SỬ KHUẤT
Sử thi biển
Có một cuốn sử thi cháy rực giữa sóng chiều
mấy nghìn năm lửa còn rừng rực đỏ
dẫu biển trời gió bão đổi càn khôn?
Ngày đó
thuở man khai, bọc trứng hạ sinh thường
dân Đại Việt trấn nghiêm bờ cõi
lập đại nghiệp
giữa trùng khơi ngút ngát
Hoàng Sa!
Trường Sa!
Máu thịt thiêng liêng của Tổ Quốc
Những tiếng gọi nghìn năm chỉ một
Hoàng Sa!
Trường Sa!
Mẹ hiền trông ngóng
Mới đây
lũ diều hâu
dám xé nước vào sâu đất có chủ
đặt giàn khoan trên vùng biển chủ quyền
xưng nước lớn mà bụng dạ tối hèn
là trượng phu mà luôn mồm vu vạ
Cuốn sử thi cháy miết giữa trời không
chủ quyền không đổi
nghìn năm lịch sử còn ghi
tấc đất cha ông máu đào trộn lẫn
non nước này đâu ngại chiến chinh
Bạch Đằng, Như Nguyệt, Chi Lăng, Xương Giang, Tốt Động,
Chúc Động, Đống Đa, Ngọc Hồi thây xâm lăng còn chưa moi về hết
Hoằng Thao, Hầu Nhân Bảo, Quách Quỳ, Triệu Tiết, Toa Đô,
Ô Mã Nhi,
Thoát Hoan, Liễu Thăng, Trương Phụ, Sầm Nghi Đống, Tôn Sĩ Nghị
kiếp sau có làm tướng cũng không dám đặt chân lên đất Việt
Bàn tay chúng ta
Siết chặt nhau lại
Như dây xích quấn chặt biển Đông
Chủ quyền không đổi
Hãy hát đi một khúc Bạch Đằng Giang
“Sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng
Giống Lạc Hồng
giống anh hùng
Bắc Trung Nam”
muôn năm còn đó
chôn vùi bao âm mưu đồ bá
cọc nhọn còn phơi
rực tấm lòng triệu nghĩa muôn người
giành lại biển trời ta đã đổ nghìn xương
cho Tổ quốc nghìn năm thao thiết
dáng đứng đoan hùng
hải đảo kiên trung.
(SH304/06-14)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng