Thơ Sông Hương 09SDB-2024

08:58 25/10/2024
Đinh Hạ - Trần Nam Phong - Tịnh Bình

ĐINH HẠ

Với Huế

Người đông  mình vẫn lẻ
Phố vui sao cứ thấy buồn
Trót lòng đa mang với Huế
Vơi đầy một nét sông Hương

Chiều nay mưa nhòa Đại Nội
Ngồi nghe mắt tượng ngậm ngùi
Cổ nhân nơi miền sương khói
Hội vui  nhớ về chơi…?

Điện sáng bừng đêm thành phố
Thương chênh chao mảnh trăng gầy
Ước chi  bàn tay nhỏ
Dắt mình qua những cuộc say

Người đông  mình vẫn lẻ
Chia xa hỏi phố  buồn?
Phải  nặng lòng với Huế
Gặp màu áo tím  thương!



TRẦN NAM PHONG

Mưa cố hương

Đêm qua biển  giật mình
Mưa ngàn năm trước nguyên trinh trở về

Sông dài dằng dặc bến 
Cánh đồng vẫn nhắc lời thề cỏ may
Mái nhà bịn rịn khói bay
Biết ai còn nhớ mắt cay mỗi chiều

Phập phồng  trái tim yêu
Sau  áo mỏng bao điều tâm 
Nghìn năm gửi một cánh thư
Mây bay muôn nẻo, thực  kiếp người

Cúi đầu cảm tạ đất trời
 biên ngọn gió luân hồi vào thơ
Một đời tiếng mẹ ầu ơ
Con chưa đi hết dại khờ vành nôi

Con còn nợ hạt mồ hôi
Nợ xanh mái tóc, nợ đời  may
Con còn nợ gió cầm tay
Nợ bông hoa hạnh từ ngày xa nhau

Tiếng cười như nắng tan lâu
Tháng năm còn một nhiệm mầu
chưa trao
Trong  thức trắng chiêm bao
Đêm qua gặp trận mưa rào cố hương



TỊNH BÌNH

Tiếng gà trưa

Vầng trăng cổ tích
Hương thị rơi đẫm ướt bị 
Giấc   Tiên ông Bụt
Phe phẩy quạt mo cau
Tay mẹ
Tay 
Đưa con vào thế giới nguyên xanh

Hạt thóc vàng phơi dưới nắng thu
Mẹ dụm dành cho ngày con khôn lớn
Những ước  như cánh diều khát gió
Chân trời xa
Đau đáu vọng tìm...

Con trở lại cánh đồng trưa rát bỏng
Dầm mình trong mùi quê rơm rạ
Dấu chân trâu loang lổ miền  ức
Vẫn dáng mẹ gánh ngày lam 
Quạt mo cau thôi kể chuyện thần tiên

Treo lên trời  vầng trăng
Những cổ tích chẳng bao giờ  thật
Thôi đành cất vần thơ  mộng
Lối  ta về
Tiếng  gáy trưa sông...

(TCSH54SDB/09-2024)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất