Thơ của An xe ôm

08:27 25/04/2023


TRẦN THIÊN AN

Ảnh: tư liệu

Ở ngã tư phố Hàng Bông - Hà Nội của tôi, nơi bên kia đường là phố Phủ Doãn, có một người xe ôm luôn đứng chờ khách và thỉnh thoảng lại mỉm cười bâng quơ. Anh ta thường chở tôi đi uống rượu và đón tôi về sau cuộc rượu. Dần dà, nên chúng tôi thân quen. Dần dà, ngẫu hứng, anh nhắn vào điện thoại tôi một bài thơ ngắn. Tôi đọc thấy ổn nên mới chờ lúc rảnh rỗi tìm hiểu về anh ta. Hóa ra, lại biết thêm một thế giới riêng rất đáng để chia sẻ.

Tên anh là Trần Thiên An, sinh ở Hà Nội nhưng quê nội thì lại ở Huế. Bố anh là một người lính trưởng thành từ thiếu sinh quân thời chống Pháp. Sau Hiệp định Genève, ông tập kết ra Thanh Hóa và gặp “tình yêu sét đánh” của cô con gái chủ nhà. Bà đã tìm ra Hà Nội với ông. Ông bà đã có một gia đình ở phố Hàng Đường. Cậu bé Trần Thiên An đã ra đời vào năm 1963. Sinh ở Hà Nội nhưng cái tên thì mang tên một ngọn đồi nổi tiếng ở Huế - đồi Thiên An. Trải qua rất nhiều nghề, cũng đã từng là bộ đội, và hình như có căn tu nên cho đến tuổi lục tuần, Trần Thiên An vẫn là trai tân. Một chàng xe ôm trinh trắng. Có lẽ vì thỉnh thoảng lơ đãng làm thơ, Trần Thiên An đã bị trộm mất “công cụ kiếm cơm” lúc nào không hay. Điều trùng hợp là bố Trần Thiên An đã từng là cộng tác viên Tạp chí Sông Hương.

Tạp chí Sông Hương đã từng phát hiện ra một nhà thơ với bút danh “Phương xích lô”… Giờ đây, xin bạn đọc của Tạp chí Sông Hương đón nhận chùm thơ của “An xe ôm”.
                                                Nguyễn Thụy Kha giới thiệu.




TRẦN THIÊN AN

Mưa chiều phố cổ

Mưa chiều phố cổ bao nhiêu nước
Mặc khách, tao nhân cất bước chưa?

Ai mong có một chiều mưa ướt
Đi vội vàng đi… lướt thướt xưa


Thức

Thức thì giác ngộ giác tha
Tỉnh từ tiềm thức tỉnh ra một đời
Trí tri ngồ ngộ vui cười
Tam tài tam muội mà xuôi bến bờ


Huế xa

Có người bảo Huế xa xa lắm
Nhưng Huế trong tôi mãi mãi gần
Nhạt áo trường chinh mờ năm tháng
Mơ một mùa xuân… Huế tri ân


Hành trình

Hành trình về biển không vội vã
Dẫu đại dương bao dặm bước đường cùng
Vị mặn môi ai?


Cứ khoan thai để ngày mai đón đợi
Những ngọt lành sâu thẳm trái tim
Dẫu có vội cứ từ từ hãy vội
Tháng năm còn nhiều… giọt mặn đại dương

(TCSH409/03-2023)
 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất