Những ngày mưa xa

14:20 23/12/2013


PHAN TRUNG THÀNH

Minh họa: Nhím

Những ngày mưa xa

Khởi từ ga Huế nàng chạy theo còi tàu
chầm chậm nhanh chầm chậm nóng
khuôn ngực nàng lăng lắc
đôi bàn tay huơ huơ trong gió mai
hai mươi năm đôi tay ấy vẫn sáng trên nền tinh sương
khuôn ngực sưởi tôi dặm dài

Một thế giới khác cho tuổi hai mươi
sau ngàn cây số đường
hy vọng nhìn thấy em trong mọi đêm
về thành quách, rêu phong và mùa mưa ẩm
sưởi ấm như viên gạch không úa màu
của nhà thờ mùa thu
của tiếng chuông khuya
khi chúng ta thả mình trên cỏ
đẫm ướt sương đêm nghe tiếng rao hàng muộn
đó là nhịp sống khác giấc mơ khác
trôi bồng bềnh như mùi dạ lan đâu đó gần hồ con Rùa
bùng binh 360 độ
hoa lông chông xoay tít trên cao
mùi cà phê rang tẩm bơ
va-ni Cao Nguyên buông hờ
thành phố có một đời sống khác về đêm
như tiếng đàn thoảng qua như ánh đèn phía xa
từ cửa sổ ngôi biệt thự bên đường
im lặng nghe mình hay nghe thầm phố xá
cùng hàng cây đã ngủ

Chỉ còn anh phu quét đường và tiếng rao thổ âm về muộn
con lúc lắc giác hơi tẩm quốc
của chàng sinh viên đạp xe qua
Bạn hồ hởi trúng khối công trình
nên bạn gái mới khu trọ mới
xe máy mới điện thoại mới
và cái nồi cơm điện sáng đèn
khu phố ấy vẫn đón chúng ta về trọ
hai vị khách đêm
lao động vỉa hè
cùng loài hoa giấu mặt đưa hương
hoa không phiền lòng ai không làm dáng vẻ
tôi ngủ vùi cùng giấc mơ đầy bụi
yêu mọi ngả đường tiếng nẹt bô phả khói
rùng mình trong đêm

Tôi không có gì để nói với Sài Gòn những lúc mưa
lúc nắng như lòng tôi từng cầm tay em
trên tầng cao chờ cà phê rơi từng giọt
mưa rơi vào lòng mong đợi
ngập ngừng trong mắt em

Xứ sở hầm hập hơi người giàu lòng nhân ái
xòa tay trước mọi cảnh đời
xứ nhậu chịu chơi
xứ tình người chân thật
còn đó vòng xe nối đuôi khói bụi
đôi mắt cáu hờ sau lớp khẩu trang
còn đó lô cốt như nêm
còi hụ mở đường bóp còi xót tim
chim vẫn líu lo hót chào ngày mới
hoa vẫn nở trong mọi ngả đường

Thành phố vừa xa đã nhớ tiếng chửi thề khi va quẹt
trẻ con lao nhao đêm mất điện
tiếng em ngược đường vẫn cố nhắc anh cài chân chống
những bàn tay nâng anh khi ngã
tiếng thổi tiêu hai bố con người mù
cùng mê nón buồn như mặt hồ cạn nước
hoa súng hoa sen tàn
lòng tôi vừa mới mưa
Mưa ơi
mưa chi thêm nặng ngực trời
mưa qua Trung Sơn qua Phú Mỹ Hưng
gió thổi cầu xoay vòng tay thêm chặt
hàng hàng cáp treo trên đôi cánh tay buông…
chớp nháy hằng đêm
phố soi mình bóng nước
người ta đang làm gì trong những ngôi nhà xinh thế?
hoa nở tràn ra đường cho người qua lại
hoa thay lời chủ nhân
nhắn với khách qua đường
hẵn là nhà bạn cũng xinh như thế

Nếu trồng thêm hoa và bớt tiếng ồn
đừng dội nước ra đường hoặc khò hàn lửa bắn
tôi đọc từ Phú Mỹ Hưng một bài thơ
đô thị
chủ nhân ngôi nhà xinh tất cả chúng ta…

                                                10-2013

(SH298/12-13)








 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất