế nữa
vẫn còn em hoa cỏ đợi giao mùa?...

LÊ QUỐC HÁN

Quẻ

Vô sinh là số không
hữu sinh thành số một
giữa trời đất mênh mông
tôi vô tình hoá tốt.


Có một chiều dại dột
hợm mình giục sang sông
rồi lúc vui tấn công
rồi khi buồn phòng thủ
Dù bằng ngà bằng gỗ
vẫn một dáng hình tròn
dù tốt đen tốt đỏ
vẫn mơ hồi nhập cung.
                        Chớm thu,2001

 
NHẤT LÂM

Tình cờ

Tình cờ trăng tình cờ em
Tình cờ đêm đã buông rèm nhân gian
Bên trời một đốm lửa tàn
Ngôi sao mệnh chủ bình an cho người
Giàu nghèo cũng thế vậy thôi
Tình cờ một thoáng để trôi một đời
Tình cờ em đã quên tôi
Như đêm trăng khuyết để rồi khuyết trăng.
9-2001

NGUYỄN TRUNG BÌNH

Mưa Nà Thao

Mưa
Căng căng ngực đá
Dưới hố núi một mình ớn lạnh tiếng chim đêm
Trăng rơi
Giọt
Giọt
Trăng tan
Trắng
Trắng
Mái núi mờ hơi toả

Em mơ cùng rừng mưa
Hay mênh mông thức dậy
Gió reo
Như một bí mật buồn
Nghe không rõ

Có ngọn đèn hiu hiu lưng đồi
Có dáng người vào trong bóng tối
Thú gọi bầy
Tan tác rừng khuya.
Tiên Phước, 1991

 

(nguồn: TCSH số 156 - 02 - 2002)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương