VÕ VĂN LUYẾN
Huế trong tôi như một thiên thần
Huế như những sợi tơ vàng óng mượt trên tay em ngày mười sáu
ta rêu phong từ độ giao mùa
con trăng tím cuối trời cất giấu
kỷ niệm vùi sâu trong trái me chua
kể dạo đó không thèm lớn thêm lên chi nữa
nguyệt biều xanh huyền thoại hát vu vơ
nỗi nhớ đi về mòn khuya bậu cửa
thơ làm mây trắng nõn phía ngu ngơ
Huế như con thoi trên khung cửi rộng
một đời ta dệt mãi chẳng nên hình
nhân gian đầy có mấy ai lương đống*
vỗ yên lòng thôi hãy lặng im
ngoài trăm năm chén vàng chén ngọc
Huế khói sương như có như không
núi dang tay đón đưa mời mọc
như tình yêu lót ổ giữa ngàn thông
------------------
* Rường và cột, chỉ người có tài năng làm chỗ dựa cho nước nhà (tự điển).

HUỲNH THÚY KIỀU
Cầm mùa
Lá vàng ruộm cả dấu chân
Mùa nghiêng qua ngõ tần ngần phố vui
Sông chiều mảng tím bùi ngùi
Lục bình đẻ nhánh lại nuôi lục bình
Cửu Long chín khúc linh đinh
Giang hồ tứ chiếng chùng chình tiếng rao
Hừng đông cây bẹo dậy chào
Phong sương vui chỉ cùng nhau mấy mùa
Mái chèo khoan nhặt dạ thưa
Song loan quặn nhịp như vừa chia ly
Hỏi mùa nghiêng nữa mà chi?
Phố vui mấy bận... ừ thì phố vui
Vầng trăng tròn khuyết gãy đôi
Bờ khuya trút cạn những lời tri âm
Ai nghiêng nhịp nhớ thì thầm
Sông giăng nước mắt tháng năm đợi người
Cầm mùa
Mùa lạc
Giấc trôi
NGUYÊN NHƯ
Mất lối
Âm ẩm vạt mây
sợi mưa thô kệch cuộn tròn dãy phố
ai vót mũi giáo chói lòa?
lao thẳng phía mảnh mai hư thực
Đêm của những vì sao rách
gật gù khuya
cột đèn
đường sân ga
men theo dấu chân lòa nhòa
chưa nỡ...
Đêm của những vụn lá lâng lơ meo mốc
em ảo ảnh cánh sen
câu thơ chẳng thể bật cười nơi cóng buốt
ngổn ngang nằm
Đêm của hai hàng mi ướt
mặn dấu son môi từ lâu dành dụm
Anh bẻ mảnh trăng mờ nhắm tạm
một mình bấu trĩu vành đêm...

NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM
Chiều trên đồi tắt nắng
Phả một chút tím vào mây trắng bay ngang
Chợt nhớ một thời áo trắng
Đạp xe chạy vội lên đồi thông
Cứ sợ Huế chiều tắt nắng
Nhưng lao xao nắng cười
Và giấu bóng mình vào bóng lá
Mùa này gió và mây lạ quá
Cứ giận hờn nhau run rẩy cả bầu trời
Em ôm vào lòng chút nắng đang rơi
Rồi chợt nhận ra nắng hình như cũng tím
Đồi Thiên An lại ngỡ đồi Golgotha
đang rền vang tiếng chuông cầu nguyện
Áo nữ tu nhập nhoạng bóng chiều!
Mùa hạ ngập ngừng trút lá vàng rêu
Em trút tím vào đâu khi nhớ về ngôi giáo đường xa lắc
Có một giấc mơ đã bay đi mất
“Người và ta sẽ quỳ trước Chúa lòng lành”
Chiều đã trôi rất nhanh
Áo tím nhòa trong khung trời tịch lộ
Và ngọn đồi đã mất hút bóng xanh
Lại vội vàng đạp xe về Phố.
(TCSH437/07-2025)
Tải mã QRCode
TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân
NGUYỄN HOADự cảm
Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương
Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi
Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung
ĐÀO DUY ANHLời nói dối
TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông
LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.
Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân
NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc
LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).
Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh
Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam
LƯƠNG NGỌC AN (Trích Phác thảo những lời ru)
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng
Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang
MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối
LÊ THANH NGANgười thổi sáo
Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu