Thi sĩ

10:26 10/08/2015


TRẦN VÀNG SAO

Ảnh: internet

Thi sĩ

THI SĨ
tôi hát ca mặt trời
đêm có gió mát và mùi trái cây
tôi hát ca mọi người sung sướng
tôi hát ca tôi giàu sang cửa nhà to lớn
con cái mạnh khỏe tốt đẹp
trong thơ tôi có vàng
cơm muối sống thịt cá
và sương mù buổi sớm mai trên biển
bông cỏ thơm ngoài đồng
mọi người hãy đứng dậy vỗ tay hoan hô muôn năm
những người yêu nhau và muôn năm tôi được làm người ở đời có cơm ăn áo mặc
còn tôi
thi sĩ cười vui
ngợi ca mọi người hiền lành và thật thà


ĐỨA BÉ
này con diều giấy của tôi đang ở trên trời
chưa hết tháng năm trời chưa mưa
đường đi gió thổi cỏ khô trâu ăn không được
nước sông mặn
hến chết
con bò kéo xe đứng dưới bóng cây chảy nước miếng
ruồi đậu trên cục u lở ghẻ
người kéo xe úp cái mũ vải lên mắt nằm trên đống gỗ ngủ
có tiếng gọi tôi
thêm một con diều giấy bằng báo chữ tây nữa bay lên trời
con diều lộn vòng cố thoát ra khỏi vùng không gió


THI SĨ
tôi lang thang
như ngọn gió
đến nơi mặt trời mọc
cùng bầy trẻ áo xanh áo đỏ nhảy múa hát mừng một ngày bắt đầu
chim ăn trái nhả hột xuống nước
mặt trời rung trong giọt sương trên lá
cỏ non xanh tận chân trời


NGƯỜI KÉO MÀN
sân khấu dựng giữa chợ
thằng làm hề đứng trên cái thùng gỗ ngoài cửa nhăn mặt làm mèo chó
người đi ngang qua không có ai ngả mũ chào
tôi ngồi dựa cột đình nhắm mắt chờ kiểng đánh ăn cơm
cái mũ bình thiên nằm lăn trên đất


ĐỨA BÉ
tôi bắt bốn năm con chuồn chuồn châu chấu
ngắt hết cánh thả trên cỏ
rồi nhai một nắm lá keo non
nuốt cho thơm cổ


THI SĨ
bây giờ
tôi đứng cùng đám đông
mọi người nhìn mặt nhau nói cười không lạ
tôi đọc bài tưởng niệm những người đã chết hôm qua anh hùng
những người đã chết không có giấy đắp mặt
tôi hô muôn năm những người hôm nay còn sống
tương lai ở hai bàn tay chúng ta
máu và mồ hôi trên ngọn cờ này
tôi đang nhìn những người đi qua đường
những mặt vui những mặt buồn không che dấu
tôi nói như tôi thi sĩ
và tôi sẽ ngủ yên trên đám cỏ xanh này
em sẽ hôn tôi
như những người yêu nhau mới qua cơn hoạn nạn


NGƯỜI KÉO MÀN
chưa tới giờ mở cửa
thằng làm hề còn đánh trống hát ngoài cổng bán vé
hai đứa con tôi đang ngồi mút đường đen sau cánh gà
lạy trời đừng mưa


ĐỨA BÉ
cái đuôi con diều của tôi đứt một đoạn
hôm qua tôi lên phố
rất đông người đứng chung quanh một đứa bé bảy tám tuổi tàn tật làm hề
nhiều người vỗ tay cười
một ông già khom lưng lượm những đồng bạc kên dưới đất
tôi bỏ đi lên phía cầu
nước sông trong
khuya tôi nằm thấy mình
bóp chết một con gà con
hai tay tôi không có máu

khúc đuôi đứt của con diều rớt trên cồn mả
tôi nằm ngửa ngó trời
hát một câu hát người lớn cho vui
em về anh cũng về theo


THI SĨ
tôi cảm ơn em những cơn mưa buổi sớm mai tháng sáu
tôi hát bài ngợi ca em hân hoan tươi mát
và tôi hạnh phúc biết mấy
tôi nghe nước giọt ngoài mái ngói trên sỏi


NGƯỜI KÉO MÀN
cho tới khi chết đi sợi dây kéo màn cũng không buông tha tôi ra
tôi ngồi trên chiếc ghế này
ngoài kia là đám đông chen chúc nói cười
chắc tôi còn đủ sức đến lúc hết tuồng


ĐỨA BÉ
cây vông đồng chết khô không còn một ngọn lá
mấy con quạ đậu trên cành kêu to quá
tôi lượm một trái vông đồng ném xuống đất
tôi cười to nghe tiếng bể tan
mấy con quạ bay cao ra giữa trời


NGƯỜI KÉO MÀN
đứa nhắc tuồng cầm lẻ củi gõ xuống sân khấu ba tiếng
tôi chùi mắt đứng dậy kéo màn
thằng hề ngó tôi rồi bước ra sân khấu
thằng hề cúi chào khán giả
hai cái lông gà nhuộm phẩm xanh đỏ trên mũ rung rung
thằng hề nói
mọi người có quyền vỗ tay và bỏ ra về
tôi không làm cho mọi người buồn
đứa con gái bốn tuổi của tôi mới chết mấy hôm qua
tôi cúi lạy mọi người hãy cười cho thật to
tôi là một tên hề
làm khỉ làm chó kiếm cơm nuôi con
con tôi đã chết

tôi kéo màn lại
thằng hề nhìn tôi chảy nước mắt
không biết đêm mai trời có mưa không


Vỹ Giạ tháng ba năm 1985
(SH36/03&04-89)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • vốc chút tàn tro trong lò gạch lạnhngọn lửa xa xăm bỏng rát giữa lòng tayngày bất chợt trổ ngọn gió âm uký âm điệu kèn Saranai trên tàn câygià hơn ngàn tuổi...

  • ...sông vẫn xanh màu xanh thuở ấykhác là bây giờ bên sông nhà chọc trời soi bóngô tô đan kín đại lộ lấp loáng nắng trưahình như gió xưa đang háthoa bằng lăng tím lối qua cầu...

  • LƯU LYTên thật: Trần Thị Vân Dung, sinh ngày 28.8.1978 tại Thanh Chương, Nghệ An.Thơ Lưu Ly là sự giãi bày nỗi niềm của một tâm hồn đa cảm mà đơn phương... Sự chân thành mộc mạc của tác giả sẽ mang lại cho người đọc chút “hương đồng gió nội” thật hiếm hoi trong dòng thơ hiện đại.

  • ...Có nơi nào như đất nước tôitiếng trống tràng thành cũng lung lay bóng nguyệtthiếu phụ tiễn chồng ra trậnđêm trở về nằm gối nửa vầng trăng...

  • Trà Mi vốn là bí danh có từ thời hoạt động nội thành của Nguyễn Xuân Hoa được anh “nối mạng” vào “thương hiệu” thơ khi cái đẹp bừng nở trong tuệ giác.Dù không lấy thơ làm cứu cánh nhưng nó vẫn là một hằng số tâm linh đối với bất cứ ai trong mỗi một chúng ta. Sự tung hứng giữa cảm xúc và trí tuệ, sự cộng hưởng giữa truyền thống và hiện đại, sự bức xạ giữa ý tưởng và ngôn ngữ được coi như một nguyên tắc đồng đẳng trong thi pháp thơ Nguyễn Xuân Hoa.Nguyễn Xuân Hoa sinh năm 1947 tại Quảng Điền, TTHuế. Hiện là tỉnh uỷ viên, giám đốc Sở Văn hoá Thông tin TTHuế.Sông Hương trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ mới của anh.

  • ...Em đã lấy những gìmà Chúa không cần nữaNgười đã ban tặng emMột tình yêu đau khổ...

  • Cách đây 700 năm, vào năm 1306, vua Trần Nhân Tông gả công chúa Huyền Trân cho vua Champa, bờ cõi Đại Việt được mở rộng. Hai châu Ô, Lý được vua Chế Mân cắt để làm sính lễ dâng vua Đại Việt. Sau đó, hai châu này được đổi thành châu Thuận và châu Hóa. Thuận Hóa được hình thành từ cơ sở đó.Những bài thơ chữ Hán viết về vùng đất này sớm nhất có thể kể đến như Hóa Châu tác (Làm ở Hóa Châu) vào khoảng năm 1354 của Trương Hán Siêu (?-1354); Hóa Thành thần chung (Chuông sớm ở Hóa Thành) của Nguyễn Phi Khanh (1355-1428); Tư Dung hải môn lữ thứ (Nghỉ chân ở cửa biển Tư Dung) của Lê Tư Thành (vua Lê Thánh Tông 1442 - 1497)... Nhân kỷ niệm 700 năm Thuận Hóa - Phú Xuân - Thừa Thiên Huế (1306 - 2006) TCSH trân trọng giới thiệu cùng độc giả ba bài thơ này.HẢI TRUNG giới thiệu

  • Đá Hạ Long đa tình hóm hỉnhNên mái cong đuôi trống xoè lôngTrời và nước hồng hoang kết dínhSóng nôn nao như tiếng vợ gọi chồng...

  • ...đêm bình yên linh hồn nương náusao ta một mình thao thứcsao ta một mình lay gọilối nào tới ban mai?...

  • ...khoảng vườn xanh xưatrồng toàn cây cẩm túnở một bông thôi cũng đủ nhớ thương người...

  • ...từng hàng cỏ mọc bon chencôn trùng nương náu cũng quen lâu rồi...

  • LTS: Nguyễn Xuân Hoàng viết nhiều, viết đủ các thể loại nhưng tác phẩm đã công bố phần lớn là truyện ngắn, bút ký, tản văn, tiểu luận v.v... còn thơ thì ít khi xuất hiện. Song, có lẽ thơ mới là “ngọc châu” trong văn nghiệp của anh. Những bài thơ gần đây được Hoàng viết ra như một sự dự phóng điềm gở của định mệnh.Khắc khoải yêu thương, khắc khoải đợi chờ là tâm trạng của Hoàng được “mã hoá” trong chùm thơ mà Sông Hương vừa tìm thấy trong di cảo của anh.

  • ...Xin hãy để ta mơ về Hợp NhấtLòng bản thể thẳm sâu hòa điệu giữa lòng ta...

  • LÊ HUỲNH LÂMSinh năm 1967, tại Phú Vang - Thừa Thiên Huế; Kỹ sư tin học (ĐH Bách Khoa Hà Nội). Tác phẩm đã in: Sông hoa (tùy bút)....ấy là một khuôn mặt trầm tư? U uất? Khuôn mặt với đầy đủ đặc tính của một “triết gia bi đát”. Bây giờ, những ngôn từ mà anh dày công nhào nặn đã ý thức hơn về vị thế của mình trong đoản - khúc - người, và chúng không còn cưỡng bức xác thân anh đi ngược chiều nhân loại nữa. Những ngôn từ  (bị dòng đời ám ảnh) đã tự sắp đặt thơ. Bây giờ, thơ trở thành tính từ của thân phận mỗi khi cõi lòng anh lên tiếng...Sông Hương xin chuyển tới bạn đọc ba “cột thơ” rút từ ngôi nhà của anh.

  • ...Không còn ở trong vòm cửa hẹpCả khoảng không bừng sáng quanh ta...

  • ...Tiếng aiTrong gióHú dài…

  • LGT: Như một chuyến hành hương về nguồn cội, với nghĩa cử cao đẹp, Công ty Văn hoá Trí tuệ Việt đã cho ra đời tập sách HUYỀN THOẠI TRƯỜNG SƠN, gồm nhiều thể loại như bút ký, hồi ký, thơ, nhạc,... Đặc biệt hơn hết là danh sách đầy đủ, chính xác của 10.263 anh hùng liệt sĩ yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn.
    Sông Hương xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc những dòng thơ được thắp lên từ HUYỀN THOẠI TRƯỜNG SƠN - như một nén nhang gọi hồn những người đã ngã xuống!

  • LGT: Trong cuộc đi tìm mình khắc khoải ở trời , Nguyên Quân mang theo những u uẩn của quá nửa phần đời để mỗi buồn ngồi gặm nhấm. Chắc hẳn cũng nhờ vậy, anh đã làm được một điều không dễ - ấy là gọi tên đúng nỗi buồn giữa mênh mang thi phú...Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ của Nguyên Quân mà hai trong số đấy sẽ được tuyển vào 700 năm thơ Huế.

  • Hơn một năm trước, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ giương cao Lá cờ trắng. Nhưng dường như đấy chỉ là hình thức “trá hàng” của một nàng thơ giữa độ hồi xuân.Không hiểu tự bao giờ, loài cúc dại đã cắm rễ vào cõi hồn đa mang của chị hút đến cả nỗi đau dung dưỡng xác thân trong kiếp luân hồi đầy khổ nạn. Tập thơ mới nhất của chị, là sự bung nở của vô vàn cúc dại, để trí nhớ đất này thêm những phút thăng hoa...

  • HẠ NGUYÊN* Sinh năm 1966 tại Hương Cần - Hương Trà -  TT. Huế* Hội viên Hội Nhà báo Việt , Ủy viên BCH Hội Nhà báo Thừa Thiên Huế khóa IV (2007 - 2012).* Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế* Có nhiều tác phẩm in chung trong các tuyển tập: “20 truyện ngắn và ký 1975 - 1995”, “25 truyện ngắn và ký 1975 - 2000”, “Thời gian và nỗi nhớ”, “Trịnh Công Sơn - cát bụi lộng lẫy”, “Thừa Thiên Huế trong cơn đại hồng thủy (2000)” v.v.