Phần còn thiếu

09:40 11/10/2019

LÊ THANH VÂN 

Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.

Minh họa: Tô Trần Bích Thúy

Một buổi sáng sớm ngày “Quốc tế hạnh phúc”, tôi nghĩ: “Những người vẫn còn gia đình thì ai cũng thật hạnh phúc nhưng còn những em nhỏ mồ côi cha mẹ, hạnh phúc sẽ đến với các em như thế nào?” Nghĩ rồi, tôi bèn xin bố mẹ đưa đi thăm trại trẻ mồ côi một lần. Bố mẹ tôi nghe thấy thế rất vui, liền dẫn tôi đến thăm các em nhỏ mồ côi ngay lập tức.

Trên đường đi, bố tôi hỏi:

- Thế con nghĩ cuộc sống của những em nhỏ ấy như thế nào?

Thấy tôi ngẫm nghĩ mãi không trả lời, bố tôi nói tiếp:

- Cuộc sống của các bạn ấy rất khó khăn. Hàng ngày phải vất vả mưu sinh để kiếm sống.

Tôi chợt hỏi:

- Mưu sinh... nghĩa là gì ạ?

- Con thật ngây thơ - Bố tôi trả lời - Mưu sinh nghĩa là phải làm việc vất vả hàng ngày để kiếm vài đồng tiền ít ỏi.

Một lát sau, xe chúng tôi dừng trước ngôi nhà khá rộng. Phía trên có ghi dòng chữ “Mái ấm Hoa Sen”. Thấy chúng tôi, một em bé nhỏ liền hớn hở chạy ra đón và hỏi một cách lễ phép:

- Bác và chị đến đây làm gì ạ?

Tôi mỉm cười:

- À, chị đến thăm và có chút quà cho các em đấy.

Tôi vừa trả lời xong thì một bác bảo mẫu vội vã chạy ra:

- Ôi! Hai bố con đến đây làm gì thế?

Tôi chưa kịp nói gì thì em nhỏ lúc nãy đã trả lời ngay:

- Chị này đến để thăm chúng em và chị nói còn có quà nữa.

Thế là bác bảo mẫu liền dẫn chúng tôi vào trong phòng khách. Chúng tôi vừa bước vào thì các em nhỏ đã xúm lại ôm lấy tôi thật dễ thương. Nói chuyện một lát, bố tôi dõng dạc:

- Nào, bây giờ các cháu có muốn có một món quà bất ngờ không?

Các em đồng thanh:

- Dạ có ạ!

Thế là tôi và bố cùng đặt những món quà đặt trong những chiếc hộp lớn lên bàn.

Một em nhỏ hỏi:

- Cái gì mà thơm thế nhỉ?

Tôi và bố cùng nhau mở chiếc hộp ra. Các em nhỏ “ồ” lên: “Món gì ngon quá!” Sau khi phân phát, bố mới ngạc nhiên vì thiếu một suất ăn. Một cô bé nhỏ đứng bật dậy rồi nói: “Thưa bác, cháu xin nhường phần ăn của cháu cho bạn nào còn thiếu”. Mặc dù mọi người đều ngạc nhiên nhưng cô bé vẫn kiên quyết nói tiếp: “Bác đừng lo. Hôm nay, bác và chị đến đây thăm là em đã vui lắm rồi!” Nói đến đây, giọng em nghẹn ngào, không thể nói thêm được nữa.

Sự việc này thật cảm động! Lúc đó, tôi đã suýt khóc. Thì ra, cô bé đã mất bố mẹ từ lúc còn nhỏ. Lúc nào, cô cũng mong muốn có ai đó đến thăm mình. Hôm nay, tôi và bố tôi đến, cô là người được gặp đầu tiên. Điều đó đã cho cô cảm giác được gặp người thân của mình. Chỉ như vậy, với cô là quá đủ…

L.T.V  
(TCSH367/09-2019)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)

  • Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh

  • TÔ DIỆU LIÊN

       (8 tuổi, lớp 2)


  • Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi


  • Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh

  • ĐOAN TRANG    

    Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.

  • NGUYỄN THỊ THANH TÚY

    Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.

  • BÌNH NHIÊN     

    Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải

  •         Truyện ngắn

    TRẦN BẢO ĐỊNH


  • Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới

  • NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH  

    Olephia
    Cha không thể trở về với con được nữa
    Con không thể chạm vào cha được nữa
    ... 


  • Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy


  • Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến

  • HỒ DUY  

    Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.


  • Bình Lộc - Nguyên Hào

  • Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương

  • THANH NHƯ

    1.
    Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm

  • CÂY BÚT TUỔI HỒNG   

    Cuộc sống hôm nay, người ta đi tìm những giá trị thực dụng, thì chúng tôi lại đi tìm những mầm non văn chương, hòng kiếm ra những chiếc lá, nhành cây, nụ hoa tâm hồn bé bỏng giữa cuộc đời. Với mong muốn sẽ gầy dựng được một vườn hoa mát lành giữ lại cho cuộc sống một khoảng xanh râm mát. Để lỡ khi ai đó có những vấp váp trong đời mình, sẽ ghé lại ngồi nghỉ ngơi.