Thơ Dự Thi 12-2002

14:48 09/09/2008
Nguyễn Văn Hùng - Nguyễn Tấn On - Thiệp Đáng - Nguyễn Bình An - Ngô Cang

NGUYỄN VĂN HÙNG

Buổi sáng có báo động
                                           Tặng V.K.C

Một con mèo không ngủ trên ngực tôi
Nó ngồi đối diện, bên tách cà phê nâu, sáng sớm
Sau cặp mắt lim dim có điều gì hệ trọng
Chú chẳng giống bọn ta hay trống rỗng nhìn trời.

Một con mèo không ngủ trên ngực tôi
Không thèm để ý
                        cả đến đám người mải nhâm nhi bụi phố
Sau cặp mắt lim dim có giấc mơ gặp gỡ
Hay, chú đang ám ảnh về một buổi sáng cáo chung, của cả loài mèo?!
Vinh, ngày 29-5-2002

Chú ý

Biển khác nào trang văn
Nổi - vùi bao cháy khát
Hãy dè chân, dưới cát
Có một phần Nguyễn Du!

NGUYỄN TẤN ON

Khúc hát người đánh cá

Sáng tinh mơ cha đi đánh cá
Hồ Xuân Hương sương đặc quánh mùa thu
Con ở nhà chờ cha quăng lưới
Mẻ đầu tiên cha vớt đám sương mù

Ơ đâu về...? Mà nghe thu xào xạc
Lục bình trôi lừng lững cọng rong rêu
Phía Đồi Cù cây bạch đàn đứng lạc
Bên rừng thông gió lặng lẽ ru tình

Cha kéo lưới vướng cành phượng tím
Hồ lặng yên con bói cá mỏi mòn
Lá soi mặt hồ những lồng đèn tháng tám
Vớt mặt trời đỏ rực cho con
Đàlạt thu 2002

Chị

Đâu rồi...? quần lĩnh yếm nâu
Vườn xưa thơm ngát lá trầu xanh giêng
Qua đò rớt lúm đồng tiền
Lặn tăm
            nắng đỏ bên triền sông quê


Dế kêu xước cỏ bờ đê
Bầy chim se sẻ mới về hôm qua
Lộn mùa ngồng cải thưa hoa
Nằm nghe sấu rụng la đà trống không
Gió cạ nắng
                        xước mặt sông

Luỹ tre nghiêng ngả ẳm bồng
                                cơn giông
Chị tôi bước vội theo chồng
Để mưa trầy xước mấy vồng
                                khoai lang


THIỆP ĐÁNG

Cầu ngói Thanh Toàn

Mái che nụ hôn ảo và qua đây trăng khuyết giọt
                                                                        nông nhàn
níu hai bờ âm dương ngờ đâu thân gỗ ván
ngờ đâu nét quặn cơn khúc ruột cũng là dây uốn cong
nên thánh thiện hồn lúa nước, sao quê mãi cầm canh thao thức
chị ơi, nay em đang về tới
            phải đó chị là gió đưa gót đồng cạn lên
                                                đi đón mây hành hương
nhưng thổi gặt nụ hôn ảo mất rồi khiến oan tình
                                                đôi uyên ương thế gian này biết mấy
mùa thương mùa còn cởi áo rơm thơm
em chẳng muốn là chợ phiên
làm đau thêm tiếng thớt
thả làm thân gỗ ván bắc ngang nỗi manh nha sầu ải
                                                gợi cung duyên hiển lộ mày ngài
từ xa vắng
            của mười năm
                        gửi lại
khoảng không gian trần trụi đến tựa
và con thạch sùng hoang lấy giọng thổ tặc lưỡi
đúng mười năm.


NGUYỄN BÌNH AN

Hát trong tiệc vui

Lời hát bật ra ngoài
Nước mắt lặn vào trong
Giữa nhốn nháo tiệc tùng
Em hát!
Mùi gia vị chèn ngang giai điệu
Câu hát ngọt ngào
Chua, chát thấm qua tôi

Người ta vô tình nghe
Em cứ hát thật lòng
Tiếng cụng li nát nhàu tiết tấu
Em vẫn hát
Say như chỉ một lần được hát
Cho người vui - Tiệc mặn nồng

Câu kết đến rồi, khúc ca
 lượn cong
Trước dấu lặng... em lặng thêm mấy nhịp
Dấu lặng hay nghẹn ngào
 tiếng nấc
Rơi vô hình qua mỗi tiệc vui.

NGÔ CANG

Hương miệt vườn


Vẫn là sông cũ, sông ơi
vẫn là đám lục bình trôi lững lờ
vẫn bông điên điển đôi bờ
mùa hoa gợi nhớ "nàng thơ"
                                   của mình...

Mái dầm khua nước dòng kinh
mười năm nhớ một ánh nhìn,
                                       lạ chưa!
Có tiền, đâu dễ gì mua
con cá bống trứng theo mùa
                                     nước son

Tay vui nhịp quết bánh phồng
hỏi cô hàng xóm có còn
                             nhớ chăng (!?)
khách về, lạc bước chày trăng
hái chùm hoa tím bằng lăng    
                                  xuống phà

Bến tình đỏ nước phù sa
khách về, nhãn ổi thơm quà
                                         túi thơ
sáu câu vọng cổ ầu ơ
ngọt ngào ủ chín giấc mơ 
                               miệt vườn...!

(nguồn: TCSH số 166 - 12 - 2002)

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân