HỒ NGỌC LAN
Buổi tiệc đêm liên hoan chấm dứt. Vừa lúc đó tiếng nhạc đã nổi lên. Thế là mọi người vội kéo nhau ra chính giữa căn phòng lớn trong khi bàn ghế, bát đĩa được xếp dọn vội vàng kêu lanh canh.
Ảnh chỉ mang tính minh họa (sưu tầm)
Hiếu đứng trong góc phòng nhìn dòng người chập chờn trước mặt. Từng đôi, từng đôi một sánh vai nhau trên sàn nhảy. Sau mấy học kì, người nào cuối cùng cũng đã tìm ra cho mình một bạn nhảy vừa ý. Không còn ai cô đơn như anh nữa ư? Hiếu liếc nhìn quanh gian phòng ngập đầy khói thuốc và mùi bia nồng - dư âm của buổi liên hoan cuối năm. Ánh mắt Hiếu dừng lại trước khung cửa sổ bức tường đối diện. Cạnh đó còn có một người cô đơn như anh. Cũng trong một góc phòng. Sao nãy giờ anh không thấy nhỉ? Có một vài người nhảy xong, đến trước mặt cô gái. Họ nói gì nhỏ lắm, Hiếu nghe không rõ, anh chỉ nhìn thấy cô mỉm cười lắc đầu. Chắc là người ta muốn mời cô bé nhảy nhưng cô ta từ chối. Hiếu chợt thấy mình ngượng ngập với ý nghĩ thoáng qua. Anh hồi hộp đi về phía khung cửa sổ. Anh đã nhận ra cô lúc đến thật gần. Cô gái nhỏ người Huế - em của Tân Hoa bạn anh. Cô thường vào đây ở lại chơi chỉ một vài ngày rồi sau đó trở về lặng lẽ đến nỗi không một ai biết đến. Có lẽ hôm nay cô lại vào và đợi chị ra luôn thể. Hiếu tự tin hơn khi nhận ra cô quá nhỏ bé trước mặt mình.
- Em không nhảy với các anh chị ấy ư?
- Dạ... em không biết nhảy.
Hiếu chợt lúng túng. Anh không chuẩn bị một câu hỏi nào khác.
- Em định vào đón chị đó hả?
- Dạ không, chị em còn ở lại. Em chỉ ghé thăm rồi sáng mai em sẽ ra ngay. - Cô gái dịu dàng đáp, đôi mắt vẫn chăm chú một đôi nhảy đẹp.
- Thế... sáng mai em đi tàu về ư?
- Dạ.
- Tàu sáng chắc là sớm lắm nhỉ?
Hiếu bắt đầu lúng túng hơn với những câu hỏi xa đề của mình. Cô gái vẫn đáp lời anh nhẹ nhàng, như không để ý gì đến vẻ bối rối của anh cả.
- Dạ tàu chạy vào lúc 6h20.
- Thế có ai đưa em ra ga chưa? - Hiếu hỏi cho liền mạch.
- Dạ em cũng không biết nữa. Chị em thì..
Cô bé bỗng nhìn anh dò hỏi. Dường như anh đã quá tò mò trong đôi mắt ngạc nhiên của cô.
- Anh sẽ... đưa em ra ga nhé?
- Dạ cám ơn anh. Nhưng em sợ phiền anh lắm.
- Không! Không có gì đâu. Anh chỉ sợ - Hiếu ngập ngừng, - anh thành thật nói - anh ngủ quên mất thôi. Anh không có đồng hồ báo thức.
Hiếu ngượng chín người khi nghĩ đến thói quen dậy muộn của mình. Nhưng cô gái đã ôn tồn nói:
- Thế thì em sẽ sang thức anh dậy nhé.
Đến lượt Hiếu ngạc nhiên vì thấy cô gái nói điều đó thật tự nhiên. Anh có cảm giác đối với cô, anh như đã là người rất thân quen. Về nhà, Hiếu cứ băn khoăn không hiểu tại sao anh lại quan tâm đến cô gái nhiều như thế. Suốt cả đêm anh cứ thao thức mãi. Lần đầu tiên anh phải thao thức vì một lời hẹn của sáng hôm sau. Anh thấy mình ngớ ngẩn lạ. Cô gái không là gì của anh cả. Sau cuộc hội thoại ngắn ngủi đầu tiên ấy, anh chia tay cô như một người xa lạ. Chẳng có dáng nét nào của cô đọng lại trong anh. Thế mà chỉ vì một lời hứa. Anh sợ phải bị cô gái đánh thức nên đã không dám ngủ chăng?
Đêm bình yên trôi đi. Đôi mắt Hiếu vẫn ráo hoảnh tưởng chừng nó không hề nhấp nháy. Anh không thấy gì ngoài bóng tối bao trùm xung quanh. Nhưng anh nghe cơn gió vi vu bên ngoài song cửa. Mưa liu riu. Tiếng côn trùng nỉ non đã trở nên quá quen thuộc đến nhức nhối. “Chỉ còn vài ngày nữa thôi, đến lượt mình cũng sẽ từ giã nơi này ra đi”. Hiếu thầm nghĩ. “Thế mà chẳng có gì để mình nhớ cả ư?” Anh cố nhớ lại những buổi học ở lớp thật bình dị, dù học lý thuyết ở giảng đường hay thực hành luyện tập ngoài sân bãi, tất cả các học viên lớp thể thao tại chức của anh chẳng còn say mê khám phá điều gì mới mẻ như “ngày xưa còn bé” nữa. Các anh “cựu trào” chẳng từng nói: “Bọn mình dốt chuyên tu, ngu tại chức, đi học mà chỉ mong cho chóng xong kẻo vợ con ở nhà không ai chăm sóc”. Cả lớp cười ồ lên và rồi lại giải tán. “Mỗi người có một mối bận tâm riêng”. Thế mà đêm liên hoan họ đã nhảy với nhau vui nhộn đến thế là cùng. Chẳng lẻ người ta có thể chấp nhận những cuộc vui dễ dãi như vậy sao? Lạ thật! Hiếu trẻ nhất lớp, anh lại chưa nặng nợ gia đình nhưng rồi ba học kỳ trôi qua trong cái lớp cụ kỵ này không giúp gì cho anh sống lại thời sinh viên như anh hằng mong ước. Đối với anh, mùa Xuân rồi mùa Hạ đi qua, hay một mùa Thu sắp kết thúc cũng không có gì mới mẻ hơn.
Thế mà anh lại buồn hơn lúc nào. Trở về Quy Nhơn lần này, thành phố quê hương đầy gió biển, nắng, những bãi cát vàng, anh sẽ nhớ về thành phố này như là gì nhỉ. Có những lúc con người sẽ chẳng hiểu được mình nữa nếu mà ở nơi đâu, anh cũng chỉ nhìn thấy một màu sắc chung, chỉ nghe cùng một âm thanh - những lời giao tiếp thông thường nhất.
Hiếu suy nghĩ miên man. Đêm qua chưa, mà anh không hề kịp chớp mắt. Anh quên mất cơn mưa đã thôi liu riu. Thỉnh thoảng, những giọt nước, có lẽ còn đọng lại trên lá, buông rơi xuống mái tôn nghe như những trái sung già chín rụng. Thấp thoáng trên kẽ hở các khe cửa, một vật sáng dài lấp loáng. Anh tập trung chờ đợi. Nhưng đó không phải là bước chân người. Đã Năm phút trôi qua. Tiếng bước chân lại rụt rè xào xạc. Và ba tiếng gõ nhẹ nhàng như chỉ là tiếng động của một cành cây vô tình quệt vào cánh cửa. - Anh Hiếu ơi! Đã năm giờ rồi đó nghe. Giọng nói nhỏ nhẹ thoảng vào tai anh.
Hiếu vùng dậy, khoác chiếc áo vào và ra mở cửa. Anh nhìn thấy cô gái nhỏ đã quay trở về tận cuối dãy phòng. Anh mỉm cười khó hiểu. Thế rồi cuối cùng mình cũng không tự đánh thức mình được.
Hiếu đèo cô gái ra ga ngay sau đó chừng mười phút. Anh không còn cảm giác bối rối nữa mà cảm thấy hân hoan lạ thường. Cô gái nhỏ nhắn ngồi sau lưng anh thật tin cẩn và thật xa lạ với cái khoảng cách được ngăn bởi một chiếc cặp sách khổng lồ so với người cô. Một bàn tay cô để hờ trên chiếc cặp, còn tay kia xoè ra để đón những hạt sương vừa rơi xuống, từ một ngọn lá rũ thấp loè xòe trên cái đầu cao ngồng của Hiếu.
Không khí ban mai mát rượi. Mặt đường ẩm ướt vì cơn mưa nhỏ tối qua. Rõ ràng là vẫn còn quá sớm. Chỉ một đôi nhà he hé cửa. Người ta chuẩn bị dọn hàng quán bán buổi sáng. Dãy phố nơi anh và cô gái đi qua cong vòng theo hai lề đường với nhiều đoạn thành ximăng tróc lở, mấy mảnh gạch vụn văng ra cả giữa lòng đường. Chiếc xe đạp lọc cà lọc cọc của anh rên rỉ khi xóc phải những ổ gà nho nhỏ.
- Anh biết không? Có khi mình phải vào bơm xe một tí kẻo anh phải chở nặng mất.
- Ồ, có gì đâu. Anh mỉm cười, lòng ấm áp trước lời đề nghị dễ thương của cô gái.
Im lặng một lúc, cô gợi chuyện thật hồn nhiên như một đứa trẻ.
- Hay là anh kể chuyện cho em nghe đi.
Chuyện gì bây giờ nhỉ? Hiếu ngẫm nghĩ. Thế là Hiếu kể cho cô gái nghe công việc của anh đang làm. Anh là người chơi thể thao và cũng ham mê nghệ thuật nhiếp ảnh. Anh đã từng đi thi đấu hoặc làm huấn luyện viên ở nhiều nước, nhờ vậy mà anh có vô số ảnh đẹp làm lưu niệm. Anh là người sống có ước mơ, nhưng thực tế công việc đã lấy mất tất cả thời gian của anh để anh có thể thực hiện một việc gì to tát cho riêng ý muốn của mình. Anh đã từng yêu, từng biết đến những “hương vị hạnh phúc” của cuộc sống, mà theo anh, nó chỉ làm cho người ta bớt thời gian ngủ lại để nghĩ ngợi vu vơ. Thế thôi. Toàn là những điều vô bổ. Chốc chốc, Hiếu phải dừng nói để nhớ lại những chi tiết mà anh cho là thú vị và để xem cô gái có còn ngồi đằng sau không. Bởi cô ngồi lặng yên như một con búp bê nhỏ. Còn Hiếu thì không có cảm giác của một sức nặng nào ở phía sau anh cả. Hiếu kể từ một chuyện này sang chuyện khác, không theo một trình tự thời gian nào. Một lát sau, Hiếu đã chuyển đề tài từ lúc nào anh cũng không biết nữa. Anh nói với cô gái, gần như tâm sự suy nghĩ của anh suốt đêm qua. Chỉ vì anh mất ngủ nên anh mới phát hiện ra nỗi buồn vô cớ của mình. Anh chỉ sợ lúc chia tay với lớp học xong, mọi thứ trong anh vẫn không cô đọng thành một kỷ niệm gì đáng nhớ. Có lẽ tuổi mơ mộng của anh đã đi qua rồi chăng? Hiếu nói say sưa và không hề sợ mình đã quá nhiều lời. Cô gái nhỏ không vì thế mà tỏ ra sốt ruột. Sau lưng anh, cái vẻ im lặng khiêm tốn của cô mới đáng yêu làm sao.
Đến khi Hiếu dừng lại trước cổng nhà ga rồi, những câu chuyện vụn vặt của anh vẫn chưa kết thúc. Anh tiếc rẻ vì đoạn đường ra ga ngắn quá. Cô gái thì có vẻ xúc động lạ thường. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt trong trẻo và ấm áp. Hiếu xao xuyến nhìn ánh sáng lấp loáng trong đôi cánh cửa sổ tâm hồn dịu dàng kia.
- Em cảm ơn anh nhiều lắm. Hồi mô anh ra Huế, em sẽ lại đưa anh ra ga. - cô gái mỉm cười - Đó là thành phố của em mà.
Rồi không để cho anh kịp nói gì, cô đi thật nhanh vào ga. Ra về, Hiếu mới nhớ là sao anh vụng về, đã không đưa cô gái vào tận sân ga. Anh ngoái nhìn lại bóng cô gái đang dần dần chìm lẫn vào giữa đám đông người vội vã. Loáng thoáng đâu đó con tàu vừa hú một hồi còi.
Hiếu đã trở về Quy Nhơn hơn hai tháng nay. Anh tiếp tục công việc thể thao thật cần mẫn sau một thời gian dài vắng mặt. Anh làm việc nhiều và nhận thấy cuộc sống của mình bình thường hơn mọi lúc. Hướng dẫn kỹ thuật cho học sinh, luyện tập thể thao, những lúc rảnh rỗi anh đàm đạo với bạn bè hoặc trả lời cho những người hâm mộ. Công việc đã đến nhàm chán đối với anh.
Sáng nay trong tập thư đợi trả lời có một lá thư không ghi địa chỉ người gửi. Lá thư có con dấu bưu điện Huế. Hiếu nghe rạo rực một nỗi niềm gì lạ lắm. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt anh với cảm xúc chân thành của cô gái nhỏ.
“Anh thân mến, Em vẫn nhớ buổi sáng anh đưa em ra ga. Thành phố lúc ấy còn ngái ngủ. Trời xanh và trong vắt. Không khí ban mai ở ngoại ô sực hương thơm cỏ dại.. Thành thật mà nói, em chỉ nghe được khoảng chừng phần ba tất cả những mẩu chuyện nhỏ anh kể cho em trên đường đi. Không phải vì giọng anh khó nghe đâu. Mà bởi vì em không tập trung lắm. Em mải nhìn ngắm thành phố. Lần đầu tiên em cảm nhận vẻ đẹp dịu dàng của nó trong một buổi sớm mai tinh khiết như thế. Anh biết không, những lần trước đó em thường ra ga một mình và vội...”
Ôi! Cô gái nhỏ của anh. Suýt nữa Hiếu bật kêu lên như thế. Phải rồi! Chính là cô gái ấy, người đã nhận ra được vẻ đẹp diệu kỳ của cuộc sống, từ những điều bình thường nhất. Con đường ra ga. Đúng rồi. Anh đã nhớ con đường ra ga hôm ấy. Anh nhắm mắt lại, cố hình dung. Và con đường nhỏ có những ổ gà xóc nhảy hiện rõ mồn một trước mắt anh. Từng hàng cây, từng dãy phố cổ không thẳng hàng, tại sao những lần trước đó anh đã không nhìn thấy? Đúng là con đường nhỏ có những nét dịu dàng, khó quên. Nếu cố nhớ những gì anh đã nói với cô gái. Không có gì liên quan đến con đường ra ga cả sao cô ấy lại giàu tưởng tượng đến thế? Thảo nào cô gái lặng yên như một như một con búp bê nhỏ sau lưng anh. Cô không nghe những gì anh nói mà thật ra cô đang chăm chú khám phá vẻ đẹp của tạo vật xung quanh. Hiếu thấy lòng nhoi nhói vì bị xúc phạm. Hoàn toàn không phải là lá thư tỏ tình của một cô gái bạo dạn. Và không ghi địa chỉ người gởi. Như thế là cô gái không hề có ý đợi thư trả lời của anh. Anh đọc đoạn cuối cùng:
“Em chưa được biết anh nhiều lắm đâu. Và em cũng không muốn hỏi ai về anh nhiều hơn nữa. Điều đó có lẽ không cần thiết. Nhưng mà ấn tượng duy nhất để lại trong em để em có thể nghĩ về anh như một người thân thiết đó là vẻ đẹp của con nhỏ dễ thương ấy. Từ rất xa, em thầm cảm ơn anh, cảm ơn về tất cả”.
Suốt ngày, Hiếu chỉ ngồi im lặng như thế. Hiếu đã nhìn thấy tất cả những gì cô gái gợi nhớ cho anh. Không những thế, anh còn có thể hình dung lại những gì thơ mộng nhất của thành phố mà trước đó anh đã vô tình không nhận thấy. Và lúc này đây, khi anh nhìn xung quanh, từ ô cửa sổ nhìn ra bờ biển, anh đã nhìn thấy biển bằng ánh mắt của một người mơ mộng. Anh nhìn thấy những con sóng nhỏ nô đùa trên mặt nước, chúng táp vào nhau những cột sóng cao ngất trời. Và đâu đó những mảnh sò, vỏ ốc trôi dạt vào bờ như là tàn tích của một lâu đài vỡ dưới đáy biển sâu. Không gian sực thơm mùi gió biển. Mặn nồng và ấm áp.
Cảm ơn cô bé, anh phải cám ơn em mới đúng. Bởi vì em đã đánh thức những điều thơ mộng thầm kín nhất của trái tim anh từ lâu nay đang say ngủ. Hiếu chợt nhớ cả dáng vẻ rụt rè của những tiếng bước chân trước cửa phòng anh. Bằng dáng vẻ rụt rè và vô tư như một đứa bé, cô gái đã thật sự đánh thức tâm hồn anh trước vẻ đẹp đáng yêu của cuộc sống.
Tháng 9/1992
H.N.L.
(TCSH53/01&2-1993)
Tải mã QRCode
NGUYỄN VIỆT HÀThư viện, nơi mà tôi sẽ tả kỹ, là một nơi tôi đã nhớ và bị nhớ rất lâu. Không phải ở đó tôi đã lần đầu yêu và lần đầu hôn. Tôi nhớ nó vì có một truyện kỳ dị, cái truyện đó rồi sẽ đẩy tôi suýt nữa trở thành một thứ bải hoải rẻ rách.
XUÂN ĐÀITôi làm đơn xin thôi việc, dù biết làm như vậy là phá vỡ hợp đồng đã ký kết với công ty. Tôi phải bồi hoàn. Là nhân viên kiểm toán, tôi không thể tiếp tục làm theo sự chỉ đạo của sếp, cộng tác với doanh nghiệp, đồng lõa với doanh nghiệp, sáng tác ra những con số ma để đối phó với thanh tra. Có tờ báo đã giễu cợt việc làm này là quân trộm cắp cộng tác với quân siêu trộm cắp, có lẽ nhà nước nên lập thêm công ty kiểm toán của kiểm toán.
NGUYỄN CẨM HƯƠNGBước ra khỏi lớp học ngoại ngữ anh bỗng thấy đầu óc quay cuồng như muốn ngã. Dắt được chiếc xe đạp địa hình ra khỏi trung tâm, anh cố gắng đạp một cách khó nhọc trên đường phố.
NGUYỄN ĐỨC SĨ TIẾNNgười ta thường nói xem mặt đặt tên, nhưng điều này lại không đúng với thượng tá Kha. Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ ông là người khô khan, thật ra ông lại là người rất đa cảm.
NGUYỄN THẾ TƯỜNGChấp me?Che muống! / Chấp me? Cuống sắc! / Chấp me? Sắc cạnh? / Chấp me? Hạnh bầu! / Chấp me? Hầu nhảy/Ăn cơm ai? Ăn cơm cha!Uống nước ai? Uống nước mạ!Hú ...Con mau về kẻo quạ tha đi!
HUỲNH THẠCH THẢO- Lành, về bảo bố mày ăn nhậu vừa vừa thôi, đừng như mấy ông mới ngấp nghé vào cấp xã đã phởn, bia ôm gái giếc có ngày...Tôi vừa vào đến cổng đã nghe tiếng mẹ sang sảng với con Lành, đứa con cậu út ở quê. Chưa hết, bà còn thêm hồi nữa nhưng nhỏ hơn, có lẽ nghe tiếng cửa mở bên ngoài.
NGUYỄN TRƯỜNGChiều xuống. Lúc mặt trời sắp lặn sau dãy núi phía tây cũng là lúc người ta thấy ông già xóm Chùa thường mon men tới thả câu ở cái bến sông này.
MÃN ĐƯỜNG HỒNGMùa Xuân lững thững về. Anh cũng lững thững đi ra phố chợ. Hai bàn tay trơ trọi của anh đút sâu vào hai túi quần rỗng trống buồn tênh. Anh mỉm cười thong dong bước đi, hòa vào dòng người nhôn nhao tất tả.
HỒNG NHUNói chính xác là chị dâu. Chính xác hơn, chị dâu thứ của vợ tôi. Thông thường những trường hợp như thế này, trong nhà em út chẳng ai gọi đầy đủ là chị dâu cả, mà chỉ là chị thôi. Ấy là chị Kim.
TRẦN DUY PHIÊN1. Chuông điện thoại reo phải lúc tôi đang tiếp ông tổ trưởng dân phố. Biết tôi ở nhà một mình, ông nói gọn mấy câu rồi từ biệt. Ba chân bốn cẳng chạy như nước rút, tôi mới với được tới máy.
LÊ ĐỨC QUANGMột buổi sáng sớm mùa xuân, bầu trời trong xanh thăm thẳm. Anh nắng vàng vừa rải đều khắp nơi. Gió thổi nhẹ, mơn man vào da thịt con người ta, thật mát mẻ dễ chịu làm sao. Dọc đường phố, cuối năm rồi, dòng người trở nên đông đúc và nhộn nhịp, kẻ thì lo mua sắm áo quần mới, người thì lo bánh mứt, kẻ thì mua những chậu hoa, cây cảnh, trang trí nhà cửa của mình sao cho thật đẹp. Mọi người ai cũng hối hả, vui mừng đón năm mới. Riêng lão xích lô, vẫn công việc bình thường như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì xong rồi đạp xích lô đến ngã ba gần sân ga, chờ những chuyến tàu về, mặt cố gắng hớn hở, tươi cười, đón mời khách.
NGUYỄN VĂN NINHTôi được cơ quan tố tụng chỉ định làm luật sư cho một bị can.Tôi xin kể ra đây, hơi dài dòng một chút, không phải bị cáo mà là cha tôi. Trong cuộc đời làm luật sư, cha tôi luôn thích nhất câu: Thưa quí tòa! Thân chủ tôi hoàn toàn vô tội! Cha tôi muốn tôi sau này mỗi khi đứng trước toà đều nói câu như vậy.
QUẾ HƯƠNG 1. Chị đi qua, tẻ nhạt và cũ kỹ như cái áo đề mốt thơm mùi long não lấy từ hòm gỗ ủ hương kỷ niệm. Khu cư dân tôi ở thì mới toanh, chưa tròn mười. Cơ ngơi phó giám đốc xí nghiệp gỗ sực nức mùi rừng.
PHAN VĂN LỢILTS: Cuộc làm người, khó thay! Dân tộc nào cũng sáng tạo cho mình một ĐỊA NGỤC để răn dạy con người không nguôi hướng đến cái CHÂN - THIỆN - MỸ.Nhuốm màu sắc của Liêu trai chí dị và Việt điện u linh..., câu chuyện là một phần của cuộc đời đầy ám ảnh. Vừa cuốn hút thương cảm với cái nhìn nghiêm khắc lột trần bản chất đời sống, vừa hoang mang đặt ra câu hỏi về ý nghĩa sống đích thực của con người.
(tiếp theo và hết)Chuyến du ngoạn địa ngục đã để lại trong tâm trí ông Thai một ấn tượng hãi hùng. Thật khủng khiếp nếu phải chịu cực hình rồi bị đày xuống đó muôn kiếp. Phải tìm cách tự cứu mình chứ chả lẽ chịu bó tay?
HOÀNG NHẬT TUYÊNI. Chuyện được bắt đầu bằng một quả trứng, thoạt nghe cứ tưởng chuyện cổ tích nhưng nghe rồi mới rõ, ấy là chuyện thời nay, và đúng thế, nếu tường thuật theo lối cổ điển, theo tình tự thời gian thì chuyện không thể bắt đầu bằng chỗ nào khác thích hợp hơn là từ một quả trứng- một quả trứng gà.
MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNHHọ là đôi bạn thân kể từ thời còn học ở đại học Sorbonne, sau đó, cùng chọn chuyên ngành khảo cổ học. Jabindu, người Népal; Robinson, người Mỹ. Thời trẻ, cả hai đều say mê công việc khô khan và vất vả của mình. Dấu chân của đôi bạn đã dẫm khắp những di tích lịch sử ở hai bờ sông Nile, sông Hằng, Trung Á, Con Đường Tơ Lụa và cả Nam Mỹ...
NGUYÊN QUÂNTôi đứng lại giữa vườn. Đêm mênh mông oà vỡ ánh trăng. Trăng trên thềm nhà, trăng trên ngọn lá, trên những tàng cây um tùm. “Điêu tàn, hoang vắng quá”- tôi than thầm. Hình như lâu rồi chẳng ai vun xới chăm sóc và hình như cũng lâu lắm rồi tôi mới về lại trong khu vườn đầy kỷ niệm này.
NGUYỄN NGỌC PHÚQuán rượu của o Tam lúc nào cũng đông khách, phần lớn là khách quen. Quán ở gần bến, thuyền câu về cập bờ chỉ nhảy ba bước đã có thể cụng bát với nhau rồi.
NHẤT LÂMKhông biết duyên cớ từ đâu mà cô Ngọc ở Hà Nội chạy lên Thái Nguyên rồi dừng chân dưới chân đèo Nhe mở quán qua ngày.