Thời gian gần đây, những bản nhạc rap tự sáng tác, tự chia sẻ của giới trẻ đang giành được nhiều sự quan tâm của công chúng bởi ngôn từ giản dị và ý nghĩa xã hội sâu sắc.
Khi “nhạc sỹ vô danh” lên ngôi
Những bản nhạc rap đình đám thời gian gần đây phải kể đến là Tau thích mi, Quê tôi Thanh Hóa, Người mẹ nghèo... Tất cả đều do những bạn trẻ không tên tuổi sáng tác và thể hiện. Nội dung của những bài hát này thường được các tác giả lấy ý tưởng từ chính cuộc sống thực tiễn.
Bởi vậy, tuy phần lời không ủy mị để dễ đi vào lòng người nhưng lại gây được ấn tượng bởi ý nghĩa xã hội. Ca khúc được cho là mở màn cho trào lưu nhạc bình dân ở Việt Nam là bản rap Tau thích mi của một nhóm sinh viên trường đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội.
Ngay từ khi được đăng lên YouTube vào đầu tháng 5/2011, clip này đã trở thành một hiện tượng đình đám trong cộng đồng mạng. Từ tựa đề tới những ca từ trong bài hát đều mang tới sự gần gũi và thực tế với cách xưng hô tau - mi thường ngày của người dân miền Trung.
Tuy nhiên, lý do thực sự để bản nhạc rap này chinh phục khán giả chính là câu chuyện ý nghĩa đằng sau nó. Tau thích mi chính là câu chuyện thật của Nguyễn Nhân Ái¸ (rapper Lil Pig), một học sinh cấp III mắc căn bệnh xương thủy tinh bẩm sinh và cũng chính là tác giả bản rap này. Những mặc cảm về bệnh tật khiến Nhân Ái không đủ dũng khí để bày tỏ tình cảm với cô bạn cùng lớp, cậu chỉ còn biết gửi gắm những cảm xúc của mối tình học trò đơn phương vào Tau thích mi.
Những câu từ có lẽ ngại, có lẽ dị: "Tau biết tau không bằng được người ta. Tau không có sức khỏe tốt để cùng mi đi chơi. Tau không có nhiều tiền để mua cho mi những món quà..." mới thật sự là nỗi lòng sâu kín của chàng trai 18 tuổi này và nó đã khiến cho hàng triệu người cảm động.

Rap đang xuất hiện tại các sự kiện âm nhạc lớn
Ban đầu, bản rap Tau thích mi cũng nhận được nhiều ý kiến góp ý, phê bình bởi cách xưng hô tau mi và lời rap địa phương đặc trưng chất Huế (quê hương của Nhân Ái) có phần khó nghe. Tuy nhiên, tác giả ca khúc đều muốn giữ nguyên những phần này bởi nó chính là những phần làm nên nét riêng không lẫn vào đâu của bản rap.
Học sinh Huế thường bày tỏ tình cảm bằng câu Tau thích mi chứ ít ai dùng ấy, tớ hoặc tôi, bạn như ở các tỉnh khác. Đó là cách xưng hô thường ngày chứ không phải cách xưng hô thô lỗ như nhiều người nghĩ. Nếu thay bằng anh - em thì đó không còn là tình cảm trong sáng của học trò nữa.
“Về việc rap bằng giọng Huế cũng vậy, em chắc chắn 100% là sẽ không bao giờ đổi giọng Huế khi rap. Tại sao phải đổi giọng khi đó là tiếng nói của quê hương, của người đã sinh ra mình?", Nhân Ái chia sẻ. Mặc dù vẫn còn những non nớt về mặt chuyên môn nhưng Tau thích mi đã chiếm được cảm tình của đông đảo người xem. Dù thích hay không thích thì ai cũng phải công nhận rằng những ca từ của ca khúc này rất thân thuộc, rất gần gũi với cuộc sống thường ngày.
Thậm chí, Tau thích mi còn được cặp đôi ca sĩ Trấn Thành - Đoan Trang mang lên sân khấu chương trình Cặp đôi hoàn hảo với phần biểu diễn nhận được nhiều sự khen ngợi của Ban giám khảo và khán giả.
Và “nghệ thuật” là phong cách phóng khoáng
Sau Tau thích mi của Lil Pig, trào lưu sáng tác và chia sẻ những bản nhạc rap trở thành món âm nhạc mới lạ thu hút sự quan tâm của đông đảo giới trẻ. Vẫn là những câu chuyện có thật tồn tại trong đời sống hiện thực được viết bằng những ca từ tự do, đơn giản, dễ hiểu.
Quê tôi Thanh Hóa bản rap được tung lên mạng ngay trong khoảng thời gian một nam sinh viên gây ra căng thẳng giữa các vùng miền (cuối tháng 10/2012) vì lên tiếng phân biệt người Thanh Hóa phần nào phá vỡ định kiến về địa phương này. Ca khúc Người mẹ nghèo gây sốt cộng đồng mạng mới đây thì gây xúc động bởi đề cập tới tình mẫu tử. Bài rap kể về chuyện một người mẹ nghèo đi ăn trộm quần áo để hai đứa con thơ của mình được mặc bộ quần áo đủ đầy trong ngày Tết. Người mẹ bị chủ nhà bắt gặp và chịu những trận đòn đau nhưng vẫn im lặng không hề kêu ca.
Lời bài hát Người mẹ già ấy cắn răng chịu đựng những trận đòn roi lên thân xác, nhưng bà vẫn không kêu la mà chỉ lặng im cho dù vết thương đang đau rát. Đến khi hỏi tại sao bà lại làm thế trong khi ngày Tết đang cận kề thì bà cố gắng gượng dậy chỉ tay về phía hai đứa con nít đang đứng nhìn mẹ nó mà nước mắt dầm dề... đã khiến không ít người xem rơi nước mắt.
Việc người mẹ lấy cắp quần áo cho con có thể là hiếm có nhưng tình mẫu tử thì chắc chắn đều tồn tại ít nhiều trong mỗi người. Và đó chính là điểm để Người mẹ nghèo chinh phục người nghe. Và quan trọng là rap bình dân luôn phóng khoáng về nội dung cũng như phong cách.

Tác giả của ca khúc Tau thích mi - Nguyễn Nhân Ái (rapper Lil Pig) và chị gái.
Có thể nói, khi đến Việt Nam, rap không còn là một thể loại âm nhạc bình dân nữa. Nó đang được xem là một thể loại đáng kỳ vọng vừa có thể đứng độc lập vừa có thể hỗ trợ cho các dòng nhạc khác. Những người hát rap (rapper) tên tuổi có thể kể đến là Mr.T, Tronie, Suboi, Hoàng rapper, Kimmese, Hà Okio, Suboi, Đinh Tiến Đạt, Quân Rapsoul...
Tuy nhiên, sự thể hiện của những rapper trên sân khấu chuyên nghiệp lại không nhận được sự quan tâm của công chúng như các bản nhạc rap tự biên tự diễn trên bởi sự hời hợt và né tránh. Bản chất của rap là thể hiện những vấn đề nhức nhối, gai góc của xã hội như tham nhũng, nghiện hút, mại dâm... nhưng vì e ngại việc nói thẳng, nói thật mà các rapper vẫn chưa dám mang lên sân khấu.
Về sự phát triển của nhạc rap Việt hiện nay, nhạc sĩ Hoàng Bách cho ý kiến: "Thực tế ở nước ta, nhạc rap đang được yêu thích vì nó nói đúng hơn, thật hơn những vấn đề của cuộc sống. Tôi có nghe mấy bản nhạc rap mới nổi thời gian gần đây và thấy hầu hết đều có cách thể hiện rất trẻ, dễ thương; dám nói thẳng, nói thật.
Tất nhiên có một số ít trong đó phát triển theo hướng hơi bạo lực, thậm chí chứa yếu tố dung tục nhưng đó là vấn đề chung của tất cả các thể loại nhạc rap trên thế giới. Nhạc rap càng phổ cập đến bạn trẻ nhiều, càng thể hiện sự cá tính nhưng điều cuối cùng nó hướng đến vẫn là những vấn đề gai góc, những mặt tối của xã hội.
Tuy nhiên, nhiều rapper hiện nay được chấp nhận một cách rộng rãi nhưng vấn đề họ nói rất hời hợt, cứ phải nói theo sự kiểm duyệt và cách suy nghĩ của người khác nhiều nên họ cũng bị lụt nghề hoặc phải đi làm những công việc khác. Đó là điều rất phí của rap Việt.
Với tư cách là nhạc sĩ, tôi cũng mong các cơ quan quản lý tìm ra cách quản lý thoáng hơn, chuyên môn hơn chứ không đơn giản chỉ là cấm, cản. Sự quản lý phải theo kịp sự phát triển của xã hội thì các tài năng thực sự mới được khai thác hết. Nhiều bạn trẻ có tài năng viết, soạn nhạc nhưng không phát triển được vì không được công nhận. Nghề nào cũng vậy, nhất là làm nghệ thuật, phải mang lại tài chính và danh tiếng thì người ta mới sống trọn vẹn được với nghề".
Nhung Đinh
Theo nguoiduatin.vn
Tải mã QRCode
Nhà văn Bùi Anh Tấn nổi tiếng hiền lành, ai nói gì ông thường cười cho qua. Thế nhưng mới đây, tác giả Một thế giới không có đàn bà đã tỏ rõ sự bực bội vì chuyện nhuận bút.
Thuở hàn vi, nhà sử học, nhà văn Ngô Thì Sĩ (1726 - 1780) “túi rỗng bếp lạnh”, “một đồng tiền cũng chẳng dính tay” có viết Bài văn trách ma nghèo tuyệt hay.
Được mệnh danh là nhà thờ lớn và đẹp nhất vùng Đông Bắc Việt Nam, nhà thờ Trà Cổ (TP Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh) đã bị phá bỏ ngày 9/3/2017 để xây mới.
Thời gian qua, vấn đề dạy chữ Hán (tức mảng từ Việt Hán) trong nhà trường được báo chí đề cập nhiều lần và dư luận quan tâm.
Khi nhắc đến tranh chép hay công việc chép tranh, nhiều ý kiến khắt khe cho rằng, chính những bức tranh chép đã làm lũng đoạn thị trường hội họa và ảnh hưởng xấu đến nền mỹ thuật nước nhà.
Nhờ facebook, tôi mới biết ngày hôm qua là Ngày Hạnh phúc. Chợt bần thần nhớ lại những kỷ niệm về hạnh phúc, vào cái thời ở ta chưa có ngày nào được gọi là Ngày Hạnh phúc...
Chúng ta không im lặng, chúng ta phải lên tiếng trước những điều tồi tệ, vô nhân đạo, nhất là khi chúng liên quan đến những đứa trẻ ngây thơ chưa đủ nhận thức để tự bảo vệ mình. Nhưng...
Mạng xã hội đang ngày càng phổ biến trong đời sống và không chỉ là kênh kết nối chia sẻ, giao lưu giữa các cá nhân. Trên thực tế, mạng xã hội đang có những tác động lớn đến hoạt động kinh doanh của các tổ chức, doanh nghiệp nói riêng và nền kinh tế nói chung.
Sức hút của “lễ hội hoa hồng” đang diễn ra ở Hà Nội có lẽ không ảnh hưởng đến những người làm văn nghệ. Họ đang quan tâm tới những thông tin xung quanh việc xét giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Hình như chưa đợt xét giải thưởng nào lại náo động như lần này.
Đó là những trăn trở của Chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Thành Phong tại buổi làm việc với Sở Văn hóa Thể thao, Sở Du lịch cùng giám đốc các bảo tàng trên địa bàn TP hôm 2.3.
Nhiều bức tường xám xịt, loang lổ nắng mưa trên các con hẻm, con đường Sài Gòn đang được các “họa sĩ đường phố” khoác lên những sắc màu mới.
Trong dịp tết vừa qua, tại TPHCM, sàn diễn cải lương khá heo hút. Ngoại trừ chương trình nghệ thuật Ba thế hệ về lại cội nguồn do NSƯT Kim Tử Long đứng ra thực hiện, có bán vé tại rạp Công Nhân vào ngày 6-2, cùng với vài buổi diễn của các nghệ sĩ Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang ở cơ sở thì không còn nơi nào tổ chức.
Nhiều tác giả cám cảnh người đọc đìu hiu ở các khu trưng bày tác phẩm trong Ngày thơ Việt Nam lần thứ 15 tại TP HCM.
GS Đỗ Quang Hưng, Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về Tôn giáo - UBTƯMTTQ Việt Nam và TS Trần Hữu Sơn - Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam đều cho rằng: "Lễ hội không có tội mà một bộ phận con người đã lợi dụng và làm hỏng nó đến mức này như một căn bệnh trầm kha khó chữa đã 15 năm nay".
Nhiều người trẻ cả tin, mê tín “cúng” tiền cho thầy bói để rồi lo âu, thấp thỏm...
VĨNH AN
Trong bài viết trên báo Nhân dân số 2082, ngày 28/11/1959, ký tên Trần Lực, Bác Hồ đã phát động “Tết trồng cây”: “Chúng tôi đề nghị tổ chức một ngày “Tết trồng cây”. Việc này ít tốn kém mà lợi ích rất nhiều”.
Văn Miếu - Quốc Tử Giám những ngày này gây sốt bởi di tích rêu phong được thay bằng màu xám trắng mới tinh. Mặc lời trấn an của những người có trách nhiệm, công chúng vẫn có quyền đặt câu hỏi.
“Tại sao trong lựa chọn giữa bảo tồn và phát triển đô thị thì phần thua thiệt thường rơi về phía bảo tồn?”, TS khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu đặt câu hỏi trong Hội thảo quốc tế Việt Nam học ngày 15 - 16.12 tại Hà Nội.
Thiết chế văn hóa đang hàng ngày, hàng giờ đồng hành với đời sống nhân dân và là một phần không thể thiếu của xã hội. Có thể kể đến một số thiết chế văn hóa phổ biến ở đô thị nước ta như bảo tàng, thư viện, nhà hát, rạp chiếu phim…
Sự biến mất của Hanoi Cinémathèque, một địa chỉ xem phim nghệ thuật đã có lịch sử gần 15 năm giữa lòng thành phố, đặt ra câu hỏi về sự thân thiện và nhạy cảm với văn hóa của các chính sách phát triển đô thị.