LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
HẢI KỲ
Chơi chùa Bảo Quốc
chùa đâu thấp thoáng sau cây
lên cao mấy bậc đá dày phong rêu
ở đây là cõi phiêu diêu
hương hoa lan cứ quấn theo bước người
tiếng con chim phật nghe rồi
cứ nghi hoặc đấy là lời hư vô
như là từ xửa từ xưa
khổ đau luyện mãi mà chưa thoát trần
đi cùng anh nhé, nhẹ chân
em lên cao nữa cho gần hương lan
ở đây là cõi siêu phàm
vương mùi hương ấy lại mang lấy tình
mùi hương như chợt lung linh
lại như sóng dậy bồng bềnh khoảng không
hương thơm xa những chờ mong
hương thơm sâu những mơ mòng ước ao
thôi đừng lên nữa trên cao
quấn mùi hương gỡ thế nào cho ra
anh thì sợ lúc chia xa
hương em chẳng nhớ thơm qua bên này
(Rút trong tập "Đồng Vọng")
Người hành khất
người hành khất trên đường người hành khất
chìa tay xin đã mấy trăm năm
manh áo rách trên người manh áo rách
cũng tả tơi bằng chừng ấy thời gian
trời cao quá, ở trên đầu, cao quá!
và dưới chân đất cũng quá rộng dài
người hành khất chẳng làm ai lạ cả
giữa bán mua vội vã hàng ngày
cứ như thế im lìm pho tượng
tay chìa xin như đá, cỏ và cây
ở đâu đó trên đời điều sung sướng
đóng đinh niềm đau khổ với người đây
người hành khất đứng xin nhiều thế kỷ
giữa lòng tay rơi rụng tháng cùng năm
tờ lịch cũ như đồng tiền bố thí
của tình thương xưa cũ hóa thành câm
9 - 1983
(Rút trong tập "Đồng Vọng")
VĨNH NGUYÊN
Không đề 1
Ngày xấu nhất, giờ xấu nhất, giây xấu nhất
Khi em bỗng nói: không yêu anh
Anh chợt nhận ra điều bấy lâu cảnh giác
Giờ hiển hiện có kẻ địch tình
Với kẻ ấy, anh cầm dao sắc
Anh tập ném cổ chai, anh tập vít dây thừng
Con tim anh nóng như lửa đốt
Bởi luôn mài vòm ngực - bó gươm cong
Anh xông lên, anh xông lên trước
Số phận kêu phân định rõ ràng
Như con tàu trước làn sóng đập
Anh vốn xưa một thủy thủ ngang tàng
Không giải thích, vạn lần không, em hỡi
Máu đã sôi máu chảy thâm cuồng
Anh dẫu chết chứ không để mất em
Không để mất em vào tay tình địch!
Với kẻ ấy, anh cầm dao sắc
Anh tập ném cổ chai, anh tập vít dây thừng
Con tim anh nóng như lửa đốt
Bởi luôn mài vòm ngực - bó gươm cong
Đây: ngày tốt nhất, giờ tốt nhất, giây tốt nhất!
(Rút trong tập “Mây đá nhớ nhau”)
Không đề 3
Đời ta rồi thua cả loài cỏ dại
Thua cả đám liu chiu dế trũi dế mèn
Là khi ta nằm dài đáy huyệt
Đám liu chiu cỏ dại mọc đè lên
Không ai tránh được giờ kết thúc
Đức mẹ hiện ra đâu đó, năm nào...
Người sùng đạo cứ tin là có thật
Còn người thường bác bỏ từ lâu
Anh và em trước sau gì cũng vậy
Lúc rễ cây hút tủy ống xương khô
Bao đốt xương ra rỗng như ống trúc
Ai còn hát theo chỉ vào những nấm mồ
Chỉ lạnh buốt những đốt rời lạnh buốt
Mạch nước ngầm năm tháng xói âm thầm
Rồi vụn nát trong lòng đất ướt
"Thân cát bụi sẽ thành..." người sùng đạo hãy còn tin?
Cuộc đời ta mới đi một nửa
Và nửa sau mới quý vô cùng
Chớ hờn dỗi vu vơ chớ điên khùng gớm ghiếc
Cứ nói “em yêu anh” và ngược lại tốt hơn chăng?
Và bạn hỡi, chớ dông dài tham luận
Nó thừa ra khi ta hiểu nhau rồi
Và em nữa nói gì như cám rắc
Anh mịt mù giữa tăm tối - than ôi!
Đời ta rồi thua cả loài cỏ dại
Ta cứ tin như thế vững lòng hơn
Để bàn tay với bàn tay lại nắm
Và làn môi tìm tới nụ môi hôn.
(Rút trong tập “Mây đá nhớ nhau”)
NGUYỄN LOAN
Giọt mưa
Tôi - giọt mưa
sáng nay
tạm biệt bầu trời
về với những cánh đồng, những khu vườn hạn hán
Vừa gặp tôi từng ngọn lúa, nhành cây
sắp hấp hối vội đưa tay cầu cứu, đón mừng
Trong khoảnh khắc
tôi tan ra trên thân thể đất đai
tìm đến nuôi cội rễ
da dẻ cây vườn bỗng thắm
Tôi thấy mình thật hạnh phúc
bởi được tái sinh cuộc sống cho muôn loài
Tất nhiên tôi không nghĩ đến sự ban ơn
Vì tôi có niềm vui được biết khắp đó đây
nhờ chiếc thuyền mây mang động cơ của gió
Và tôi được tồn tại cũng nhờ
các sông, biển, ao, hồ
1988
(Rút trong tập "Lá thời gian")
Không đề
Em đừng trao cho tôi một nắm tiền
Vô ích
Tôi không phải nhà chế tạo thơ
Cũng không là cái máy
Nếu em là khách đặt hàng
em hãy đi nơi khác
Nếu cần thơ
em cố gắng đợi chờ
Một năm
Mười năm
Có thể lâu hơn nữa
Tôi sẵn sàng tặng em Bông - Hồng - Thơ
Nhưng trước hết
em phải gây cho tôi khóc
em phải làm cho tôi cười
Tôi mới có được bài thơ hay nhất
Đầy khổ đau, hoặc đầy niềm vui
Còn tiền ư? - tất nhiên - cần lắm
Nhưng với thơ không có nghĩa gì
Ai dại dột làm thơ kiếm sống
Là tự mình đem bán mình đi.
1986
(Rút trong tập "Lá thời gian")
(TCSH39/09&10-1989)
Tải mã QRCode
Phạm Bá Thịnh - Trịnh Bửu Hoài - Nguyễn Đạt - Phùng Hiệu - Lê Hồ Ngạn - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Miên Thảo - Lê Viết Xuân - Duy Mong - Xuân Thảo
TRẦN LAN VINH
Trần Thị Tường Vy - Thảo Nguyên - Lê Ngã Lễ - Tuyết Lộc - Trần Vạn Giã - Phạm Quyên Chi - Khaly Chàm - Nguyễn An - Vũ Trọng Quang - Đỗ Văn Khoái - Triệu Nguyên Phong - Nguyên Quân
LÊ THÀNH NGHỊ
ĐỖ TRỌNG KHƠI
CÁT DU
CÁT DU
NGUYEN SU TU
Đinh Cường - Tân Dân - Thảo Nguyên - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Ngọc Hạnh - Bành Thanh Bần - Tôn Nữ Đông Hương - Văn Nhân - Phùng Sơn - Phùng Tấn Đông
HỒ KIM UYÊN
ĐỖ QUYÊN
(Trích trường ca)
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Thiền Nghi - Công Nam - Tiến Thảo
ĐẶNG BÁ TIẾN
LÊ VI THỦY
LTS: Những nhịp đi cổ điển, những thi ảnh cũng như nhuốm màu cổ điển, nhưng gần như lại không bước ra từ cổ tích, mà từ cuộc sống bộn bề. Ba người đàn bà trong những bài thơ dưới đây, từ ba câu chuyện khác nhau, với những không gian khác nhau, nhưng họ chung một nỗi rất đàn bà: yêu, chờ đợi, và hy vọng trong cô đơn…
HOÀNG VŨ THUẬT
Vũ Dy - Nhất Lâm - Nguyễn Nhã Tiên - Trần Thị Tường Vy - Châu Thu Hà - Nguyễn Miên Thượng - Nguyễn Hàn Chung - Phan Lệ Dung - Vương Kiều
Anh Nguyễn Hữu Đống là bạn của nhiều lớp văn nghệ sĩ, nhất là ở Huế. Từ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Viết Ngạc, Đặng Tiến, Trụ Vũ… đến nhiều người thuộc lứa sau như Nguyễn Chí Trí, Vĩnh Ba, Nguyễn Thượng Hải, Hồ Đăng Thanh Ngọc, Lê Huỳnh Lâm, Bạch Lê Quang, Phạm Tấn Hầu…