Nằm trong Chương trình Phát triển Không gian Văn hóa và Chương trình Tình Sông Hương của Tạp chí Sông Hương; vào chiều ngày 28/6, Tạp chí Sông Hương đã tổ chức khai mạc phòng triển lãm tranh của các họa sĩ khuyết tật mang tên Khát vọng, diễn ra tại Tòa soạn Tạp chí, số 09 Phạm Hồng Thái, Huế.
Nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc - Tổng Biên tập Tạp chí Sông Hương phát biểu khai mạc triển lãm
Phát biểu khai mạc triển lãm, nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc - Tổng Biên tập Tạp chí Sông Hương đã nhấn mạnh về thông điệp mà các họa sĩ đã gửi đến phòng tranh và cảm ơn các họa sĩ đã vượt qua khó khăn, bệnh tật để gửi đến người xem những tác phẩm đẹp, đầy cảm xúc: “Ngay lúc này đây, chúng ta tề tựu ở đây để chứng kiến sự hiện diện của khát vọng chân chính. Chứng kiến nghị lực vượt qua tật nguyền, chứng kiến khát vọng vươn tới cái đẹp của các họa sĩ khuyết tật; chứng kiến sự thăng hoa trong cảm xúc trước cuộc sống của họ. Chúng ta cảm ơn các họa sĩ khuyết tật đã trao lại cho chúng ta thông điệp về sự nhân văn: đừng nản lòng, hãy hướng tới cái chân thiện mỹ dù bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào...”
![]() |
| Họa sĩ Đặng Mậu Tựu - Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT Thừa Thiên Huế và anh Lê Xuân Bình - Phó Giám đốc Sở VH, TT và DL Thừa Thiên Huế cắt băng khai mạc triển lãm |
Phòng triển lãm tranh Khát vọng của các họa sĩ khuyết tật gửi đến người xem với 25 tác phẩm được các anh vẽ về mái ấm gia đình, phong cảnh quê hương cùng khát vọng vươn lên của chính các anh, được thể hiện trên các chất liệu sơn dầu, sơn mài, acrylic... với sự tham gia của 6 họa sĩ, đó là họa sĩ: Lê Quang Lĩnh (Hà Tĩnh); Nguyễn Tấn Hiền (Đà Nẵng), Nguyễn Mạnh Cương, Nguyễn Văn Tiến, Lê Xuân Lãm, Phan Đình Công ( Huế).
![]() |
| Tác phẩm Hạnh phúc đơn sơ 1 của họa sĩ Nguyễn Tấn Hiền |
Có thể nói đây là sự nỗ lực phi thường của các họa sĩ khuyết tật.
Họa sĩ Lê Quang Lĩnh bị tàn tật do bệnh não khi 1 tuổi, năm lên 7 tuổi chân tay anh bị co quắp lại do di chứng căn bệnh não. Để hòa nhập với cộng đồng anh đã đi học vẽ và sau đó tham gia nhiều cuộc triển lãm cũng như các cuộc thi vẽ tranh và đạt giải nhất với tác phẩm “Alaxan - Chiến Thắng Nỗi Đau”... Với đôi tay run và co giật, anh đã nỗ lực vượt qua bệnh tật và gửi đến người xem tác phẩm: Hình bóng 2, Hình bóng 3, Khát vọng 2, Lễ hội, Nhựa sống, Thơ ấu 2, Vui mùa.
![]() |
| Họa sĩ Lê Quang Lĩnh bên tác phẩm Vui mùa của anh |
Cùng sáng tác tranh như họa sĩ Lê Quang Lĩnh, họa sĩ Nguyễn Tấn Hiền (Đà Nẵng) có hoàn cảnh thật đặc biệt. Bố anh mất khi anh mới 7 tuổi, mẹ anh năm nay 82 tuổi. Anh nguyên là bộ đội Lữ Đoàn pháo phòng không 573 ở Bình Định. Năm 2002, anh xuất ngũ và thi đỗ vào khoa Toán trường Cao đẳng sư phạm Đắc Lắc, cũng trong năm này tai nạn không may đã xảy đến với anh - anh bị té xuống hố ga khi đang đạp xe và gãy xương cột sống, liệt 2 chân, hai tay còn lại rất yếu. Để vượt qua bệnh tật và một phần khó khăn cuộc sống, anh đã tự học vẽ. Thời gian đầu rất khó khăn do đôi tay của anh quá yếu, anh đã phải nhờ người thân cột cọ vào tay để vẽ. Đến năm 2010 anh bắt đầu vẽ về chủ đề gia đình, con người, tĩnh vật và vẽ tranh để bán, trang trải một phần viện phí. Các tác phẩm của anh gửi đến triển lãm rất mộc mạc như ước mơ của chính anh, đó là tác phẩm: Cha và con, Hạnh phúc đơn sơ 1, Hạnh phúc đơn sơ 2, Niềm hạnh phúc của nàng, Suy ngẫm, Hắn của ngày hôm qua.
![]() |
| Tác phẩm Chân dung Phật của họa sĩ Phan Đình Công và tp Hoa hướng dương 1 của họa sĩ Lê Xuân Lãm |
![]() |
| Tác phẩm Tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Văn Tiến và tác phẩm Gia đình của họa sĩ Nguyễn Mạnh Cương |
Cùng tham gia tại phòng tranh Khát vọng có các họa sĩ Nguyễn Mạnh Cương, Nguyễn Văn Tiến, Phan Đình Công và Lê Xuân Lãm. Các anh là học viên Trung tâm bảo trợ người khuyết tật Tịnh Trúc Gia ngoài công lập (phường Thủy Xuân, thành phố Huế). Họa sĩ Nguyễn Mạnh Cương, Nguyễn Văn Tiến và Phan Đình Công bị bệnh câm điếc bẩm sinh; họa sĩ Lê Xuân Lãm bị bệnh chậm phát triển trí tuệ. Mặt dù bệnh tật nhưng các anh đã cố gắng bằng khả năng cùng với sự sáng tạo của mình để hòa nhập với cộng đồng. Tại triển lãm lần này các anh đã gửi đến người xem nhiều cung bậc cảm xúc, những mong ước của các anh qua các tác phẩm: Cá, Tĩnh vật hoa sen, Chân dung Phật (Phan Đình Công); Hoa, Tĩnh vật, Con voi (Nguyễn Văn Tiến); Hoa hướng dương 1, Hoa hướng dương 2, Hoa hướng dương 4 (Lê Xuân Lãm); Hoa sen 2, Neo đậu, Gia đình (Nguyễn Mạnh Cương).
![]() |
| Tác phẩm Nhựa sống của họa sĩ Lê Quang Lĩnh |
Đây là cuộc triển lãm mang đầy tính nhân văn, ấm áp tình người được Tạp chí Sông Hương tổ chức dành cho các họa sĩ khuyết tật lần đầu tiên tại thành phố Huế. Triển lãm đến hết ngày 05/7.
![]() |
| Nhạc sĩ Lê Phùng - Phó Chủ tịch Thường trực Liên hiệp các Hội VHNT Thừa Thiên Huế và nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc - Tổng Biên tập Tạp chí Sông Hương trao Giấy chứng nhận cho các họa sĩ tham gia triển lãm |
|
Câu chuyện tình cảm động có một không hai của chàng họa sĩ khuyết tật và cô gái Huế
Có thể nói đó là chuyện tình cảm động có một không hai của họa sĩ Nguyễn Tấn Hiền và người vợ của anh - chị Nguyễn Thị Lý.
Cưới nhau một năm, anh chị Hiền Lý đã sinh một cháu trai kháu khỉnh và cháu được đặt tên cũng khá kỳ lạ. “Khi nghe tin vợ mang thai và sau đó sinh cháu, mình thật sự không tin được…” - anh Hiền nói. Đây là điều bất ngờ, là niềm hạnh phúc lớn đối với đời anh và cũng thật là hiếm có, theo anh đó là điều rất “hy hữu”, nên anh đã đặt tên cho con trai mình là Nguyễn Tấn Hy Hữu. |
PV
Tải mã QRCode
Kinh thành ở cố đô Huế vốn là vùng đất thấp trũng. Người xưa đã làm những gì để chống ngập cũng là một bài học đáng tham khảo cho chúng ta hôm nay.
Trấn Hải thành là công trình đã chứng kiến trang sử bi thương của Huế trong công cuộc chống giặc ngoại xâm cuối thế kỷ 19.
Vào cung là đến với cuộc sống giàu sang nhung lụa nhưng với phần lớn cung nữ, Tử Cấm thành lại là nơi chôn vùi tuổi xuân của họ.
Nhà rường Huế đã trở thành một di sản vô cùng quý báu của kiến trúc cổ Việt Nam. Tiếp nối kiểu nhà rường của người Việt tại quê cũ Hoan-Ái, cư dân Thuận Hóa với năng khiếu thẩm mỹ sáng tạo, đức tính cần cù và bàn tay khéo léo đã tạo cho nhà rường xứ Huế một bản sắc độc đáo.
Nhà rường Huế đã trở thành một di sản vô cùng quý báu của kiến trúc cổ Việt Nam. Tiếp nối kiểu nhà rường của người Việt tại quê cũ Hoan-Ái, cư dân Thuận Hóa với năng khiếu thẩm mỹ sáng tạo, đức tính cần cù và bàn tay khéo léo đã tạo cho nhà rường xứ Huế một bản sắc độc đáo.
Theo sử sách chép lại, không chỉ có triều vua Trần quy định việc anh - em - cô - cháu trong họ lấy nhau với mục đích không để họ ngoài lọt vào nhằm nhăm nhe ngôi báu, mà thời nhà Nguyễn – triều đại cuối cùng của chế độ phong kiến Việt Nam cũng xảy ra hiện tượng này.
Gần 150 năm giữ vai trò là kinh đô của cả nước, triều Nguyễn được nhận định là một triều đại quân chủ đặc biệt nhất trong tất cả các triều đại quân chủ ở nước ta. Riêng số lượng sách vở được biên soạn dưới triều này cũng nhiều hơn toàn bộ di sản của các triều đại khác cộng lại.
Từ Dụ Thái Hậu nổi tiếng là một bà hoàng yêu nước thương dân. Tiếc rằng lăng mộ của bà đã bị thời gian và con người hủy hoại...
Du lịch Huế, ngoài thăm quan những địa điểm nổi tiếng như Đại Nội, Chùa Thiên Mụ, hệ thống lăng tẩm của các vua chúa triều Nguyễn,... thì Huế còn sở hữu nhiều điểm đến thú vị mà bạn chưa khám phá hết.
Ở Việt
“Toàn bộ cuốn sách làm bằng bạc mạ vàng, chỉ có 5 tờ (10 trang) nhưng nặng tới 7 ký, xuất hiện vào thời vua Thiệu Trị (1846), có kích cỡ 14×23 cm..."
Gắn liền với một giai thoại từ thời mở làng, trải qua hàng trăm năm, người dân xã Hương Thọ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế truyền tai nhau những câu chuyện huyền bí về một hòn “đá lạ” ở điện Mẹ Nằm.
Với quyền lực cùng sự tàn nhẫn vô hạn, Ngô Đình Cẩn được mệnh danh là "Bạo chúa miền Trung" trong suốt thời gian Ngô Đình Diệm nắm quyền.
Lăng mộ của chúa Nguyễn Phúc Tần còn được gọi là lăng Chín Chậu, có nhiều nét độc đáo so với lăng mộ các chúa Nguyễn khác.
BAVH - là các chữ viết tắt của bộ tập san bằng tiếng Pháp với nhan đề: “Bulletin des Amis du Vieux Hué” (Tập san của những người bạn Cố đô Huế”. Trước đây tập san này có tên gọi là “Đô thành Hiếu cổ”. Bộ tập san này (sau này người ta gọi là tạp chí) được xuất bản và lưu hành tại Việt
Theo truyền thuyết, ngày xửa ngày xưa, có một vị thần gánh đất để ngăn sông đắp núi. Một hôm vị thần đó đang gánh đất thì bỗng nhiên đòn gánh bị gãy làm hai, nên bây giờ đã để lại hai quả đất khổng lồ khoảng cách nhau hơn một km đó chính là núi Linh thái và núi Túy Vân ngày nay thuộc xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế.
Vua Gia Long vốn không phải là con người hiếu sát. Ngay cả việc đối với họ Trịnh, hai bên đánh nhau ròng rã 45 năm trời, vậy mà khi đã lấy được nước (1802), vẫn đối xử tốt với con cháu họ Trịnh chứ đâu đến cạn tàu ráo máng như với Tây Sơn?
Các hoàng đế nước Việt xưa phần lớn giỏi chữ Hán, biết thơ văn, triều Lý, Trần, Lê, Nguyễn đời nào cũng có các tác phẩm ngự chế quý giá. Nhưng tất cả các tác phẩm ấy đều nằm trong quỹ đạo Nho Giáo, dùng chữ Hán và chữ Nôm để diễn đạt cảm xúc về tư tưởng của mình.
Trái với sự nổi tiếng của lăng mộ các vua nhà Nguyễn, lăng mộ 9 chúa Nguyễn ở Huế không được nhiều người biết đến...
Nhắc đến vua Minh Mạng, người đời nghĩ đến ngay hình ảnh của một quân vương nổi tiếng quyết đoán và giai thoại về năng lực giường chiếu phi thường.