THAI SẮC
Bước run
Không thể gặp màu hoa xưa
Nơi dốc đường cũ hiền hơn buổi sáng
Con dốc vàng một vần thơ
Ngân giữa mùa đông lạc
Không thể tìm ánh chớp một thời
Rạch yêu tin sáng lóa
Chỉ là dư âm
Cuối tiếng hoa chen nở
Không thể gọi dấu chân xa về lại
Ướm khít vệt gần
Ta ngu ngơ ngó triền hoa bung cháy
Nhặt từng bước run
NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Vận hạn
Thế giới thật ê chề
Ma vương nhảy múa khắp các bán đảo
Các địa danh cổ bị đào bới
Gạch ngói trở về đất cát
Các nguyên thủ hô hào trở lại thời hoàng kim
Gõ Facebook xưng đế
Đứa trẻ đen nhẻm đối mặt sống chết với con chim kền kền
Vũ khí của nó là cái dạ dày xẹp lép
Các triết lý như ruồi bu trên mặt
Trên cao, các hành tinh đang sắp đặt hành trình mới
Con người tự hỏi
Có phải ta tới bến văn minh
Hay trở lại khốn cùng?
Có hang đá nào còn giữ lửa?
28/6/2025

TỪ HOÀI TẤN
Thức cùng em từ ngày hôm trước
Lá vàng ruộm cả dấu chân
Ta đã thức cùng em từ ngày hôm trước
Ngày chưa khai sinh trái đất này
Tình yêu có cùng ta điều ước
Ngàn sao sáng rọi một đường bay
Ngày ấy khi mây nằm chân trời
Khi núi cao còn chưa tuyết phủ
Bình nguyên còn không bóng người
Cây lá còn xanh màu nguyên thủy
Đó là khi ta thức cùng em
Ngày hôm trước lúc trần gian tạo dựng
Lúc tình yêu trong vắt như nước sông xanh
Lúc là em nơi thiên đường nội cỏ
Từ hôm trước ấy ta cùng em
Khi trái đất không ngày và đêm
Khi tình yêu không còn năm và tháng
Khi xa và gần không là khoảng cách mông mênh
Nghĩa là ta thức cùng em từ hôm trước
Như thuở xa xưa đã hẹn rằng
Tình đôi ta là điều luôn hiện thực
Trong cõi trời và đất mênh mang
Từ hôm trước
Ta thức cùng em
Cảm tạ cuộc đời này
HÀ VĂN ĐẠT
Một ngày
Tiếng chim buông lảnh lót
lay khẽ cơn mơ dài
đóa hoa thiêm thiếp mộng
vườn hé nụ ban mai…
Ngõ quê tràn hương lúa
thiên lý thoảng giấc trưa
nắng hong bờ tóc gội
bồ kết dìu dặt đưa…
Mây thả hồn sông vắng
miên man bóng chiều hôm
cỏ may tha thướt ngọn
khói biếc quyện mờ sương…
Đêm trải lên khung cửa
mảnh rèm trăng phiêu bồng
gió thêu thùa hoang hoải
miền dĩ vãng hoài mong…

LA MAI THI GIA
Ta biết làm gì cho ta nguôi?
Người biết không
Ta buồn
Như ngàn năm gộp lại một ngày
Như ngàn mây gộp lại một chiều
Chồng chất mưa tuôn
Người biết không
Ta vỡ
Từng mảnh tan ra trong đau đớn tự mình
Như ngàn đêm rồi đợi một bình minh
Cười khóc một đời rồi bất chợt lặng thinh
Phía không mây tràn nắng
Phía không ngày tràn đêm
Phía không yêu, không thương tràn nỗi cô đơn vụng về hốt hoảng
Những cánh hồng biếc xanh
Bỗng dưng tàn lụi
Ta biết làm gì cho ta vui?
Ta biết làm gì cho thương nhớ ta nguôi
Cho cơn giông không ào lên vội vã
Chờ tia nắng cuối ngày lịm rồi
Hối hả
Mưa tuôn
Người biết không
Ta nhớ
Đau thật đau trong cơn thắc thỏm chờ
Đau thật đau trong nỗi bất ngờ
Òa vỡ
Khi ta và người trong nhau ban sơ.
LÂM BẰNG
Buổi sáng dậy thì
Nhẫn nại vèo qua
Thời gian già nua trước tuổi
Cầm trên tay tí tửng tuổi trung niên.
Xao xác miền êm
Trỗi dậy khát khao buổi sớm
Tia bình minh rớt vội.
Ủ trên tay
Tinh khôi hẹn ước
Mộng phù du lướt thướt dặm trôi.
Vốc lên
Thăm thẳm ngày dài
Suối nguồn... mải miết phía ban mai.
Bất chợt
Tháng chín...
Chầm chậm heo may
Bầy giang giang bay về phía núi
Giò lan trước hiên
ngập ngừng
Bối rối...
Bung chùm hoa trắng muốt
Có một nhành thu ngơ ngác bên thềm.
QUÝ LÊ
Chiều nhớ
Ngày vắng em
đường dài như thắp lửa
Người chợt quên chợt nhớ
lạ thường
Ngày vắng em
hiu hắt cuối con đường
hàng cây oại oằn trêu mái phố
ríu chân trần trên vạt cỏ xanh êm
Nhớ búp thon rụt rè nơi quán nhỏ
Tỏa nụ cười
bừng cháy cả chiều xa.
PHAN VĂN CHƯƠNG
Hoành Sơn
Núi trùng điệp như đàn trâu rừng nổi u
sừng sững
con đứng con nằm con tắm hoàng hôn
lấm lem mây trời bùn đất thời vụ
đứa chăn trâu lên cung trăng ngồi
quên đồng dao
tuổi thơ trôi
núi duỗi chân ra biển
biển lam xanh
thủy triều ngọn bút
chiến tranh
núi vỡ
núi lại ngồi
y hệt đàn trâu rừng lừng lững
lưng đèo
tóc gió
ngôi nhà bát úp đựng cả xuân xanh
hương gì như bông rừng xa ngái
câu thơ
neo lại
dãy Hoành Sơn.
NGUYỄN VŨ HIỆP
Quả âm dương rơi
Gió nồm nam thổi
Quả âm dương rơi
Em bé đá nó rìa sân bên đời
Tiếng cười khanh khách vỡ nắng trắng
Con nghê đá chạy theo sủa tiếng đá
Thấm âm ve thu qua
Hoa ban nổi lửa nến trắng ven đường
Trống trường rụng đọng vũng đêm mở hội.
Khi vỡ sao trời
Quả âm dương rơi
Em bé đá nó khỏi sân bên đời
Tiếng cười khanh khách vỡ kính trắng.
Những con kiến ngước nhìn
Trời lanh canh đường kính
Thì bỏ mùi hương kiến chúa lên đường
Theo hồ ao vó mộng
Dấu chân long mã năm mười bảy
Vảy âm dương rơi
Em bé đá nó khỏi mâm thiên thời
Ngửa bàn tay thuần dưỡng vân cổ tự.
PHAN DUY
Vùng ơi
Một cơn gió lướt qua
như trắc nghiệm sự hanh hao của một vùng
là sự thật đến xơ rơ
những dòng sông liều mạng mong níu kéo điều gì
níu kéo trong tận cùng
níu kéo trong cằn cỗi/già nua/bế tắc
không đủ sức làm một cuộc xuôi dòng
đi giữa đồng bằng hai mươi năm
hai năm trước
và hai năm sau cũng là y nhau
thất thểu đến ngậm ngùi
đi giữa đồng bằng bây giờ và kể cả mai sau
lấy gì đảm bảo
lấy gì để hiện thực giấc mơ chín rộ thanh xuân
đi giữa đồng bằng vẫn thèm cháy một vốc nước
mát lành và ngọt lịm
tìm đâu biết phải tìm đâu
những dòng sông liều mạng đánh đổi thời gian để tìm cho mình
một dòng cuộn chảy
một lần dậy sóng
những dòng sông liều mạng nuôi dưỡng ước mơ
để sự thụt lùi kia chậm chạp
để nặng nề kia đi qua cuộc sống được khoan thai
cứ như em/cứ như ta
cứ hy vọng trên đầu roi thất vọng
may ra thấy được nụ cười
đi giữa đồng bằng
mênh mông hay tiếng lòng thúc giục
vùng ơi còn trũng đến bao giờ?
(TCSH438/08-2025)
Tải mã QRCode
Phạm Quyên Chi là một tác giả trẻ đang sống tại thành phố Quy Nhơn, mới đến lần đầu với Tạp chí Sông Hương. Trong những sáng tác đầu tay, Phạm Quyên Chi từng bộc bạch: “Tôi là một đứa con gái thích tưởng tượng. Dường như những tứ thơ của tôi đã hình thành nên trong những “khoảnh khắc của tưởng tượng” như thế. Tôi cũng không hiểu được chính mình, chỉ có thơ là hiểu tôi…”.
ĐẶNG BÁ TIẾN
NGUYỄN MINH KHIÊM
Nguyễn Thanh Lâm - Từ Quốc Hoài - Hoàng Ngọc Giang
LTS: Lữ Quỳnh là bút hiệu của Phan Ngô, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên-Huế. Học sinh Quốc Học - Huế năm 1959 - 1962. Là nhóm bạn với Trịnh Công Sơn, Bửu Ý, Shiphani, Lê Văn Ngăn, Võ Chân Cửu...
ĐINH CƯỜNG
Như tiếng thì thầm vĩnh biệt
Khi hay tin Lê Văn Ngăn mất
(SHO) BẠN VỀ BÊN PHỐ XƯA MƯỜI BỐN NĂM RỒI SAO SƠN.
CHIỀU NAY TÔI ĐI TRÊN PHỐ XƯA GEORGETOWN MÀ NHỚ BẠN
Nguyễn Thị Anh Đào - Lê Vi Thủy - Trần Tịnh Yên - Ngô Hà Phương - Trần Quốc Toàn - Bạch Diệp - Đinh Thị Như Thúy - Hạnh Ngộ - Hạc Thành Hoa
LÊ MINH CHÁNH
VŨ THIÊN KIỀU
VIỆT PHƯƠNG
Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Văn Quang - Trần Hữu Dũng - Đỗ Hàn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Văn Hoan - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Lưu Ly - Vĩnh Nguyên - Cao Quảng Văn - Ngàn Thương - Nguyễn Đạt - Phan Đạo - Phương Việt - Châu Thu Hà - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Hồ Ngạn
Đông Hà - Phạm Trường Thi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Văn Công Hùng - Trần Thị Ngọc Mai - Duy Mong - Xuân Thảo - Hồng Vinh - P.N. Thường Đoan - Hoàng Ngọc Châu - Triệu Nguyên Phong - Ngô Thái Dương
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Yếm Đào
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Em còn chờ ta ở đó không
TRẦN THỊ TƯỜNG VY
Tháng Chạp bông hồng vàng
Đỗ Nam Cao - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Chấn Uy - Nguyễn Văn Chương - Phùng Tấn Đông - Trần Quang Đạo - Trần Lê Văn
Hương xuân - Bài ca mùa xuân
Bạch Diệp - Nguyễn Hữu Minh Quân - Nguyên Tiêu - Nguyễn Thiền Nghi - Phan Lệ Dung - Lê Viết Xuân - Nguyễn Tấn Tuấn - Ngô Thiên Thu - Đinh Ngọc Diệp - Trịnh Bửu Hoài
LÊ HƯNG TIẾN