Rừng

09:14 08/10/2012

LÊ MINH PHONG

“...Người là thánh nhân
Người đã sống trong chúng con
hôm nay và ngày sau

Minh họa: NHÍM

đến với Người có bình minh mưa
đến với Người có vầng trăng bạc
đến với Người có Chaos, Nyx và Hades
Người nói Người sẽ đưa chúng con tới vùng đất hứa
nhưng vào Chúa nhật, lửa đã tràn lên cùng với tro bụi
khi ấy chúng con lại gọi tên Người
trong niềm bấn loạn của những kẻ tội đồ vong thân...”

Đoàn người hành hương tiếp tục cầu nguyện. Họ cầu nguyện dưới ánh sáng của lửa. Họ đã đi, đã vượt qua những đỉnh núi phía Tây, đã bỏ lại sau lưng mặt trời rực lửa. Họ đã dừng lại ở đây, giữa một khu rừng già cách mặt trăng rất xa, cách mặt biển rất xa. Cả khu rừng bừng tỉnh bởi ánh sánh của lửa.

Họ có đàn ông, đàn bà, và cả trẻ nhỏ. Đàn ông mang cung tên và những ngọn giáo. Đàn bà mang thực phẩm và nước trong những chiếc túi bằng da dê. Trẻ con nín thinh và bám sát gót người lớn.

“...thế rồi khi trăng tan
đâu đó những tiếng tru vang lên và gãy nát trong những lèn đá
con thuyền có cánh buồm to lớn đã không đến được với bến bờ của lửa
chúng con
linh hồn chúng con đã vung vãi trên những sa mạc và rừng núi
Người là kẻ dối lừa bằng thứ ngôn ngữ điêu ngoa
những cánh chim đang lao vào mùa đông đói rét
chúng con đã tới chân đồi và đi vào rừng rậm
Người không phải là đấng tối cao
chúng con đã nhầm tưởng bởi sự ngụy tạo cao siêu của Người...”

Họ lại tiếp tục cầu nguyện. Họ xếp thành một vòng tròn và bước đi chậm rãi. Trẻ con không biết cầu nguyện nhưng chúng ý thức được một điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra. Các vị thần đã nổi giận. Trẻ con biết đã đến ngày tận thế nhưng chúng không thể gọi tên.

 “...khi những cánh chim bằng sắt đến từ phương Bắc
khi những con cá bằng sắt đến từ Đông hải
chúng gào rú
chúng con lại lạc lối
chim ưng sà xuống
rắn rết bò lên
chúng con bấu víu vào lửa
lửa vĩnh cửu không sưởi ấm chúng con
rừng
và biển than khóc
ít nhất cũng đã đến ngàn lần
tha nhân run rẩy
dị nhân quay đi
quái nhân bước tới
mắt cáo đục mờ
lửa leo lét cháy rồi thành tro...”

Họ tiếp tục cầu nguyện và bước đi chậm rãi theo một vòng tròn cố định. Họ không hề mệt mỏi bởi sự hoảng loạn đang áp chế và bủa vây họ.

Giữa vòng tròn là một xác chết. Không rõ là xác đàn ông hay đàn bà. Một cái xác tím bầm, bất động.

“Người ấy đang ngủ.” Đứa bé thứ nhất nói.

“Đừng đánh thức, người ấy còn vô vàn những giấc mơ khác.” Đứa bé thứ hai nói.

“Im.” Người đàn ông nhỏ thó đi sau đứa bé rít lên.

Rồi những đứa trẻ im bặt.

“...Người đã ngủ và không hề thức dậy
linh hồn Người chưa được siêu thoát và nó còn đi hoang trên những vùng đất của những kẻ vô thần, bất trị
Người không là thánh nhân
Người không có những chiếc đũa thần và những con thuyền vượt sóng
những hơi thở hiu hắt
những con mắt đục mờ
và đức tin nhàu nát
đá không khóc
rừng câm nín
lý trí và đam mê gãy nát
triết nhân khước từ
Chúa trời quay lưng
và rồi là những tiếng hò reo của những đội kị binh khát máu
mùi hôi tanh chảy khắp trên những mê lộ và dòng sông đen...”

Thú rừng nép vào nhau run rẩy bởi tiếng cầu nguyện của họ rền vang như những tiếng sấm Đông. Lửa đang nhảy múa, chập chờn trong mắt của sói và báo đen. Chim chóc bất động. Những con sóc thò đầu ra khỏi hốc cây sợ hãi nhìn đoàn người cầu nguyện và nhảy những điệu nhảy của quái nhân.

Xác chết vẫn trơ lì. Không thể phân biệt là xác đàn ông hay đàn bà. Hai hốc mắt lún sâu trên khuôn mặt bé nhỏ và đầy những vết nhăn. Những sợi tóc trên đầu cái xác rung lên khi đoàn người giẫm mạnh xuống đất.

“Một con ruồi.” Đứa trẻ thứ 99 nói.

“Đâu?” Đứa trẻ thứ 100 hỏi.

“Trong miệng người đang nằm ngủ ấy. Rõ ràng là thế. Nó đã bò ra rồi bay lên, sau đó lại hạ xuống rồi bò vào. Trong miệng ấy.” Đứa trẻ thứ 99 lại nói.

“Im.” Người đàn ông chột mắt rít lên.

“Thế là phạm thánh, các vị thần sẽ nổi đóa và trừng phạt.” Người đàn bà có móng tay đen sì và dài ngoằng nói.

Rồi họ lại tiếp tục bước đi và cầu nguyện.

 “...Người đã từng bước lên đồi
Người đã từng bước trong thung lũng
niềm khát khao tường giải của Người đã bị chặn lại bởi những lèn đá
thuyền nan đã vỡ nát khi những con sóng lớn kéo đến từ trùng dương
chúng con lăn trên mặt đất gồ ghề
khuôn mặt chúng con chật cứng bởi những mộng mị đớn hèn
những giọt mồ hôi rơi xuống
biển đông đặc...”

Đoàn người hành hương cầu nguyện cho đến khi những rễ cây đã bám lên chân họ. Nhưng họ vẫn bước đi và lầm rầm cầu nguyện.

Đàn ông đã trở nên già nua. Lưng họ còng xuống. Cung tên và những ngọn giáo rơi xuống đất khi chúng đã mục nát, và rồi rễ cây đã nuốt chửng chúng. Những người đàn bà trở nên tàn tạ và mù lòa. Mắt họ hoắm sâu và móng tay họ dài ra như những móng tay của mụ phù thủy. Những đứa trẻ lớn lên với thân hình què quặt và trí tuệ của chúng thì mãi mãi ấu thơ.

“...Người không thức dậy
Người còn những cuộc phiêu lưu khác
Người chưa thoả mãn khi Người chưa hạnh ngộ với đấng tối cao
đêm
ngày
mặt trời
mặt trăng
cát
bão
bủa vây chúng con
đó là chưa kể những ngọn lửa đã tắt ngấm trong tro tàn...”

Rồi đoàn người hành hương quỳ mọp xuống. Những móng tay dài ngoằng của họ lướt lên rồi thọc sâu vào xác chết. Họ đã moi ra những thớ thịt thối rữa.

Rồi ngấu nghiến chúng.

“Tớ thấy những con dòi.” Chàng trai thứ 85.789.571 nói.

“Chúng đã tuôn ra từ đôi mắt.” Chàng trai thứ 85.789.572 nói.

“Mũi nữa.” Chàng trai thứ 85.789.573 nói.

“Im.” Đàn ông rít lên.

“Đó là điều cấm kị.” Đàn bà nghiến răng và nguyền rủa.

“...Người không phải là thánh nhân
Người là kẻ mù lòa tự găm đinh vào trong mắt
những giọt nước mắt không chảy ra
những giọt máu đen sì đã chảy ra
chúng con sẽ xâu những giọt máu thành chuỗi hạt
rồi ném lên trời cùng với Gió...”

Khi những con thú bỏ đi, rừng già đã nuốt chửng họ.

L.M.P
(SĐB9-12)








 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐẶNG MỪNG Những người thắt đáy lưng ongVừa khéo chiều chồng lại khéo nuôi con                                                     (Tục ngữ)

  • TRẦN THÙY MAIỞ tuổi bốn mươi da mặt nàng vẫn trắng hồng, chưa thoáng một nếp nhăn. Ai nhìn kỹ lắm mới thấy những vết hằn bắt đầu hiện ra quanh cổ, thường được che rất khéo bởi những chuỗi hạt trang nhã. Mà đâu ai nhìn kỹ làm gì. Đứng trước một người đàn bà, dại gì không dán mắt vào vẻ đẹp mà lại đi săm soi tìm khuyết điểm.

  • NHẤT LÂMKinh thành Huế năm Bính Thìn, thiên hạ xôn xao vì một vụ án đại hình gây bất bình trong cả nước, và để lại cho hậu thế một nỗi tiếc thương khôn nguôi cho hai nhà chí sĩ.

  • XUÂN ĐÀILàng Tân Mỹ Đông nằm dưới chân núi Tịnh Hồng, trước năm 1975 là vùng của quốc gia, nói cho ngay ban ngày quốc gia điều khiển về hành chính, ban đêm “việt cộng” kiểm soát mọi mặt. Trong làng nhiều người đi lính hai phía, phía nào cũng có sĩ quan cấp tá, cấp úy và binh nhất, binh nhì…

  • TRẦN DUY PHIÊN1. Xuống tới biền, Lê và tôi thấy chú Phip và hai con bò đứng bên giàn cày. Chẳng chào hỏi, chúng tôi bắt tay vào việc. Tôi tiếp tục đắp bờ mương ngăn đất trồng rau với cái tum đổ nước vào sông Dakbla, còn Lê lo chỉ việc cho chú ấy.

  • QUỲNH VÂN"Lục bình vừa trôi vừa trổ bôngLục bình không kịp dừng để tím..."

  • TRÚC PHƯƠNGÔng già ngồi trên chiếc ghế bố làm bằng manh bao phía dưới bóng cây đa lão – trụ sở của Hội những người bán máu kia, sinh năm 1919, tròn 82 tuổi.

  • NGUYỄN THỊ THÁI Ngoài vườn có tiếng đánh sạt. Lại một chiếc tàu cau rơi. Con Vàng buồn bã đứng dậy, thất thểu đi ra. Hình như tiếng rơi khiến nó đau lòng.

  • HÀ KHÁNH LINH "Con gái PhổỞ lỗ trèo cau"

  • TÔ VĨNH HÀChỉ còn ít phút nữa, cái công việc căng thẳng, vừa đơn điệu vừa nặng nề của chúng tôi sẽ kết thúc: Buổi chấm thi sau cùng của một mùa tuyển sinh đầy sóng gió…

  • TRẦN DUY PHIÊN - Cắp vở qua bên chú Kỳ nhờ chú chỉ cho mà học! - Mẹ tôi nói. Tôi vẫn giả bộ không nghe. Những con tò he bằng đất do tôi nặn lấy chưa khô. Tôi mà bỏ đi có người phá - Nói thế mà không thủng tai ư? - Mẹ đảo mắt tìm một vật gì đó làm roi.

  • HOÀNG THÁI SƠN Dì Ty khép cửa rồi ngồi vào góc giường lôi tiền dưới gối ra đếm. Hai tờ hai mươi ngàn, một mới, một cũ gấp đôi gần đứt rời; hai tờ mười ngàn, một mới, một cũ dính vẩy cá; một tờ năm ngàn quăn góc; hai tờ một ngàn dính mực và âm ẩm. Sáu mươi bảy ngàn cả thảy. Đếm lần nữa: sáu mươi bảy ngàn. Rồi dì mở rương, xếp tiền vào từng ô.

  • NGUYỄN THANH VĂN"Làm sao em biết bia đá không đau…"

  • PHẠM NGỌC TUÝTất cả chỉ vì con nhỏ đó: Nó tên thật là gì, tôi không rõ. Tú gọi nó là nhỏ Mai, nó gầy và xinh. Nói rằng nó xinh, e chưa đủ. Nó ngầu, nó phá, nó là con bé nghịch như quỷ.

  • MẠC DO HÙNGBố nhắn tôi mời Sĩ về làng tu sửa bức tượng Thành Hoàng. Sĩ nghe tôi nói, trầm ngâm: "Cho mình thời gian suy nghĩ, Bỏ nghề lâu quá rồi, không hiểu đôi tay có còn cảm giác!"

  • TRÚC PHƯƠNGDừng lại nghỉ chân, chị Dần tựa lưng vào gốc cây cơm nguội râm bóng bên con đường ngoằn ngoèo dẫn lên dốc Lưng Mây. Mấy cô gái Stiêng quảy gùi đi ngược ra phố trấn chốc chốc gởi lại nụ cười tự nhiên như hoa cỏ cho người phụ nữ miền xuôi đi thăm người nhà trong trại.

  • LÊ GIA NINHMột danh nhân nào đó đã nói rằng: "Người đàn bà có hai lần dễ thương. Một lần trên giường cưới và một lần trên giường chết". Riêng tôi, tôi thấy mỗi tháng người đàn bà có thêm một lần dễ thương nữa. Đó là kỳ nhận lương của chồng.

  • QUỐC THÀNH Năm ấy lên cao nguyên thăm anh bạn, biết tôi lần đầu đến anh dẫn ra trung tâm xã coi cho biết, cũng là lúc dân đi rẫy về. Ngược chiều chúng tôi là một ông già, mắt nhìn xuống miệng cứ lẩm bẩm: "Muộn rồi, Muộn rồi". Tôi nghĩ ông vội đi đâu đó, chắc nóng lòng lắm.

  • ĐÀO DUY HIỆPNgày xưa có một chàng trai rất lịch sự. Anh thường có nhiều khách đến nhà chơi.

  • TRẦN THỊ TRƯỜNGCái tin đám ma ông S chỉ có chiếc quan tài rỗng dù dấu kín đến mấy cũng cứ lan đi. Mấy "nhà báo trẻ" cứ nhớn nha nhớn nhác muốn gặp thân nhân phỏng vấn, ghi hình nhưng nhìn thấy cái vẻ lãnh đạm của H. bác sĩ quân y, con trai ông, liền co cả lại.