HỒ NGUYỄN DẠ THẢO
Ngày xửa ngày xưa có hai anh em sống rất hòa thuận với nhau trong một ngôi nhà tranh cũ gần con suối nhỏ xinh. Họ siêng năng chăm bón mảnh vườn cha mẹ để lại, cùng nhau nuôi gà nuôi vịt. Cuộc sống tuy giản dị nhưng lại rất đầm ấm.
Minh họa: Nhím
Rồi một ngày người anh phải lòng một cô gái. Anh ta thường bỏ bê công việc, lại hay cáu gắt với cô em gái, có khi còn đánh đập em. Cô em rất buồn nhưng chẳng nói gì, lúc nào cũng chỉ than thở với đàn gà bầy vịt. Nhìn cô em đáng thương như vậy đàn gà cũng cảm thấy rất buồn. Không khí trong nhà lúc nào cũng ảm đạm chẳng có một tiếng cười. Chúng càng quyết tâm sẽ mang lại cho ngôi nhà này cuộc sống như xưa.
Ngày hôm đó, người anh thay phiên em gái cho gà ăn và kiểm tra lại số gà. Hai chú gà thấy đây là cơ hội tốt để thức tỉnh người anh nên đứng nấp sau bụi cây chờ người anh tới. Người anh đếm số gà thấy thiếu hai con; đếm mãi vẫn thấy thiếu nên anh ta đi tìm. Đến một cái cây lớn - nơi hai chú gà đang trốn - anh ta nghe thấy tiếng “cục ta… cục… tác”, anh ta liền rình để bắt chúng. Hai chú gà thấy người anh đang tới nhưng cứ vờ không rồi ngâm câu thơ:
“Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”.
Ngâm xong chúng còn ca thêm:
“Người anh lòng vương tơ rối
Thì sẽ chẳng dứt được đâu
Nay đây vẫn còn cơ hội
Xin hãy làm lại từ đầu”.
Nói xong chúng nhảy ra để theo người anh về. Người anh đứng thẫn thờ như tượng khi nghe hai chú gà nói. Anh ta giật mình. Khi đưa hai chú gà về nhà, người anh thấy mình đã đối xử với em tệ hơn một con gà trong thời gian vừa qua, liền đi tìm em để nói chuyện. Anh ta bảo với cô em rằng do anh thích một cô gái và muốn lấy cô ấy; anh sợ em không đồng ý nên luôn lạnh lùng và cáu gắt với em. Người em cười và chuẩn bị cho anh một mâm sính lễ để hỏi cưới cô gái. Từ đó gia đình nhỏ đã có thêm thành viên mới. Họ sống với nhau rất hạnh phúc.
Khi hai anh em qua đời, bên mộ họ nở ra hai khóm hoa mào gà rất đẹp. Có người nói đây chính là lòng biết ơn của họ với hai chú gà của mình.
H.N.D.T
(TCSH331/09-2016)
Tải mã QRCode
NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
Tản văn
Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.
NGUYỄN VĂN THANH
Su Su - Thanh Mai
NHẬT CHIÊU
Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?
VĂN LỢI
Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa
ĐỒNG XUÂN LAN
Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.
LÊ KÝ THƯƠNG
ANH THƯ
Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
(Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)
LÂM THỊ MỸ DẠ
Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.
THÚY BẮC
Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.
Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh
LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).
VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.
CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.
Lê Ký Thương - Nguyễn Loan
THIẾU HOA Ngày ấy...
Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương
VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)
VĂN LỢITheo mẹ đi kiếm ăn, trống Choai thấy được nhiều cái lạ và hiểu lắm điều hay. Nhưng có một điều khiến trống Choai thắc mắc hoài, ấy là vì sao người ta ít để ý đến trống Choai, dù trống Choai có cố chạy nhảy, hoặc đập đập đôi cánh tí xíu, để tạo ra tiếng rẹt, rẹt lạ tai cũng không gây được chú ý cho ai. Còn bác trống Cồ thì bước ra khỏi chuồng đã được người ta nhìn ngắm rồi.