PHÙNG PHƯƠNG QUÝ
Cuối buổi họp, “Thừa tướng” còn cho Trưởng ban Văn-Xã lên có đôi lời phát biểu. Thanh than thầm: “Thôi rồi Lượm ơi!”. Thằng lùn này nó nói dai còn hơn trâu đái.
Minh họa: THÁI NGỌC THẢO NGUYÊN
|
[if gte mso 9]> Bao giờ cũng vậy, cứ họp giao ban hàng tuần, sau ý kiến của “Thừa tướng”, sau ý kiến của cán bộ phóng viên trong tòa soạn, hai Phó Tổng ngồi im, còn hắn bắt đầu “khóa đuôi” với những lời ba hoa xít tốc giáo điều, sặc mùi huynh trưởng. Nhóm bạn thân của Thanh gọi giễu hắn là “thằng lùn trong dinh thừa tướng”. “Thừa tướng” là biệt danh phóng viên trong tòa soạn đặt cho Tổng Biên tập, bởi tính cách ngài giống mấy Thừa tướng trong phim dã sử Tàu, và vì ngài quá sủng ái hắn, nên thằng lùn như một loại hoạn quan thời mới.
Hắn không hề tức giận khi bị Thanh từ chối, vì đang có hai cô trẻ đẹp khác mon men nhờ hắn dạy cho nghề viết báo. Với Thanh, hắn ra điều kiện mới. Lương tập sự của cô có mấy trăm nghìn, muốn có thu nhập thêm thì phải viết để lĩnh nhuận bút. Muốn có nhuận bút cao thì phải đi viết những bài đặt trước. Trưởng ban phân công, nhưng phong bì của cơ sở và tiền nhuận bút thì phải ăn chia 50/50. Việc làm này của thằng lùn sau này Thanh mới biết, không phải riêng cô mà nhiều phóng viên mới vào nghề hoặc cánh CTV muốn cộng tác lâu dài với báo đều phải làm như thế. Tháng nhuận bút sau đó, Thanh vừa bước vào phòng tài vụ, chị thủ quỹ nói: “Nhuận bút của em có Trưởng phòng lĩnh giúp rồi”. Lạ vậy? Thanh bước vào phòng thằng lùn, hắn lạnh lùng đưa cho cô chiếc phong bì: “Nhuận bút tháng này hơi ít. Tháng sau cố gắng lên!”. Thanh cầm chiếc phong bì mỏng lét, ứa nước mắt. Cô muốn ném phong bì vào cái mặt ngắn cũn của hắn. Nhưng lấy gì để duy trì sự sống trong vòng một tháng? Khi đã quen với công việc, Thanh định làm một cuộc “đảo chính” với thằng lùn, tức là không ăn chia nhuận bút với hắn nữa. Việc này được đem ra bàn với Hồng và Tuyết Anh, là hai phóng viên kỳ cựu, bạn thân của Thanh. Chị Hồng phì cười, suýt sặc ngụm nước cam. “Ảo tưởng! Thằng Hòa thân ấy khó diệt lắm em ơi. Hỏi Tuyết Anh thì biết, Thừa tướng coi hắn là cánh tay phải của ngài mà. Nhưng hắn cũng sắp “ngày tàn bạo chúa rồi”. Hãy biết chờ đợi. Bây giờ đụng vào nó là dở đấy”. Tuyết Anh bĩu môi: “Thằng dê già hết hơi rồi. Nghe con bé đang học viết báo kể lại, thằng lùn vừa trèo lên bụng nó đã thở hồng hộc”. Thanh rụt rè: “Các chị có ai dính đòn hắn không?”. “Không! Bọn tao con nhà thần thế cả, không xơi được”. Một lần xuống công tác dưới huyện, Thanh đang lơ ngơ thì gặp anh Hùng CTV của báo. “Em xuống cơ sở hả? Có cần giúp gì không?”. Thấy anh chàng đon đả, Thanh mới nói thật là đang đi tìm ông Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ. “Tay ấy lẩn như chạch, chỉ anh mới biết chỗ thôi”. Xong công việc, ngồi trong quán cà phê, anh Hùng ca cẩm. “Lão lùn tệ với anh quá! Hai tháng nay ném bài vở của anh vào sọt rác hết”. Thanh ngước đôi mắt đen, dò hỏi. “Mẹ khỉ! Tháng nào nó cũng chặt 1/3 tiền nhuận bút. Vừa rồi đòi anh giới thiệu làm quen với con em họ làm bên trường cao đẳng. Không được nên lão thù anh”. Khốn nạn! Thanh buột miệng rủa. “Anh không có việc gì làm tốt hơn là viết báo à?”. Anh Hùng nhăn nhó: “Bên Bảo hiểm xã hội lương anh đủ sống. Nhưng viết báo, nó oai hơn em ạ. Nhiều người nể mình”. Phì! Thanh nhổ ngụm nước ra sau lưng. Đời có giá cả ông ơi. Chủ nhật, thằng lùn điện thoại cho Thanh: “Bài phỏng vấn tay Chủ tịch huyện X, tôi dặn một đằng, cô làm một nẻo là sao? Tới ngay phòng tôi nhá!”. Thanh bực mình. Dặn gì thì dặn, phóng viên có cách làm riêng của họ chứ. Cứ như kịch bản của lão, bài phỏng vấn như là bản thành tích viết sẵn. Cô làm khác đi, nêu ra một số câu hỏi “móc họng”, thêm vài ý kiến liên quan từ người khác. Đành phải bỏ việc đi làm đầu, chạy xe tới tòa soạn. Ngày mai báo ra nên mấy trưởng phòng đều phải làm cả chủ nhật. Thanh vừa gõ cửa, thằng lùn ló bộ mặt đỏ bừng ra, gần như kéo cô vào rồi sập cửa lại. Hắn dịu giọng: “Em viết nặng tay quá! Lần sau xuống huyện ai nó tiếp. Anh đã sửa lại phần cuối rồi”. Hắn nắm tay Thanh, kéo ngồi xuống salon. Thanh chưa kịp phản ứng thì đã bị đè nghiến xuống mặt ghế da. Thằng lùn hổn hển, miệng toàn hơi bia: “Lâu quá không kiểm tra cấp dưới. Nhớ ghê! Con Thảo biên tập nghỉ đẻ, anh tính kéo em về làm thay nó. Sau này chuyển nó về phòng bạn đọc. Được không?”. Thanh thấy tin vui đó hơi bất ngờ. Được về Ban Biên tập, đỡ phải phơi mặt ngoài mưa nắng. Cũng hay. Cô nghĩ như thế cùng lúc bị thằng lùn tốc váy lên. Đang gặp gỡ ông chủ trại nuôi đà điểu, Thanh nhận được điện thoại của thằng lùn. “Về ngay có việc quan trọng”. Ông chủ trại chừng 40 tuổi, người gầy rạc vì tính toán, dúi vào túi cô chiếc phong bì. “Cô không ở lại được, tôi gửi bữa cơm trưa nhé. Mong lần sau gặp lại”. Thằng lùn lồng lộn đi lại trong phòng: “Cô vu cáo tôi ăn chặn nhuận bút của cộng tác viên? Ông Tổng vừa dằn mặt tôi xong. Chứng cớ đâu? Cô muốn bị đuổi việc hả?”. Thanh không nói gì, lặng lẽ lôi chiếc máy ghi âm trong túi ra, bật lên. Lời than phiền của anh Hùng Bảo hiểm rõ mồn một. Cô nhìn thẳng vào cặp mắt lợn hùm hụp của hắn. “Tôi cũng nói thẳng. Tôi buồn nôn mỗi khi nghĩ đến ông. Tôi đã có chỗ làm mới rồi”. Hắn há hốc miệng, ngạc nhiên. Cái miệng ngoác ra thật lâu không ngậm lại được, lộ rõ chiếc răng sâu đen xỉn phía trong hàm dưới. Tuy vậy, phải ba tháng sau cô mới có việc làm mới. Ba tháng ấy là những ngày đen tối nhất trong đời làm báo của Thanh. Thằng lùn cử cô tới những nơi vất vả, xa xôi mà mấy phóng viên nam nói tới còn le lưỡi, rụt đầu. Đã vậy, bài vở về hắn còn “hành, tỏi” cô, năm lần bảy lượt sửa đi viết lại. Lần cuối cùng, không chịu đựng nổi, cô đã chỉ thẳng mặt thằng lùn mà chửi: “Ông là kẻ tiểu nhân!”. Hắn chỉ cười hềnh hệch. “Thì cô mình cũng nhận ối ân huệ của tiểu nhân đó thôi”. Chẳng chờ Thanh làm đơn xin nghỉ. “Thừa tướng” gọi cô lên, trao cho cái quyết định thôi việc, trong đó lý do phải thôi việc là nhận xét của Trưởng phòng Văn-Xã “liên tục không hoàn thành chỉ tiêu tin bài”. Một người bạn cùng khóa rủ Thanh về làm báo mạng. Thế cũng hay. Báo mạng ngắn gọn, cập nhật, tiền nhuận bút tùy theo tài năng của phóng viên. Chỉ cần rút tít cho giật gân, chịu khó đưa chuyện ca sĩ này ảnh nóng, người mẫu kia lộ hàng, quan chức kia có bồ hay chuyện mèo què, chó chết gì cũng được, miễn là có nhiều người đọc. Tòa soạn trả nhuận bút theo số lượng người truy cập vào bài báo. Thanh là người nhạy bén. Cô nắm bắt được ngay yêu cầu của báo, tung hoành trận địa mới bằng khả năng làm báo nhanh của mình. Chỉ hai năm, cô đã đủ tiền thay xe, dành tiền mua được miếng đất ở ngoại thành. Lâu lâu, về tỉnh công tác, cô vẫn hỏi thăm xem “Dinh Thừa tướng” giờ ra sao. Lúc có người bảo nó vẫn thế. Lúc có người bảo đổi khác rồi. “Thừa tướng” về hưu, còn kịp nhấc thằng lùn lên ghế Phó Tổng biên tập. Cô chợt buồn. Tờ báo đến hỏng mất. Người bạn rủ Thanh. “Sắp mùng 2 tháng 9, đi làm cái phóng sự về đặc xá tù nhân không?”. Chủ đề này vừa mới, vừa hay. Cô chuẩn bị cẩn thận máy ghi âm, chụp ảnh, hồi hộp theo anh bạn vào trại giam 173. Những tù nhân sắp được đặc xá, những người được giảm án, đều có chung nét mặt hớn hở thái quá. Những nụ cười cố nín mà không được, cứ nở toe ra. Đang phỏng vấn một nữ tù nhân vừa được giảm án chung thân xuống 20 năm, Thanh chợt nhìn thấy người tù nam đang quét dọn văn phòng trại giam sao quen quá. “Này anh! Người kia ở đâu? Tội gì?” Cô hỏi người quản giáo mang cấp hàm đại úy. Anh chàng quản giáo nghiêm mặt. “Trước kia anh ta cũng làm nghề như chị đấy. Án bốn năm vì tội tống tiền doanh nghiệp”. Thanh giật mình, bàng hoàng. Cô đã nhận ra đầu tóc xoăn và cái trán ngắn ngủn. Dù ở tù nhưng cái bụng như nhện ôm trứng vẫn khệ nệ. Thằng lùn mải mê quét rác một cách chăm chỉ. Hắn chưa nhìn thấy cô. Đại úy quay ra gọi: “Này! Tự giác! Lấy ấm nước vào đây. Cả đĩa thanh long nhá”. Thằng lùn dạ vang, cun cút chạy đi. Thanh thấy nhói trong lòng nỗi thương cảm. Không phải cô nhớ đến những lần ân ái với hắn. Cô chỉ thương hại một kiếp người quá nhiều tham vọng. Một khi tham vọng nhiều quá thì phải có thủ đoạn. Thằng lùn là kẻ tham tiền, nên hắn đã bất chấp mọi thủ đoạn để thỏa mãn. Cô lại nhớ đến những đồng nhuận bút của mình bị ăn chặn ngày nào. Từ tiền nhuận bút còm của đồng nghiệp đến những cọc tiền bất chính kể cũng không xa là mấy. Điểm cuối của tham vọng là đây ư, kẻ từng được sủng ái trong “dinh thừa tướng”? Thanh lấy ra tờ một trăm ngàn đưa cho đồng nghiệp. “Lát nữa cái tay tù tự giác kia ra, anh tranh thủ phỏng vấn nó vài câu, rồi xin phép quản giáo cho hắn mấy đồng mua thuốc. Em ra cổng trước nhé”. “Dừng lại! Điểm số!”. Tiếng hô vang ngoài cổng trại giam. Một toán tù nhân mặc quần áo trắng sọc đen vừa đi lao động về. Họ đứng lại trước sân trại thành hàng lối trước khi về các buồng giam. Những tiếng trầm đục, the thé vang lên. “Một! Hai! Ba!... hai mươi sáu! hai mươi bảy. Thưa cán bộ hết ạ!”. Cái dáng lùn tịt, lật đật của thằng lùn xuất hiện, vừa lúc Thanh quay ra cổng, lén chùi nước mắt. Sau này, nghe anh bạn đồng nghiệp kể lại. Tay Phó Tổng biên tập kia (chỉ thằng lùn) làm ăn cũng khá, nhiều năng lực. Nếu không có vụ xì-căng-đan này, hắn đã lên Tổng Biên tập rồi. Thanh sốt ruột hỏi anh bạn: “Hắn tội gì?”. “Ôi dào! Gạ gẫm ngủ với em vợ. Con bé đang học đại học, ở nhờ nhà chị gái. Lâu ngày bị vợ bắt quả tang”. “Sao nói hắn bị tù vì tội tống tiền cơ mà?”. “Hắn thân bại danh liệt vì vợ đấy. Bà ta bắt phải bồi thường danh dự cho cô em những 300 triệu. Hắn xoay sang làm tiền mấy doanh nghiệp chứ còn sao nữa. Mà sao thế? Hình như em có biết hắn hả”. Thanh cười buồn: “Cũng quen biết sơ sơ anh ạ”. Trại sáng tác Nha Trang 10/2011 P.P.Q (SH275/1-12)
|
Tải mã QRCode
TRẦN BẢO ĐỊNH
“Bần gie lửa đóm sáng ngời
Rạch Gầm soi dấu muôn đời uy linh! ” (Ca dao)
VÕ CÔNG LIÊM
Tặng: Mai Ninh
Buổi mãn khóa ra trường ở Đại học Văn Khoa vào một sáng trời trong, gió từ sông thổi lên, len vào những mái tóc thề lả lướt, ướt mượt trông gợi cảm.
LÊ MINH PHONG
Người đàn ông miền quê lại dừng xe để sờ lên xác vợ mình. “Còn ấm lắm em à.” Ông nói và bỏ mặc những ánh mắt sợ hãi của dòng người trên phố. “Ta về thôi em.” Người đàn ông nói.
PHẠM DUY NGHĨA
Chiếc áo kẻ màu tím sẫm.
Một chiều thu ảm đạm tôi rời công sở sớm hơn thường lệ. Trên đường về qua khu chợ ven đô, tôi quyết định tìm mua một chiếc áo hàng thùng.
CUNG TÍCH BIỀN
Dòng họ Trần cụ Lội được tiếng là sống lâu, ai nấy thân thể cường tráng, tính tình có hơi ương ngạnh nhưng tình dục rất bền.
TRẦN BẢO ĐỊNH
Phận má hồng
“Trời xanh quen thói má hồng
đánh ghen” (Truyện Kiều)
VŨ VĂN SONG TOÀN
Pháp trường.
Cơn mưa thu bất thần ập xuống. Bãi hành quyết lấp xấp nước. Dòng nước trộn máu đỏ chảy về phía bờ sông. Cờ phướn phấp phơ trong gió lạnh. Mùi tanh lợm cuốn đi bốn phía.
MỘC MIÊN
“Trời ơi là trời, sao tôi khổ vậy trời! Mày báo tao gần ba mươi năm trời chưa đủ sao?”
TRU SA
Tôi từ sớm để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Để mọi chuyện thuận lợi, tôi đã phải bước đi thật rón rén, tránh những âm thanh quá lớn có thể đánh thức bà ta.
TRẦN BĂNG KHUÊ
1.
Mùa hè sắp hết.
Và cơn hấp hối của kẻ sắp rời khỏi thế gian bạc nhược.
HÀ KHÁNH LINH
Làn sóng người mỗi lúc một dày hơn, ai cũng lách mình cố tìm một vị trí thuận lợi hơn để thưởng thức các tiết mục quá hay quá đẹp…
PHẠM DUY NGHĨA
1.
Nhà tôi ở trong thung lũng. Nhiều năm trước, khi tôi còn là một cô gái nhỏ, vùng tôi ở được chứng kiến một sự lạ thường.
VĨNH NGUYÊN
Cho đến bây giờ, người dân hai làng Vĩnh Tuy, Trung Trinh đều không biết hai ông Kẻ Khoán họ gì, tên gì? Chỉ biết rằng họ rất “nổi tiếng”. Nhân một mâu thuẫn về đất ruộng, hai ông cãi nhau, đánh nhau đến kiệt sức rồi chết cùng một lúc ngoài đồng. Họ thành nấm mộ chung, còn gọi Mả Ngài!
TRẦN THÙY MAI
Bây giờ, Ng. cũng không nhớ tại sao hai người lại chọn cái thị trấn xơ xác ấy làm nơi gặp gỡ. Mười năm trước họ không biết gì về nó, ngoài địa danh bất chợt nhặt ra từ trí nhớ mông lung, địa danh mơ hồ, gợi lên một vùng đất xa xôi ven biển.
NHỤY NGUYÊN
Sao tôi không dừng lại. Tại sao tôi vẫn bước trong lúc nàng phía sau. Lùi xa hun hút. Sao tôi không lội ngược ký ức vớt nàng lên dưới những tiềm thức vọng động. Sao nàng lại ẩn dưới bề sâu tâm thức tôi.
PHẠM THỊ THÚY QUỲNH
Bệnh viện tựa chú voi trắng rầu rĩ, rệu rã vì tật bệnh và mùi thuốc bứ đặc. Ngoài nhà chờ, la liệt người nằm trên những chiếc ghế gỗ dài đã mục ruỗng, vài người nhà bệnh nhân ủ rũ tựa vào thành ghế chờ đợi tới lượt làm các xét nghiệm cần thiết để thân nhân kịp tiến hành thủ thuật hòng duy trì mạng sống.
NGUYÊN QUÂN
Cô gái dân tộc Pshi, cúi thấp xuống, ánh đèn neon màu nhợt nhạt không khỏa lấp nước da ngăm đen và đôi mắt tròn láy.
TRẦN BĂNG KHUÊ
Tôi đã nghĩ đến hắn, rất nhiều.
Mọi khoảnh khắc tôi có, hoặc ở những nơi tôi đến, chốn nào tôi biết hắn sẽ đi qua.
ĐINH PHƯƠNG
Nếu tôi trượt tay buông mình ra khỏi cơn mưa. Cơn mưa sẽ không còn là tôi nữa. Tôi hoặc cơn mưa lẫn vào nhau bay trong nền trời xám. Sự đứt đoạn nằm rất rõ ở giữa tôi và cơn mưa nhưng trên phố chẳng ai nhận ra…
HỒ TRUNG LIÊN
Mặt anh hầm hầm, chẳng đi làm, cũng không gọi điện xin phép. Ăn sáng xong anh ngồi vào bàn bật máy tính. Hình nền con mèo xuất hiện. Nó nhìn anh rất lạ, đôi mắt tinh anh ngờ vực người đối diện mình, có lẽ muốn nhảy.