HUỲNH THÚY KIỀU
Gọi ngày đơm hương nhớ
Ai phơi rơm rạ lên chiều
Ai phơi no gió cánh diều tuổi thơ
Giêng hai ủ dậy men chờ
Hỏi mùa: lữ khách ngẩn ngơ nỗi gì?
Tìm ngày theo vết thiên di
Tìm đêm ru ánh trăng ghì lệch nghiêng
Bấc tràn thổi hết muộn phiền
Nắng xuân đầu ngõ vàng triền hoa thơm
Cuối trời say giọt mật tươm
Nửa khuya khát sóng cánh buồm ra khơi
Gọi ngày đơm nhớ ai ơi!
Phù sa giũ bước níu người dừng chân
Thôi về… nhẹ gót phong trần
Trú vòng tay mẹ lần khân khóc cười
Ngoài sân khoe sắc xuân tươi
Gọi ngày đơm nhớ ai ơi mùa lành
Bên thềm cây nẩy lộc xanh
Nâng bàn tay ấm dỗ dành nhụy hoa…
TRẦN DZẠ LỮ
Mùa xuân yêu em
Ngày ấy yêu em - một chiều mưa bay
Ngày ấy yêu em đang còn thơ ngây
Mắt nai ngơ ngác nơi phương trời này
Tôi về rưng rưng mắt đỏ đường dài
Ngày ấy yêu em mê mải từng ngày
Bao nhiêu thương nhớ mềm lòng không hay
Qua bao phố xá qua bao đường cây
Qua bao nhiêu ngả buồn đầy hai vai…
Ngày ấy yêu em tôi còn ngất ngây
Làm thơ từng đêm đợi ngày trao tay
Ai ngờ em xa biền biệt tình mây
Tôi đốt thơ tôi rồi uống rượu say…
Ngày ấy yêu em tôi còn gì đây
Còn nỗi đau dài theo chiếc khăn tay
Ai qua đời tôi mùa xuân xa bay
Chỉ còn mưa bay lạnh lùng đêm nay…
VÕ VĂN LUYẾN
Tóc mai xuống phố
"Tóc mai sợi vắn sợi dài"*
Chừng như mùa xuân rất gần
Gần như thơ dại, gần như ngày chớm
Gần như huy hoàng, gần như tuổi bướm
Vẽ đường bay chập chờn
Gió hát màu mạ non
Cánh đồng cong tầm lá vẫy
Mắt ướt loang sương
Chân mày trầm ngãi
Em xa
Cò trắng ngẩn ngơ áo nõn hai tà
Váng phèn gót mưa nhớ vừa thất bát
Trúc xinh một mình ca dao bay mất
Cau ngõ đứng chờ
Tóc mai xuống phố…
--------------
* Tên ca khúc của nhạc sỹ Phạm Duy

TRẦN THỊ HUÊ
Phía ấy của chính bàn chân
Phía ấy đã lớn lên
Phẳng lì nỗi nhớ
Hạt mưa bắc cầu làm ướt câu thơ
Dịch ly cà phê vành môi theo hơi nồng tan vào nhịp thở
Trăng im ngủ trên cửa sổ nơi chẳng bao giờ với đến
Bài hát cứ cất lên
Phía ấy đã đổi thay
Vị cay tan dần
Những cuộc nói chuyện xuyên qua cơn đau
Mình không tính được ngọn cỏ dậy thì
Mình không tính được ước muốn
Mình không tính được chú chó kia sống được bao nhiêu năm
Mình thấy một chiếc guốc tròn của ai rơi
Và người nhặt lên không phải
Phía ấy
Mùa xuân lấm tấm nụ hồng
Phía ấy của chính bàn chân...
NGUYỄN LẠC ĐẠO
Tiễn nhau
tiễn em về cõi bình thường
tàu cong qua mấy cung đường đục trong
ga nằm chờ đợi hư không
có ai đuổi bóng chờ mong phố người.
NHẤT MẠT HƯƠNG
Ngõ nhà mẹ
Ngõ nhà mẹ
cúc tần giăng kín
Xanh chiều tháng chạp
Khói vồng lá hun nghi ngút như mây
Hoa cúc vàng thả nắng xuống vạt ao
Giật mình con cá rô quẫy nước.
Gió thổi mùi hương thơ ấu
Rải quanh mấy gốc bưởi già
Những con rơm nếp xếp hàng
Thành chỗ chơi cho lũ gà con liếp nhiếp.
Bóng mẹ vào ra
thấp thoáng
ngóng đợi
đàn con.
Bụi đất lầm lên
lật tung thương nhớ.
Ngõ nhà mẹ
Một ngày
đặt bàn chân lỡ cỡ
vương sợi tơ hồng
lòng bỗng sang ngang.

(TCSH433/03-2025)
Tải mã QRCode
NGUYEN SU TU
Thủy táng...!
ĐẶNG MỸ DUYÊN
Nguyễn Thánh Ngã - Vương Ngọc Minh - Phạm Bá Thịnh - Hồng Vinh - Trần Thị Tường Vy - Trần Hương Giang - Đông Hương - Nguyễn Đức Sĩ Tiến - Nguyễn Thanh Mừng
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
Những đứa trẻ
LTS: Những giọt thơ về Huế như một thoáng mưa bóng mây, tự nhiên rơi và đem lại cảm giác lạ lẫm. Huế hiện lên cũng là lạ, như cô gái bước ra từ đóa sen thiền. Sông Hương xin giới thiệu những bài thơ vừa mới gửi đến của Lam Bình (tên thật là Hoàng Thị Mỹ Bình), hiện ở Hà Nội.
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Trần Mạnh Hảo - Hoàng Nhuận Cầm - Hoàng Vũ Thuật - Hoàng Cát - Đỗ Hoàng - Mai Văn Hoan - Nguyễn Loan - Phù Sa Lộc
LÊ THỊ MÂY
HOÀNG DIỆP LẠC
Nguyễn Man Kim - Nguyễn Đức Dũng - Hà Duy Phương - Phạm Thị Ngọc Thanh - Lại Đăng Thiện
LTS: Trong vai công chúa Tây Hạ (vở kịch Thành Cát Tư Hãn của Vũ Khắc Khoan), Nguyễn Tuyết Lộc đã để lại trong lớp học sinh Quốc Học – Huế những năm 1960 một hình ảnh khó quên. Hơn 50 năm sau chị mới trở lại Huế qua hai bài thơ giới thiệu trên Tạp chí Sông Hương số này.
LGT: Không làm dáng và càng không kiểu cách, những ngôn từ cuộc sống chân thật tự tình hiện diện khắp nơi trong thơ Ngô Thị Hạnh, chạy dọc những bờ gió và mang theo những câu chuyện, những cảm xúc nhuần nhị, những trăn trở đầy cá biệt… Cũng nhiều khi bắt gặp những riết róng thở gấp gáp của gió hậu hiện đại trong thơ của chị.
NGUYỄN THANH MỪNG
Uống cà phê với Nguyễn Mộng Giác
và Tạ Chí Đại Trường
Ngưng Thu - Đoàn Trọng Hải - Trần Tịnh Yên - Lưu Ly - Phan Công Tuyên
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
TỪ HOÀI TẤN
Bản tình ca khi xa cách
Gởi NT và Huế
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Say trăng
VŨ THỊ KHƯƠNG
(Kính viếng hương hồn những liệt sĩ trên dòng Thạch Hãn)
NGUYÊN QUÂN
VƯƠNG KIỀU
Tôi đi qua đời tôi