Thơ Đoàn Mạnh Phương

09:44 17/10/2008
...Mặc cho đất bận nâu,                       trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu                một khát vọng yên bình...


ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG

 

Đối diện

Ngày lấm lem ý nghĩ
Tôi giặt chính tôi
Cắt nghĩa một ức chế,
một bức xúc
hay lục soát từng ô sáo rỗng
Thời gian thêm một ký lô buồn trong trọng lượng…

Mỗi ngày
mơ gặp một người tốt
dù chỉ một giờ, một phút, một giây
để bức xạ tâm hồn
để như đôi cánh vẫy
để sủi lòng lên như rượu ngẫu
         men cay

Bi kịch của những ánh mắt
chạm vào những khối thép lạnh lùng và mê sảng
bằng cảm xúc bê tông hoá
đành dự trữ niềm vui trong trái tim mình…

Tôi
một hữu hạn mẫn cảm
Giữa những tiện nghi
giam đầy bộ nhớ
Ngày thổi rỗng tôi – tận – ngõ – ngách – tế bào
Tích hợp từng con số
Con số âm thầm cướp bóc trời cao…

Hành trình

Nơi những lo toan đang
            tàng hình trong ngực
Một trái tim đa cảm
đập giữa đời
Dưới gắt chói một ban mai
ngày ngày ngửa mặt
trên tất thẩy mọi hoang vu
                     xanh xám ẩm buồn

Sức nặng của mặt trời
làm mỏi bàn chân đi trên
                                       mặt đất
Mặt đất trải da người
Giọt mồ hôi
sôi trên mình
không kịp vuốt!
Trên mặt đất rủi ro và đổ nát
bao thân phận dã tràng xe cát
                            nặn niềm vui…

Mặc cho đất bận nâu,
                      trời mải bận xanh
Người đi, mòn cả bóng
Thắp tận cùng thẳm sâu
               một khát vọng yên bình
bóng đã từng ngã sau lưng
và nắng xuyên qua mặt
đốt sáng mọi con đường
                 lướt dưới ngón chân.

Tư duy được ngâm ủ trong đầu
hướng đích hành trình rực cháy
Người đã từng nuốt chữ vào tim
cho những câu thơ đập ran
                                          ngực giấy!

(nguồn: TCSH số 220 - 06 - 2007)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương