| tôi viết tờ di chúc sống cũng hoang đường như thế (người đàn bà ôm mặt, chùi nước mắt - hoảng hốt gọi. Nghìn trùng...) * Gió câu hồn đám mây và cầu hồn cơn mưa mưa lung trên nẻo đời bụi bặm tôi ướt từng canh buổi dặm trường và những đêm như dệt bằng sợi nhớ mảng mưa buồn lay lắt bóng hình em nhớ mắt em cay u hờn mỏng chiều rơi từng giọt đắm hương chiều có người đàn bà ngồi gỡ cô liêu gỡ từng hạt trăng khỏi da thịt mình và mơ dòng máu rần rật chảy bừng bừng hoan lạc... tôi chùng đi trong giọng gió lãng quên về trong rậm rối hồn lặng im thở dốc bất tận đời - một thế giới điên mê em man dại những vết cười phụng phịu (*) cảm ơn em một chút buồn, vui để cùng trân quý đời muốn vui mấy chốc được vui mà Mai rồi... những cơn gió đi xa gió xóa miên man vọng âm thành xưa cũ câu hát nào rụng phía ngực buông xuôi nếu khóc được dễ dàng như câu hát ví dặm... mưa chừ nước mắt dễ trôi dốc hết sức vào cuối chiều để tím (Tím chung tình như Huế tự xưa thôi) ...Chỉ có Thượng đế và... mặc Thượng đế đã bày trò con tạo - rồi ra tay thưởng - phạt chính mình mặc tạo hóa đã nhai mình không no bụng --------- (*) “Ta hoài những bước lang thang Yêu em vô lượng mà man dại buồn... (...)” ĐÀO DUY ANH (nguồn TCSH số 230 - 04- 2008) |
Tải mã QRCode
Ngô Xuân Hội - Nguyễn Đức Mậu - Nguyễn Thụy Kha - Dương Thành Vũ
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT