Thơ Dự Thi 11-2002

09:54 08/09/2008
Phạm Khang - Lê Ngã Lễ - Phan Đình Tiến

PHẠM KHANG

Cạm bẫy
                        Tưởng nhớ Pútskin

Đối mặt với ông là đấu thủ thiện xạ
Đấu súng không phải là khuôn mặt của thi ca
Lịch sử sờ vào gáy của nhà thơ
Hai đấu thủ đã chọn cho mình khẩu súng tốt nhất
Dưới vòm trời tuyết băng...

Đối mặt với ông là đấu thủ thiện xạ
Sau lưng ông là những bài thơ về nước Nga nức nở,
                        những con đường ngục tù hun hút, tình yêu,
                                    đau khổ và cả sự hoảng loạn của tâm linh
Ông viết về phụ nữ đẹp như những lời cầu hôn
Những bài ca đã có và không có
Những số phận bị bỏ quên, những mẫu người thừa của
                                                                        thời Đế chế
Khuôn mặt gái quê đam mê, vụng dại
Thảo nguyên xanh và lũ cừu thiếu người chăn dắt
Vò rượu mu-rích đến bộ cánh trinh bạch trưởng giả
Thanh gươm của kỵ sĩ không đầu...
Tất cả bây giờ xếp hàng trên giá sách
Tất cả bây giờ nín lặng, hư không...

Đối mặt với ông là đấu thủ thiện xạ
Một gã móc túi đích danh
Cái chết rình rập nhà thơ
Thiên tài tính bằng giây
Những nền văn minh ngủ gật

Súng nổ
Ông gục ngã
Máu của ông đỏ loang trên tuyết
Ôi nước Nga! Nước Nga!
Bẫy đã sập, nhà thơ không còn nữa
  
    Và ở đâu đó, ở đâu đó có hàng
            triệu hàng triệu trái tim
                  đàn bà lặng lẽ chôn cất     
          ngôi mộ khổng lồ của ông.

Ngọn nến
                        Nhớ Nguyễn Thế Phương

Ngọn nến leo lét
Rọi chút ánh sáng yếu ớt vào linh thiêng
Chập chờn thánh giá
Run rẩy dò xét sự đa cảm
Mờ ảo những khuôn mặt mặc niệm.

Trong hữu hạn ngọn nến cháy
Xô bồ những lời than thở
Những bí mật riêng tư sám hối
Rót lệ vào thăm thẳm cô đơn...

Người ta nhiều khi phải đi qua ngọn nến
Bằng con đường vòng vô tận
Không biết ngọn nến kia đang khóc hộ cho mình.

LÊ NGÃ LỄ

Lên Bạch Mã

Len theo vách núi
Lên non
Dấu xưa rêu phủ
Vẫn còn hạo nhiên
Vờn trong dòng thác
Đỗ Quyên
Rừng cây xanh thẳm
Non thiêng vơi buồn

Ngũ Hồ thức dưới
Mây ngàn
Chợt nghe nước chảy
Qua miền nhân gian
Ai đã qua đây
Một lần
Ngàn năm non nước
Rưng rưng trong hồn
Chiều nay Bạch Mã
Trên non
Nhìn đời chiếc bóng
Vuông tròn hư không?
Chiều Bạch Mã 6/2002

PHAN ĐÌNH TIẾN

Quán Âm Phủ
                             Tặng Huế

Tôi vào quán Âm phủ
Ăn bữa cơm trần gian
Những ngón tay thiếu nữ
Mềm tựa làn khói nhang

Nơi đây là âm phủ
Của xứ sở mưa đầy
Con gái như tiên hội
Phố phường say như mây

Mai kia về âm phủ
Hồn sẽ trở lại đây
Thăm người xưa cảnh cũ
Xin em bàn tay gầy

Đem xuống chốn Âm phủ
Ta mở quán Trần Gian
Trần gian và Âm phủ
Lại yêu nhau say tràn.

Dọc triền đơn chiếc

Tận chót ngày mỏi mòn ruột đá
Màn nước đêm chua ẩm manh đời
Xin đừng lạc vũng lầy phụ nghĩa
Phía tôi đi
                        sũng ướt chân trời

Em là cỏ - sao không hiền như cỏ
Thảm non xanh nhọn sắc hơn chông
Tôi dừng bước
                        bạc phờ thành cổ
Cơn mưa nào phải hoá rêu phong

Trên triền rêu một lối về đơn chiếc
Bên vũng lầy và thảm non xanh
Ngày cháy ngày
                        Bao ngày thành vô vị
Gầy rộc đêm
Chưa một phút sang canh.

Đêm thở

Không còn là đêm
Là chuyến tàu cuồng phong chấn địa
Tôi ngồi toa nước mắt
Những số phận lên xuống
                        những nhà ga chưa đến bao giờ
Hành khách không chung ga cuối

Hãy cho tôi xuống
Hãy đuổi tôi xuống
Kẻ lậu vé của cuộc hành trình
Bỗng dưng thành chính khách chờ rạng sáng

Những cơn khát cháy mòn khát vọng
Trên cỗ xe mục rỉ ưu phiền
Nghiến dọc đêm hớp ngang cuối sáng
Tiếng cười phía sau
Tiếng khóc phía trước
Chỗ tôi ngồi tiếng thở dồn căng
Hà Nội, tháng giêng Nhâm Ngọ

(nguồn: TCSH số 165 - 11 - 2002)

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo