Thơ của An xe ôm

08:27 25/04/2023


TRẦN THIÊN AN

Ảnh: tư liệu

Ở ngã tư phố Hàng Bông - Hà Nội của tôi, nơi bên kia đường là phố Phủ Doãn, có một người xe ôm luôn đứng chờ khách và thỉnh thoảng lại mỉm cười bâng quơ. Anh ta thường chở tôi đi uống rượu và đón tôi về sau cuộc rượu. Dần dà, nên chúng tôi thân quen. Dần dà, ngẫu hứng, anh nhắn vào điện thoại tôi một bài thơ ngắn. Tôi đọc thấy ổn nên mới chờ lúc rảnh rỗi tìm hiểu về anh ta. Hóa ra, lại biết thêm một thế giới riêng rất đáng để chia sẻ.

Tên anh là Trần Thiên An, sinh ở Hà Nội nhưng quê nội thì lại ở Huế. Bố anh là một người lính trưởng thành từ thiếu sinh quân thời chống Pháp. Sau Hiệp định Genève, ông tập kết ra Thanh Hóa và gặp “tình yêu sét đánh” của cô con gái chủ nhà. Bà đã tìm ra Hà Nội với ông. Ông bà đã có một gia đình ở phố Hàng Đường. Cậu bé Trần Thiên An đã ra đời vào năm 1963. Sinh ở Hà Nội nhưng cái tên thì mang tên một ngọn đồi nổi tiếng ở Huế - đồi Thiên An. Trải qua rất nhiều nghề, cũng đã từng là bộ đội, và hình như có căn tu nên cho đến tuổi lục tuần, Trần Thiên An vẫn là trai tân. Một chàng xe ôm trinh trắng. Có lẽ vì thỉnh thoảng lơ đãng làm thơ, Trần Thiên An đã bị trộm mất “công cụ kiếm cơm” lúc nào không hay. Điều trùng hợp là bố Trần Thiên An đã từng là cộng tác viên Tạp chí Sông Hương.

Tạp chí Sông Hương đã từng phát hiện ra một nhà thơ với bút danh “Phương xích lô”… Giờ đây, xin bạn đọc của Tạp chí Sông Hương đón nhận chùm thơ của “An xe ôm”.
                                                Nguyễn Thụy Kha giới thiệu.




TRẦN THIÊN AN

Mưa chiều phố cổ

Mưa chiều phố cổ bao nhiêu nước
Mặc khách, tao nhân cất bước chưa?

Ai mong có một chiều mưa ướt
Đi vội vàng đi… lướt thướt xưa


Thức

Thức thì giác ngộ giác tha
Tỉnh từ tiềm thức tỉnh ra một đời
Trí tri ngồ ngộ vui cười
Tam tài tam muội mà xuôi bến bờ


Huế xa

Có người bảo Huế xa xa lắm
Nhưng Huế trong tôi mãi mãi gần
Nhạt áo trường chinh mờ năm tháng
Mơ một mùa xuân… Huế tri ân


Hành trình

Hành trình về biển không vội vã
Dẫu đại dương bao dặm bước đường cùng
Vị mặn môi ai?


Cứ khoan thai để ngày mai đón đợi
Những ngọt lành sâu thẳm trái tim
Dẫu có vội cứ từ từ hãy vội
Tháng năm còn nhiều… giọt mặn đại dương

(TCSH409/03-2023)
 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng