Nước mắt Châu Long

09:26 25/11/2016

VŨ VĂN SONG TOÀN

Pháp trường.
Cơn mưa thu bất thần ập xuống. Bãi hành quyết lấp xấp nước. Dòng nước trộn máu đỏ chảy về phía bờ sông. Cờ phướn phấp phơ trong gió lạnh. Mùi tanh lợm cuốn đi bốn phía.

Minh họa: Nhím

Đàn quạ sà xuống đen đặc cả bãi sông. Mấy chục ngôi mộ nông choèn mới đắp vội. Nước xối lộ đôi tay người cong queo thò lên mặt đất. Đàn quạ no nê đậu trên những nấm đất mới. Mùi tử khí vương trên đám cỏ đĩ, ám lên hàng cây thị đang mùa quả vàng trĩu trịt trên bãi bồi. Trước cổng chào, một cái đầu nhe răng cắm trên cọc nhọn. Hôm nay là ngày hành quyết quan thượng thư.

Giờ Mùi. Tiếng than van khóc lóc thấu trời. Dân chúng kéo ùn ùn ken đặc bờ sông xem xử tử. Phạm nhân là Công bộ thượng thư và gia quyến. Lão tham quan bị đóng trong cũi chó và mấy chục thân nhân mang đi giễu phố. Dân chúng hai bên đường chửi bới, sỉ vả ném cứt và những thứ bẩn thỉu vào mặt tên quan. Đoàn phạm nhân có cả đứa bé còn ẵm ngửa.

Đao phủ uống một ngụm rượu, rồi phun ra đất, đoạn đổ rượu rửa tay. Ánh kim khí lóe lên. Một tiếng thét kinh hoàng. Một dòng máu phun ra. Máu chảy tràn ra cỏ. Đầu thượng thư văng ra đất mấy vòng rồi lăn ngửa mặt lên trời.

Giờ Dậu. Đám dân chúng từ hả hê chuyển sang kinh sợ. Họ không đợi cho cuộc hành quyết kết thúc liền lặng lẽ rút đi gần hết, để lại bãi sông hoang vắng đầy rẫy xác chết và đám quạ bu đen đặc.

Một bóng trắng lướt trên những ngôi mộ. Tiếng tru từng chặp ma quái như phát lên từ âm ty địa ngục. Dân kinh thành không ai dám bén mảng. Người ta kháo nhau ở đó có ma quỷ nửa đêm tác oai tác quái.

Ở Kẻ Chợ ai nấy thỏa dạ. Ác giả ác báo. Giết người đền mạng. Nghè Dương đã được rửa tội bằng máu của kẻ thủ ác. Nhưng có một người đêm nay sống mà như chết. Nàng Cầm.

Trong nhà ngang quan Lưu, nàng ngất lên lại ngất xuống. Hai ngày nay nàng Cầm như một cái xác không hồn. Con hầu mấy lần cạy miệng đổ nước gừng. Nàng lấy tay gạt đi. Người nhà cậy miệng đổ thuốc yên, nàng mới thiếp đi một chút. Từ chiếc yếm hoa hiên rỉ ra hai dòng sữa. Vú căng. Ngực nàng nhức nhối. Nàng mê sảng gọi con ơi rồi lại lịm đi. Người nhà quan Lưu túc trực, thi thoảng lại cho người lên thư phòng bẩm báo tình hình.

Quan Lưu ngồi ở thư phòng. Chè rót ra nguội ngắt không buồn uống. Nghiên bút, giấy vở trên hương án lạnh tanh. Quan nhìn lên bài vị người bạn thân, lòng thổn thức: Dương huynh, có ngày hôm nay, hiền đệ đã rửa nhục cho huynh rồi. Lưu định lấy bút mực làm một bài thơ khóc bạn. Vì hôm nay quan mới minh oan cho Dương, mới công khai mà khóc về mối hận đã hai mùa thu. Thắp thêm một tuần hương trước linh vị Dương Lễ. Nghĩ về Cầm, tim Lưu quặn đau. Rửa được mối thù nhà, nàng Cầm đã phải đoạn tình mẫu tử. Hổ dữ không ăn thịt con. Chua xót cho phận nàng Cầm.

Lưu bước ra khỏi thư phòng, toan xuống nhà ngang khuyên nhủ. Nhưng biết nói gì với nàng. Bất giác Lưu nhìn ông xanh, thở dài đánh thượt.

Nàng thất thần nhìn ra vườn nhà Lưu. Những cây ngô đồng đang mùa ra hoa như bầy phượng hoàng rủ nhau về đậu thật mỹ lệ mỉa mai cho tình thế của nàng. Phận nàng làm gái, chỉ biết chữ tòng. Trong thiên hạ vẫn ca tụng nàng là bậc liệt nữ. Người đàn bà ba năm thay chồng nuôi bạn vẫn vẹn một chữ trinh. Đứa bé còn đang bú mẹ. Người ta giằng nó ra khỏi tay nàng. Tiếng khóc của nó như xé lòng nàng Cầm. Nó là con của kẻ tội đồ người người nguyền rủa. Nhưng nó cũng là máu mủ của nàng. Hổ dữ không ăn thịt con. Nó sinh ra không bằng tình yêu mà bằng nỗi căm thù. Nhưng con ơi, con là con của mẹ. Nàng lại nức nở. Giờ nàng là người đau khổ nhất thế gian. Rồi trăm năm sau, người ta vẫn ca ngợi nàng. Nhưng đâu có biết nàng là một người đàn bà tội nghiệp. Ai quan tâm đến cảm giác của nàng, hay nàng chỉ là công cụ để trả ơn trả oán. Nàng là một con người bằng xương bằng thịt. Một người đàn bà mong manh yếu đuối.

Cầm là cô hàng xén chợ huyện. Mẹ họ Lê, lấy họ mẹ tên là Lê Thị Cầm. Ngày ngày hai buổi gánh gánh đi chợ bán hàng. Nàng mười ba. Mặc yếm thắm thêu hình con nhạn. Váy lĩnh mới đen nhánh. Áo tứ thân nhuộm nâu non. Lại có xà tích, túi trầu bằng bạc chạm hoa sen. Nàng nhuộm răng từ lúc lên mười. Môi ăn trầu cắn chỉ. Mười ba, vú nàng đã như quả ngõa xanh. Nàng biết cười khoe răng hạt na đen nhức với đám thư sinh. Mẹ nàng chỉ có mỗi Cầm. Bà nhìn con gái mỏng mày hay hạt vừa mừng vừa lo. Đời người con gái như hạt mưa sa. Nhiều khóa sinh hay mua bút mực hay xin trầu của nàng ăn trêu nghẹo. Nàng chưa để mắt xanh đến ai. Trong trái tim non nớt của cô gái mới dậy thì có nhiều phân vân. Nhưng nàng đã biết đỏ bừng đôi má thẹn thùng. Mấy cô bạn hàng hay nắc nỏm: quả cau nho nhỏ, cái vỏ vân vân, nay anh học gần, mai anh học xa. Những cô gái Kẻ Chợ như nàng vẫn mong có một anh khóa nhòm tới. Cay đắng nuôi chồng bao nhiêu cũng được, chỉ mong một ngày võng anh đi trước võng nàng theo sau. Được gọi là cô cử, cô thám mới đáng một đời. Lấy chồng cho đáng tấm chồng, bõ công trang điểm má hồng răng đen. Nhưng nghĩ cảnh nhà, nghĩ phận mình, nhiều lúc nửa đêm mất ngủ tim nàng lại thổn thức.

Mẹ nàng vốn là một con hát. Thời xuân sắc chủ một nhà tơ nức tiếng cả Kẻ Chợ. Bao văn nhân tài tử, hào phú đều mê tiếng hát ngón đàn của cô đào. Khách phong lưu đưa lời trêu hoa nghẹo nguyệt. Trời run rủi cho mẹ nàng quen được một ông cử. Nhưng đến lúc có chửa hai tháng thì không muốn cưới hỏi. Ông cử là người danh giá, lấy nhà trò làm vợ còn ra thể thống gì, khác nào bôi tro trát trấu vào bảng vàng vua ban. Ông cử làm mai mẹ nàng cho một người đầy tớ. Mẹ nàng uất hận. Mang tiếng không chồng mà chửa cho xấu chàng hổ ai. Không chồng mà chửa mới ngoan. Rồi một mình mẹ nàng khổ, ôm mối âu sầu, một mình sinh con, rồi lại nịt vú, lả lơi lời hát tiếng chầu với khách làng chơi. Khi nàng lên mười, mẹ nàng lặng lẽ bán nhà ả đào, quy ẩn về phố huyện này. Mẹ nàng bảo đất này văn vật, có nhiều ông cử ông thám. Mong nàng để ý đến một anh khóa, se duyên, rồi có ngày mở mày mở mặt với thiên hạ.

Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà mẹ nàng lại nhất quyết gả nàng cho Dương Lễ. Sau mới biết, khi người nhà Dương Lễ đánh tiếng cưới Cầm làm vợ ba, đầu tiên mẹ nàng lần khân. Khi xem lá số của Dương Lễ thì mẹ nàng bất thần đồng ý. Mẹ nàng bảo lá số của Dương Lễ là tam hóa liên châu, lại lương nguyệt đồng lâm thủ mệnh, khoa thi năm này chắc đỗ. Nàng năm canh trằn trọc. Sợ tính già hóa non nên nàng bảo mẹ nhận lời. Nhà họ Dương đang cần người làm gấp. Chả là dạo này công việc canh cửi ruộng vườn nhiều quá mà hai vợ lo không xuể. Thêm vợ như thêm người làm không công. Lúc Lưu về quê chuẩn bị đi thi thì Dương Lễ cưới Cầm. Lễ cưới vợ lẻ nên cũng làm phiên phiến cho qua. Cả lục lễ chỉ trong hai ngày nàng trở thành vợ ba của khóa Lễ. Dương đặt nàng là Châu Long.

Học tài thi phận. Khoa thi năm ấy Dương ghi danh vào bảng vàng, đậu cử nhân. Còn Lưu thì trượt vỏ chuối. Dương được bổ ra làm quan tri huyện. Chàng Lưu học cao, nhưng phạm húy, may chưa bị bêu tên ra bảng con. Vẫn còn cơ hội khóa sau thi tiếp. Lưu hận mình hận đời. Mẹ mất đột ngột không còn ai lo lắng thu vén. Chàng sinh ra tật rượu chè. Tán gia bại sản.
Châu Long nghe lời chồng giúp bạn, và nàng trở thành người con gái có tên trong điển tích Lưu Bình - Dương Lễ năm nao.

Kỳ thi năm đó Lưu đỗ đầu cả thi hương thi hội, vào thi đình thì đỗ thám hoa. Khi vinh quy bái tổ, nhớ mối thù năm xưa, Lưu mặc nguyên cả mão áo cân đai vua ban đến phủ Dương Lễ. Hạch quan trạng tân khoa về dinh mà quan tri huyện không đi đón, ngầm để trả mối hận năm xưa. Sau đó Châu Long ra chào. Lưu mới vỡ lẽ. Cảm động ân hận quỳ xuống tạ tội với Dương Lễ. Từ đó hai nhà Lưu, Dương thân nhau như anh em ruột.

Đường hoạn lộ hanh thông. Cả Dương, Lưu đều được thăng chức, làm quan trong triều. Lưu làm bên bộ lễ, còn Dương là quan ngự sử. Chức tước xoàng xĩnh, chẳng có nhiều thực quyền, bổng lộc cũng ít. Sống ở Kẻ Chợ phồn hoa, Dương - Lưu hai phủ sống thanh bạch, lấy tương cà làm gia bản.

Năm ấy có nhiều hiện tượng lạ xảy ra, quan ngự sử Dương Lễ viết: “Đời vua… năm Ất Dậu, mùa thu, tre nở hoa hàng loạt đỏ cả rừng Đông, nạn châu chấu hoành hành. Mưa bảy ngày không ngớt. Bộ công lơi là công việc. Nước lụt. Đê vỡ. Mất mùa khắp bốn tỉnh Bắc. Người dân phải ăn cả cỏ. Nhà vua cho xây nhiều lăng tẩm nguy nga tráng lệ. Ngân khố trống rỗng, không cứu đói kịp, hàng vạn người chết đói, nhiều người mất nhà bỏ đi tha phương cầu thực”.

Nhà vua đọc xong có ý không hài lòng với Dương ngự sử.

Quan công bộ thượng thư họ Trần chuyên trách việc xây dựng đê hào, thổ mộc, khai thác lâm sản là một tham quan. Nhà giàu nứt đố đổ vách. Nhân dân đã chịu cảnh sưu cao thuế nặng, phu phen nặng nề. Nhân tâm nhiễu loạn căm hờn triều đình. Người ta đặt vè hát, chê cười quan thượng thư.

Dương, Lưu cùng mấy đồng sự dâng sớ lên vua hạch tội thượng thư. Nhưng gia thế, tay chân thượng thư mạnh nên vẫn vững như bàn thạch. Quan thượng thư là kẻ nham hiểm, tìm cách trả thù. Dương, Lưu mới bước từ rừng Nho ra chốn quan trường, cứ nghĩ là đem hết tài ra phục vụ triều đình đất nước, nhưng xảo tráo lừa lọc yêu tinh quái quỷ của những kẻ làm chính trị khôn lường. Lẽ đời, hoa thì thường héo, cỏ thường tươi.

Hoàng thượng vốn thích những kỳ trân dị bảo, nhất là những trò chơi hay. Nhân thể thượng thư mới tâu lên rằng, nhà có mua được một con chó sư tử, gọi là phúc cẩu. Mũi thính, có thể nhận ra ai trung thần ai là gian thần. Hôn quân thấy làm thú, đòi xem tận mắt.

Đấy là giống chó Bắc Kinh, chỉ những vua chúa quý tộc bên Tàu mới có. Thường dân đi ngang qua nó phải cúi đầu. Nhà quan thượng thư thửa từ bên Tàu, nghe đâu giá cả trăm lượng vàng. Con chó trắng rất ngộ nghĩnh, đáng yêu. Trước bá quán văn võ, con chó đi qua hít từng người, rồi đột nhiên lao lên bụng Dương cắn xé và sủa ầm lên. Nhà vua ghép tội Dương, cho giết hết cả nhà.

Chỉ có nàng Cầm đang về quê thăm nuôi mẹ ốm nên thoát nạn. Trở lại Kẻ Chợ, thấy nhà gặp đại hạn, nàng đau khổ thảm thiết, những tưởng không muốn sống nữa. Quan Lưu bấy giờ mới hết sức khuyên ngăn.

Trần công tử là con nhà gia thế, cha làm quan lớn trong triều. Lại có bà cô là thái phi được tiên đế sủng ái. Cậy thế, Trần công tử ăn chơi phong túng. Lúc trẻ không chịu học hành gì, kết bè với đám du thử du thực lưu manh, tứ đổ tường sắc, tửu, yên, đổ nghề gì cũng thạo. Được cha lo lót, lại nhiều mưu sâu kế hiểm được thăng lên làm thượng thư bộ công. Ruộng mấy trăm mẫu, vàng bạc nứt vách, bảy tám bà vợ, mười mấy nàng hầu. Nhưng trời có mắt, đã bốn mươi mà chưa có một mụn con trai. Có bệnh thì vái tứ phương, nhà Trần thượng thư mở đàn cầu trời, đi chùa đi miếu, thấy chỗ nào thiêng thì đến cầu tự. Tháng ba ngày tám đói kém thì phát chẩn, cứu đói cho dân chúng.

Một đêm trăng, thượng thư ngồi uống rượu một mình ngắm hoa linh lan nở trong vườn. Nghe một tiếng đàn lạ từ vườn sau vọng lại. Tiếng đàn buồn thương ai oán. Đêm đó nằm mộng thấy mình ôm lấy một cây đàn. Sáng ra kể lại với vợ. Vợ cả Trần thượng thư cho là điềm tốt, cho sắm lễ vật thật hậu hĩnh qua chùa Giáng cách nhà bảy dặm lễ bái, nhân thể nhờ sư trụ trì giải mộng. Trên đường đi, thấy quán thịt dê liền ghé vào ăn. Vợ quan thượng mới can, đi lễ chùa phải chay tịnh mới cầu được ước thấy. Nhưng quan thượng gạt đi, ăn liền ba bát tiết canh dê. Vừa ăn vừa nghiến răng: đồ dê chó, mày hại ông, ông cho mày chết cả ba họ. Ăn xong, miệng nhe ra đầy máu. Nhìn như ngạ quỷ, quan bà thất kinh. Thượng thư hể hả lắm, dê là Dương, mới tháng trước cả nhà ngự sử Dương bị chém đầu.

Sư trụ trì mới bảo, điềm mộng ứng với tìm được một quý nhân. Quý tử nhà quan nhờ cửa quý nhân này mà được sinh ra.

Trần thượng thư cho người đi tìm khắp nơi. Nhân một bữa có nghe bạn đồng lưu kháo nhau bảo nhà cô đầu trong kinh kỳ có cô đào tài sắc vẹn toàn. Thượng thư hỏi chỗ nhà tơ, hóa ra gần ngay sát vườn sau. Nhà tơ có cô đầu mới về cầm kỳ thi họa đều giỏi. Ả đào gảy một điệu đàn. Tiếng đàn ai oán. Trần thượng thư như người trong mộng, nhớ lại giấc mộng hôm trước. Hỏi ra mới biết nàng tên Cầm. Không nghe lời các bà vợ can ngăn, Trần thượng thư bỏ ra trăm lạng bạc mua nàng về làm vợ.

Nàng Cầm lấy được chồng chốn giàu sang, nhưng lúc nào cũng u sầu. Các bà vợ quan thượng trước mặt thì thơn thớt nói cười, vắng mặt quan thượng chửi nàng là đồ đĩ. Quân xướng ca vô loài. Hồ ly tinh chín đuôi. Người nhà bảo quan hãy tra rõ nguồn gốc, người này giống một người nhà tội đồ bị truy lùng. Nhưng quan thượng thư vì mê đắm nàng nên gạt đi.

Cứ đêm đêm nàng Cầm lang thang trong phủ. Nàng như mắc bệnh mộng du, cứ lượn qua lượn lại, hết lầu nguyệt, hoa viên, ngõ ngách nào nàng cũng đến.

Đêm nào quan thượng cũng ngủ với nàng. Người quan sặc nức mùi rượu. Râu quan chạm vào vú nàng. Ở đó có một vết chàm, nhìn tựa đóa hoa mai. Mỗi lần nàng giận, đóa hoa mai lại đổi màu, đỏ lên như huyết.

Đêm đêm nằm với chồng, nàng như một xác chết. Nàng đang ân ái với kẻ giết cả nhà chồng, mắt nàng mở to trân trân nhìn lên đình màn.

Nàng đang cần tìm ra một thứ, chứng cứ. Có một nhà kho đóng kín, nàng lân la mấy lần mà không vào được. Nàng hé mắt trông vào, một bóng trắng chuyển động.

Cầm có thai. Quan thượng càng chiều chuộng. Nàng gạ hỏi về con chó nhốt trong kho. Quan thượng ậm ừ cho qua. Nàng quyết đòi được chơi với nó. Chiều lòng nàng đang mang thai, Trần thượng thư cũng đồng ý.

Đây phải chăng là con chó phúc cẩu, tài năng tìm ra ai là trung thần, ai là gian thần. Nhưng chưa đủ chứng cứ.

Chơi với con chó nàng cũng khuây khỏa. Dạo này nàng cũng hay cười. Đôi khi con chó hay nhảy lên bụng nàng để cắn yêu. Quan thượng thấy vậy liền đập nó mấy gậy.

Cầm hạ sinh, một đứa con trai. Trần thượng thư mừng khôn xiết, cho mở tiệc, đãi hậu lắm, mấy trăm mâm, cỗ ba tầng, các món kỳ vị, chín đĩa, bảy bát. Lại lấy tiền lẻ, ném cho ăn mày.

Nhưng đứa nhỏ mắc chứng dạ đề, nửa đêm cứ khóc ré lên như xé vải. Quan thượng cho mời các danh y nổi tiếng xem bệnh, lập đàn cầu siêu, nhờ các pháp sư dán bùa trừ tà. Nhưng bệnh đứa nhỏ không thuyên giảm.

Đêm nằm với chồng, nàng Cầm mới thủ thỉ: Nhà mình xưa nay có làm việc chi thất đức, mà nay con bị ma ám sinh ra chứng khóc đêm. Thượng thư trong cơn mơ ngủ mới bảo dưới gầm giường nàng ta có chôn bức tượng họ Dương.

Châu Long nghe được chuyện tìm cách mật báo với Lưu. Lưu tâu lên triều đình. Lúc đào dưới gầm giường nhà quan thượng thư quả nhiên có một tượng gỗ tạc Dương Lễ. Thượng thư làm một chiếc tượng bằng gỗ y như người thật, lại để dồi lợn lên bụng. Huấn luyện cho con chó đói ăn dồi trên tượng gỗ. Vậy nên trước mặt quần thần, con chó đói lao vào Dương Lễ tìm dồi để ăn.

Bộ hình mới ra lệnh tịch thu gia sản. Gia sản nhà thượng thư tịch thu được nhiều vô kể. Lại còn phát hiện ra nhiều thư tín, lộ ra Trần thượng tư có tư thông với giặc. Vua hận tên tham quan giầu hơn mình, lại định làm phản, ra lệnh tru di tam tộc nhà công bộ thượng thư. Không trừ đứa nhỏ con nàng Cầm và tên cẩu quan. Lưu ra sức xin cho đứa nhỏ, nhưng nhà vua không ân chuẩn, nhổ cỏ phải diệt tận gốc, tránh hậu họa.

Lưu đã dặn Châu Long trước, hễ khi nào có con, đêm đêm cứ véo cho đứa bé khóc, để gặng hỏi xem. Quả nhiên kế thành.

Đêm nay trăng sáng quá. Ánh trăng như dát vàng dát bạc xuống thế gian. Có ai thấu hiểu cho nỗi lòng nàng. Nàng hóa điên hóa dại. Tóc rối bù xù, đi chân đất. Nàng muốn chạy ra bãi pháp trường tìm con. Phận làm gái không làm chủ cuộc đời mình được, nàng thành con cờ trong tay người khác. Ân cũng trả xong, oán cũng trả xong. Nếu nàng yên phận lấy một anh nông phu, đời nàng có lẽ đã khác. Tiếng thơm muôn đời được rửa bằng tuổi thanh xuân và máu của người đàn bà. Rồi đây thiên hạ sẽ ca tụng nàng như một liệt nữ. Nhưng ai thấu cho lòng nàng.

Nhân lúc đêm khuya, nàng Cầm trốn khỏi Lưu phủ, giẫm lên trăng mà đi. Ánh vàng dẫn nàng ra bãi chém. Nghĩa địa mập mờ, chấp chới lân tinh. Mùi xú uế bốc lên khắp bãi. Một bóng trắng chạy ngang qua những ngôi mộ. Chiếc đầu lâu của công bộ thượng thư nhe răng ra nhìn nàng trong ánh trăng ma quái. Tiếng quạ đêm rít lên làm cho tiếng dế im bặt. Nàng ôm lấy nấm mồ nhỏ, khóc không thành tiếng. Bi kịch quan trường, ân oán giữa hai ba giòng họ đổ cả lên vai nàng. Giờ ai nấy hả hê. Còn Châu Long uất hận.

Đôi dòng sữa chảy xuống địa mộ. Tâm can như ai cào cấu. Nàng đang cho con bú. Nàng khấn: Con hãy tha thứ cho mẹ, kiếp sau làm người sẽ kiếm được nơi chỉ có tình thương và nhân ái mà đầu thai.

Nàng thấy như ai đang vuốt ve lưng mình. Hoảng hồn quay lại nhìn, hóa ra con chó phúc cẩu.

Con chó theo nhà quan thượng thư từ trong ngục thất đến pháp trường. Nó cũng chẳng tội tình gì, chỉ vô tình rơi vào tay kẻ ác thành phương tiện giết người.

Nàng chạy trước, con chó lon ton theo sau. Ánh trăng vằng vặc đổ xuống sông. Đám mây vẩy rồng ngũ sắc bay qua che khuất mặt trăng. Sống khôn thác thiêng, phải kia chăng là linh hồn chàng Dương, nàng nhủ.

Nàng cất tiếng gọi đò ơi. Đoạn, ngồi chờ đò lặng im như đá. Con chó nằm ngoan ngoãn kế bên nàng, nó nhìn vào mắt Châu Long như thấu hiểu.

Lưu dò hỏi mãi không biết nàng Châu Long đi đâu. Có người bảo nàng hóa điên hóa dại đi cùng con chó sư tử lang thang khắp chợ cùng quê. Có người bảo thấy nàng đã xuống tóc đi tu. Lưu thương người đàn bà trung trinh tiết liệt treo ấn từ quan đi tìm khắp nơi.

Ở Kẻ Chợ, có một chủ nhà tơ, ở đó nhiều đào, cô nào cô nấy óng ả, hát hay, đàn giỏi. Cô chủ không bao giờ cười có ánh mắt buồn chết người, tiếng hát nàng cất lên muốn tan lòng tao nhân mặc khách. Người đó rất giống nàng Châu Long.

Người ta nói người đàn bà tốt không có lịch sử. Chỉ những bậc liệt nữ, hay gái làng chơi mới để lại điển tích cho đời.

Ôi! Nước mắt Châu Long trăm năm ẩn vào tiếng chèo khóc mãi.

V.V.S.T
(TCSH333/11-2016)





 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • KHẢI NGUYÊN Pa-ri, mùa hạ năm 198...Vườn Bách thảo giữa thành phố kề sông Xen phía tả ngạn. Ông đến đây như một kẻ lánh đời, sợ nơi đông người. Thật ra, phần lớn đường phố Pa-ri trong giờ làm việc không ồn, không thừa thãi người đi nhong như ở Việt Nam. Em ông ở quê ra Hà Nội chơi đứng ngắm dòng người và xe nườm nượp qua lại cứ tự hỏi: những con người này đi đâu, về đâu mà tuôn mãi như là chẳng ai về nhà cả, như là cái "nghiệp" trời đày phải đi.

  • ĐỖ KIM CUÔNGNhiều năm trôi qua tôi đã trở thành người đàn ông đứng tuổi. Có một mái ấm gia đình, vợ con hạnh phúc. Nhưng mỗi lần nghĩ về nàng, một người đàn bà chỉ kịp quen trên chuyến đò từ Huế ra Phong Điền, chia tay nàng để nhiều năm sau, tôi mới được gặp lại nàng trong một hoàn cảnh khác, tôi vẫn giữ nguyên một cảm giác hết sức lạ lùng. Một ý nghĩa luôn ám ảnh tôi khá kỳ quặc rằng: Tôi đã bị nàng hiểu lầm, là một chàng lính giải phóng “hám gái, dại khờ”... Bởi vì sau vụ việc ấy, chính tôi cũng rủa thầm mình là ngu ngốc.

  • NGUYỄN VIỆT HÀVọng đi vào núi. Tại sao phải đi vào núi thì Vọng mong manh biết, còn sẽ đi vào núi như thế nào thì anh không biết. Nắng của chiều ngần ngừ trên một đường mòn và đường mòn heo hút cỏ dại đến đây thì chia hai.

  • HÀ KHÁNH LINHGiáo sư tiến sĩ Hoàng Lập Xuân thường nói với các sinh viên của mình thuở còn ấu thơ bà tin những chuyện cổ tích là có thật, từ đó bà đã sống và hành động theo tinh thần cổ tích. Khi đã thành danh, bà thường ngẫm nghĩ đối chiếu mình với các nhân vật trong cổ tích. Nhiều người lấy làm ngạc nhiên khi thấy chuyện cổ tích đã đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách của một con người như giáo sư tiến sĩ Hoàng Lập Xuân. Càng ngạc nhiên hơn, khi biết rằng những chuyện cổ tích bà được nghe kể khi còn nhỏ không phải do ông bà nội ngoại, không phải do cha mẹ...

  • HƯỚNG DƯƠNGTết đã gần đến rồi. Những ngày này mọi người chỉ nghĩ đến một việc là chơi gì trong ngày Tết? Trước đây, cuộc sống thiếu thốn thì Tết là dịp để ăn uống cho no say đầy đủ - Vậy mới gọi là ăn Tết. Còn giờ, mọi sự dinh dưỡng thừa mứa, đàn ông bụng phệ nhan nhản, đàn bà đi hút mỡ thường kỳ, bệnh béo phì của trẻ em gia tăng. Ăn uống là kẻ thù của con người. Vậy nên, Tết không còn là ăn Tết nữa mà là vui Tết, chơi tết.

  • PHẠM ĐÌNH TRỌNGChưa bao giờ Ngay có ý nghĩ rời Hà Nội đến sống ở vùng đất khác thế mà anh đã đột ngột đưa cái gia đình bé nhỏ không còn nguyên vẹn của anh đi vào thành phố phía Nam cách Hà Nội ngót hai ngàn cây số. Anh đi như chạy trốn để rồi càng ngày anh càng nhớ quay quắt nơi anh đã để lại cả một thời tuổi trẻ đẹp đẽ.

  • THU NGUYỆTTrắng và trắng. Muột thơm và tinh khiết. Mặt đất dường như đỏ và mịn hơn khi được trải mình ra đón nhận sự nương tựa dịu dàng của những cánh hoa sứ ấy. Tôi khẽ khàng nhặt một bông sứ nhỏ, không đưa lên mũi ngửi như thói thường mà trang trọng áp vào tai. Trong làn hương tràn ngập, tôi nghe vẳng tiếng chuông ngân đẫm mát. Ai đó ơi, hãy một lần thử xem, nhặt một bông sứ nhỏ sân chùa, nhè nhẹ áp vào tai, sẽ nghe thấy những âm thanh và làn hương kỳ diệu! Cái cảm giác lạ lùng mà tôi đoán chắc rằng ai đó sẽ bất ngờ thấy mình khác hẳn đi.

  • PHẠM THỊ ANH NGAVới tôi mạ không có công ơn mang nặng đẻ đau, nhưng mạ đã thực sự ban cho tôi sự sống: sau khi lần lượt sinh bốn người con gái đầu lòng, lần thứ năm chín tháng cưu mang và "vượt cạn mồ côi một mình" mạ đã sinh ra anh, người sau này sẽ là "một nửa" của đời tôi.

  • PHẠM THỊ XUÂNTừ ngày Hoạt được đề bạt lên phó giám đốc, Mùi bắt đầu tiến hành một cuộc cách mạng trong gia đình. Nhìn vào đâu, vào cái gì, Mùi cũng chưa thấy nó xứng đáng với địa vị mới của chồng. Ngôi nhà ba gian vừa xây cách đây không lâu, bây giờ nó đã trở nên lạc hậu trong mắt Mùi. Mùi nghĩ, giá như hồi ấy mà làm theo kiểu nhà hộp thì bây giờ có phải đã lên thêm được một tầng như một số người quanh đây không.

  • HƯƠNG LANTuấn nhìn đồng hồ, rồi lại đi lui, đi tới không biết là lần thứ bao nhiêu trong buổi sáng này trên hành lang của Tòa án nhân dân Thành phố. Vẫn còn 5 phút nữa mới đến giờ, nhưng Tuấn có cảm giác giận Hương, có lẽ cô ta không đến, cô ta muốn gây khó dễ cho mình... Tuấn thầm nghĩ và lòng anh hiện lên một chút đay nghiến với người phụ nữ đang còn là vợ anh trong vài tiếng đồng hồ nữa.

  • BÙI MINH QUỐCNgày hôm ấy là một ngày không có gì đặc biệt trong cuộc sống cực nhọc, buồn tẻ của giáo sư Lê Khương- một ông già ngót sáu mươi tuổi mà vẫn sống độc thân. Nhưng rồi có một sự đặc biệt đến với ông vào lúc gần nửa đêm. Sau khi rà sửa lại lần thứ ba mấy chục trang cuối tập bản thảo một công trình mới nhất của mình, giáo sư đặt lưng xuống giường ngủ thiếp đi. Và, như thường lệ, ông bắt đầu thấy chiêm bao.

  • DƯƠNG THÀNH VŨBuổi sớm maiSông thức dậyMột mìnhTrôi mải miết    (René Char)

  • ĐOÀN BÍCH HỒNGBà lão ngồi bất động nơi cây cầu giơ một khúc gỗ khẳng khiu đỡ lấy sàn nhà. Trong lúc liếc nhìn bóng mình lao chao trong cái màu xanh rêu đùng đục của dòng sông đang gắng gỏi vài mét nước cuối cùng trước khi nhập vào lòng biển, bà cố ghi nhận cái thời khắc quan trọng mà bà cảm thấy nó đang đến gần.

  • NHƯ BÌNH1. Đực và cái. Một đứa con trai đứng bên một đứa con gái là giống đực đặt bên giống cái. Còn nhỏ chúng là những đứa trẻ, không ngại ngùng bởi vấn đề giới tính. Trưởng thành, hai giống bên nhau tạo sức hút và nảy sinh cái gọi là tình yêu. Các cụ ta xưa rất hiểu quy luật giới tính này. Chả thế mà cứ nhốt hai giống vào một phòng là thành vợ chồng.Bố mẹ tôi cũng là một cặp như thế.

  • NGUYỄN VĂN ĐỆThuần ra bến thuyền vào lúc thuỷ triều đang lên. Lúc này là nửa đêm. Trăng hạ tuần trong như con cá mòi tháng bảy nhảy hất lên từ mặt biển treo mình giữa nền trời xanh ngát. Gió tây se lạnh, gió thổi từ đất liền ra giộng rừng phi lao reo lên cùng với tiếng vi vu, vi vút, gió thổi vào ngọn sóng làm hắt lên những tia sáng.

  • NGUYỄN THANH MỪNGĐã bát tuần, ông vẫn chưa nghĩ đến cái già. Đó là ông nói vậy, bô lô ba la trước bàn dân thiên hạ, trong đó tất nhiên không thiếu cả bạn bè, nhất là những người đáng tuổi con cháu nhưng được ông tôn vinh là thần tượng của quốc gia, thậm chí quốc tế nữa.

  • NHẤT LÂM          Truyện ngụ ngôn hiện đạiTrong đàn chó săn của ông Mỗ thì Fóc vào loại anh cả đỏ. Ngoài chân cao, mũi thính, mình dài, chạy như tên bắn... nói chung những gì cần cho một con chó săn đích thực thì Fóc có cả.

  • NGUYỄN TRƯỜNG                           Nơi hầm tối là nơi sáng nhất          (Thơ Dương Hương Ly)

  • TRẦN THUỲ MAINăm nay mùa đông lạnh hơn hẳn mọi năm. Gió cao nguyên cứ tràn qua, tràn qua từng đợt, những bông quỳ chấp chới vàng như sóng. Quỳnh bảo tôi: Gió ở đây một đi không trở lại, khác ở Huế. Gió từ sông Hương thổi lên là gió rất đa mang, thổi tà áo bay dùng dằng, như trong câu hát ngày xưa "Gió bay từ muôn phía...".

  • HẢI THITôi lớn lên ở một ngôi nhà nhỏ ven sông. Con sông nhỏ chảy qua một vùng quê hẻo lánh. Nhà tôi và nhà Khan đối diện nhau trên dòng trôi quê mùa ấy, chỉ có điều nhà tôi thì quay mặt ra sông, còn nhà Khan thì quay lưng ra sông, chính vì thế mà thuở nhỏ, mỗi lần tắm sông cười đùa ầm ỉ, tôi hay bị ba tôi rầy la nhiều hơn, vì ba tôi chỉ cần ngồi trên nhà đưa mắt là thấy ngay tôi đang trèo lên những bè lục bình để làm công chúa, còn ba Khan thì chỉ trông thấy Khan ném bùn đất vào cô công chúa kỳ khôi mỗi khi ông có việc phải ra đằng sau bếp.