NGUYỄN VIỆT CHIẾN
Minh họa: Nhím
Phố Phái
Mùa đông chim sẻ phố bay rồi
Phố Phái tần ngần phố nhớ ai?
Sương bay vào tóc sương chưa bạc
Đã trắng mây khua những dặm trời
Lá rụng mùa ơi! rụng nốt đi
Trên bàn tay vắng dấu chân khuya
Tôi nghe hơi phố không còn ấm
Mà lửa đèn đêm thức nhớ gì?
Chim sẻ mùa đông phố vắng em
Bụi mờ sương bạc gáy sách đêm
Lật từng trang nhớ không người hát
Khát khát thơ tôi cháy cháy tìm
Heo hút mưa về xao xác đêm
Long Biên cầu cũ ngủ không đèn
Kéo sông lên đắp đôi bờ phố
Thương sóng sông còn tận Phà Đen
Phố Phái quanh co lúp xúp nhà
Đầu Ô Quan Chưởng bóng cây già
Đội sương từ thuở còn thành đất
Thăng Long ngàn tuổi vẫn bên ta
Phố Phái rêu nâu váng vất còn
Tường bong gạch rạn bóng ngày buông
Hè chiều lá phố khua từng chiếc
Mấy giấc mơ xưa chẳng chịu mòn
Phố Phái tìm gì ta mải thức
Hồn trong tranh phố chẳng nguôi yên
Long đong mong thắp trong vô tận
Những sầu đã lặng nhạc đã quên
Trên bờ phố cổ cây đàn vỡ
Em mãi hoang vu những bãi bờ
Nhạc như thi, họa ta trần thế
Em đóa môi sương khép cánh chờ
Mai Lâm phố cũ chiều không cũ
Ta dưới trăng về chẳng gặp trăng
May còn chút lá bàng năm cũ
Nhạc ở trên cây mới vĩnh hằng
Sớm nay ngoài phố trăm dáng áo
Trăm sắc mây về dưới tán cây
Ngỡ như chim sẻ nghìn tay áo
Mơ thấy xuân về rối rít bay
Còn chờ ai nữa hỡi bờ cây
Dưới mưa nụ lá mướt xanh ngày
Bâng khuâng phố cổ thềm xuân nhắc
Một giấc đông tan dưới ánh ngày
(TCSH347/01-2018)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT