Thăng Long xưa đã lẻ một ngàn năm

16:03 10/10/2014

PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

Hà Nội

Tỏa  bóng mát xuống  tôi

Là bóng dáng  uy thiêng của bao nhiêu thế hệ

Lồng lộng một  vòm trời cao xanh đã ngàn năm với thâm nâu mái phố 

Rợp tóc  tôi là  vòm me, vòm sấu

những chứng nhân  xù xì  mà tuổi lá rụng rơi quên mùa  cũ…

 

Ngoài xa kia

những triền đê luống tuổi

giang tay ôm Hà Nội và ngẩng đầu hứng gió

Gió cuốn vào lòng tôi những dải ngô xanh mướt khua gươm

Gươm Long Biên xưa  đếm nhịp cầu nhiều binh đao máu lửa

năm Cửa Ô hằn vết sẹo chiến chinh?

 

Sông Hồng sóng xoải  nằm thở

In bóng dáng mùa mùa và ngàn xưa lam lũ

những người đàn bà từ muôn thuở

đòn gánh có còn vút cong chở  hoàng hôn vào phố?

 

Phố  mải miết những kiếm tìm thả ước mơ trôi dọc theo ý nghĩ

Những ý nghĩ về thế giới và hội nhập miên man

Bóng điệp điệp trùng trùng cờ hoa, một chiều thu lịch sử

Nước sông Hồng  ngàn năm trôi loang loáng …

 

Ba mươi sáu phố phường Kẻ Chợ

tôi lạc bước cổ xưa cùng năm tháng

Hoa sữa thổi khát khao vào mắt đêm Hà Nội 

Khoe những búp môi hôn đỏ chúm chím  nồng nàn

Tóc ai xanh mát nước Hồ Gươm…

 

Từng giọt đêm Hà Nội chầm chậm chảy trong tôi

Chảy về quá khứ, chảy về hiện tại và chảy đến xa xôi

Như tình yêu bền bỉ của ngàn năm về trước

Tan loãng những heo may

Và người đạp xích lô đêm nay có chở thu  thả dấu ngã lên trời?

 

Sóng Tây Hồ ngàn năm thầm thì  vỗ vào tôi

Ướp hương đêm mùi hoa sữa ngày nào cho người đi  biệt xứ

Và dấu bùn thơm còn ấp ủ

Hồn sen đất Việt nở  bông trắng nhụy vàng

Nắng Cổ Ngư từng búp gió lênh loang…

 

Đêm se lạnh Đồng Xuân ru giấc phố nồng nàn

Em có về nơi  tượng đài Vua Lý mà Hà Nội hân hoan?

Đêm ngàn năm tan chảy

Hà Nội dẫu thật gần, Hà Nội cũng thật xa?

Hà Nội ngày lửa cháy, Hà Nội dáng kiêu sa?

Hà Nội thức trong bạn, Hà Nội chảy  trong ta?

 

Đêm trở dạ …                                               

Thăng Long tóc còn xanh đã lẻ một ngàn năm ?

                                                        PTPT

                    

                      (Hà Nội ngày 10/10/2014 - Kỷ niệm 60 năm ngày giải phóng Thủ Đô)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.