TRẦN NGUYÊN
- Mẹ ơi sao cha vẫn chưa về?
Minh họa: TÔ TRẦN BÍCH THÚY
Len chợt tỉnh. Bóng đêm. Bão đang hoành hành ngoài kia, mà đêm, tĩnh lặng khôn cùng. Len cảm giác mình đang trọ trong ngôi nhà trên núi tuyết. Núi tuyết màu trắng xanh vào đêm.
- Mẹ ơi cha vẫn chưa về sao?
Len nhìn qua cửa sổ, mờ ảo như giấc mơ.
- Nào ngủ đi con. - Len xoa nhẹ tay lên bụng. Ngủ ngoan rồi cha sẽ về…
Len không lại giường mà ngồi trước cửa sổ. Màu đêm huyền mị như tấm gương bí ẩn soi những gương mặt đợi chờ. Có ánh đèn mỏng từ nóc nhà hàng xóm hắt lên tán cây xoài mùa trổ hoa.
Len lại xoa tay lên vòm bụng, nói với con:
- Rồi cha sẽ về con ạ. Mẹ vẫn mong lúc con nhìn thấy mặt trời thì trái đất không còn loài Corona nữa. Con yêu, con sẽ chào đời khi mùa xuân có nắng vương trên chồi lộc và những giọt sương óng ánh khuôn mặt chúng ta.
- Mẹ ơi con thấy một quầng sáng và rất nhiều những quầng sáng khác nữa.
- Bão đó con ạ. Những mảnh vỡ của cơn bão Covid. Nào ngủ ngoan…
- Con không thích ngủ. Con muốn dậy đợi cha như mẹ.
Len im lặng. Gió thoảng vào. Tiếng mấy con chim sẻ ăn đêm trên cây mức làm Len như vừa thoát ra từ một không gian khác. Len ghé sát nhìn lên phía bên ngoài. Lũ sẻ cảm được sự tịch tĩnh của đêm, tiếng chiếp chiếp cũng nhỏ như thì thầm. Anh mua ngôi nhà cũ và khu vườn này hồi ấy còn rẻ. Lần đầu tới Len đã thấy như mình sống đây lâu lắm, rất gần với cảnh quê an nhàn. Một ngôi nhà ven thành phố, có tiếng chim, có lũ dế kêu suốt cái đêm Len ở lại…
Len cúi ngắm hình hài con trong tâm tưởng. Nó giống cha ở đôi mắt. Đôi mắt nhìn Len từ ngày đó… 19 ngày rồi. Người người đang trong vực xoáy của bão Covid… Suốt 19 ngày qua Len luôn giữ niềm hy vọng và nụ cười, Len dành năng lượng đó cho con mình.
- Để mẹ kể con nghe về hơi thở nhen. Những hơi thở trong lành từ trái tim dâng tràn tình yêu. Con ơi việc đầu tiên là con phải thở vào khoảng không sự thiện lành, bằng niềm thương với mọi người, với cỏ cây và loài vật. Con có nghe tiếng mèo không?
- Có mẹ ạ.
- Ba con mèo. Con thử phân định tiếng của từng con một đi. Nhỏ lắm, chưa biết bú nữa, mẹ phải bơm nước cơm vào miệng cho chúng. Vì sao con biết không.
Len chưa nói thêm. Đứa con cũng không hỏi. Những dấu lặng trôi qua.
- Người ta đặt bẫy bắt mẹ của chúng rồi…
- Con ngủ với mấy con mèo được không mẹ?
- Ừ…
- Mẹ ơi vẫn chưa có tiếng cha về.
- Nào… con yêu, để mẹ kể cho nghe những người đang thức trắng cứu những người khác. Họ phải mang bộ đồ trùm kín người và mang ống thở đi vào giữa tâm bão. Tóc họ bạc nhanh trong thời gian ngắn. Nhưng trái tim của họ tươi trẻ con ạ.
- Mẹ ơi cơn bão có làm cha đau không? Cơn bão lớn lắm phải không ạ.
- Mẹ chưa thấy hình dáng của nó con ạ. Có nhiều thứ trên đời ta không dễ thấy, như hơi thở màu xanh của con vậy.
- Những con mèo đang kêu mẹ ơi.
- Ừ, nó đói. Để chút nữa mẹ cho chúng ăn.
- Không có mẹ thì chúng có sống không ạ?
- Mẹ chưa biết. Mẹ sẽ chăm nom chúng. Năm ngoái cha con mang mẹ của chúng về từ dưới mương nước. Ai đó đã vứt, cũng nhỏ như con nó giờ vậy, ướt nhẹp. Mẹ sưởi ấm, rồi nó lớn lên với chúng ta trong ngôi nhà này.
- Mẹ ơi trời sáng rồi nhỉ. Con muốn cha trở về. Con sẽ nghe tiếng bước chân cha ngoài ngõ.
Len vẫn bó gối nhìn ra. Vẫn đêm. Mùi hoa sử quân tử loang vào. Khuya ấy Len trở dậy. Hương sử quân tử sực nức. Anh gọi điện nói nếu em phải vượt cạn một mình thì anh sẽ thức trắng để cầu nguyện. Anh sẽ cùng những người khác cùng dìu nhau qua cơn bão này để gửi niềm thương đó về em…
Len ứa nước mắt. 19 đêm. Từ ngày anh rời căn nhà này, Len không khóc, dẫu là một tiếc nấc nhẹ. Len sợ con sẽ nghe thấy.
Len mở facebook. Cơn bão Covid đang cuốn theo dòng người. Một không gian tuyệt tĩnh bao trùm. Con Len thì đang thở yên lành trong một không gian khác. Con Len sẽ sinh ra dưới ánh mặt trời khi những giọt sương còn trĩu nặng phận mình. Và hoa cỏ tinh tươm rực lên dưới nắng.
- Mẹ ơi sao nhiều ngày rồi mẹ không ra biển?
- Mẹ muốn con được khỏe mạnh và chúng ta thở an nhiên trong nhà mình. Mẹ không muốn ra đường vì phải đeo khẩu trang, nó khiến con thở nhọc nhằn.
- Khẩu trang là gì mẹ?
- À… con chỉ cần biết đó là miếng vải bằng bàn tay che lên miệng để nếu hơi thở của ta có độc thì không ai nhiễm.
- Con có phải đeo không mẹ?
- Không đâu, con đang ở một nơi rất trong lành, cho đến lúc cơn bão Covid đi qua.
Len nhìn di động, nó vẫn im lìm, màn hình xanh dịu không sáng lên. Len chợt nhớ con đò đưa mình và anh qua cái hồ rộng đến ngôi thiền viện rất xa. Hai người nguyện sống theo phạm hạnh để nhận được niềm từ ân dành cho đứa con đầu đời, cùng ở lại đó từ sớm đến lúc mặt trời xuống ngang vai bức tượng Phật trên ngọn đồi. Ngồi giữa mênh mang đồi nước, Len cảm giác vạn vật cỏ cây giao cảm với mình, và Len trải lòng u ẩn, trải niềm hạnh phúc sâu kín. Nhiều lúc Len tự hỏi sao cỏ cây hiền lành đến vậy, thiên tính này như tràn vào tâm hồn Len, rồi Len lắng tâm cảm nhận hơi thở như niềm rung cảm của gió. Hai người được tặng một cây mai hương. Giống mai có hàng ngàn nhưng loại trổ bông trắng tuyết tỏa hương thì hiếm. Ngày những bông mùa đầu còn đẫm sương thì anh tạm rời xa mẹ con Len. Khi cơn bão tàn hại nhiều thành phố và đang hướng về ngôi nhà ấm áp này.
- Mẹ ơi con thấy nhiều lá rụng, ở một con đường rất lạ.
- Cơn bão đang đến đó con. Lá vàng và cả lá còn xanh nữa.
- Cha có trở về trước lúc bão đến không mẹ?
- Ờ, có lẽ… kịp con ạ. Nhưng cũng có thể cha đợi cơn bão qua rồi mới trở về, như vậy sẽ an toàn hơn cho mẹ con mình.
Tâm tưởng Len chợt hiện hai mẹ con dắt nhau trước biển. Sóng mạnh dần lên theo màu hoàng hôn. Rồi Len lại thấy mình và anh chạy trên cánh đồng mùa gặt, chân trần băng băng. Mặt trời loang màu ra vùng mây rộng. Con Len ở đó gọi, đôi tay nhỏ xinh vẫy trong quầng sáng dịu.
- Mẹ ơi cơn bão màu gì ạ?
- Ờ…
- Cha sẽ sớm trở về bên con mẹ nhỉ. Mẹ vẽ cha đi, con thích cha mặc chiếc áo màu xanh.
Len cười, quay nhìn chiếc gối xinh ở giường, như Len đang cúi vuốt lên má con.
- Cha mặc nhiều màu áo con ạ, nhưng cha thích màu trắng nhất.
- Con thích màu xanh à? Qua cơn bão ta sẽ đi sắm những bộ đồ thật đẹp nhé.
- Con cũng thích màu trắng. Con không muốn ở với màu đen. Nhiều lần con thấy những con đường rất nhiều lá. Con cũng thấy mặt trời mẹ ạ. Dòng người về phía đó. Con thấy góc vườn nhà mình. Mẹ tưới cây hoa màu trắng. Nhưng thoáng chốc. Và con lại thấy màu đen. Lúc này thì con đoán màu bộ lông của từng con mèo mà con nghe tiếng.
- Con hãy nhìn xuyên qua màu đen đó nhen. Sẽ thấy một cánh đồng mênh mang. Cỏ xanh rờn. Đồng lúa nữa. Đẹp không.
Len nhớ hồi ở quê, sáng theo mẹ cha lên đồng, khi vác cuốc, khi xách ấm nước chè xanh. Mùa hè cũng như ngày đông, ấm nước nhôm nho nhỏ luôn theo mẹ cha lên đồng. Len nhớ dáng cha ngồi dưới tán cây giới giữa đồng; đến mùa quả vàng cả cây, Len ăn đến khay cổ. Cha cày chừng lưng buổi thì nghỉ tay tới ngồi đó uống nước chè và hút thuốc lào, đôi khi tiếng riết làm Len giật tỉnh, mặt trời chiếu lóa mắt. Giờ Len lại tưởng đến cảnh con cũng lớn như mình ngày xưa vậy, nó ngủ dưới tán cây giới và con trâu gặm cỏ ở đám đất hoang. Len cuốc giường ruộng. Những con cò ở phía sau chăm chú vào những thớ đất được lật lên tìm mồi, những con khác thì đậu trên lưng trâu thỉnh thoảng lại ngó quanh và đôi lúc đứng ngẩn ra.
Mấy con chim sẻ nhảy làm lá cành rung rinh dưới trăng. Len mơ một sớm cùng con ngồi bên cửa sổ, nắng chiếu vào làm rực hồng màn bụi. Len nói con hãy để lại những mẩu bánh mì bên thành cửa sổ như thế này, rồi ta ngồi chếch qua bên này, mẹ con mình cùng đợi xem nha. Tiếng chíp chíp rồi hai con chim sà xuống ăn những mẩu bánh. Mắt trẻ sáng lên vui thú. Hai con chim vụt bay lên. Rồi đứa con Len để tiếp những mẩu bánh mì lên đó. “Con đừng giơ tay đuổi chúng nghe không. Chúng là một gia đình, có con cái và không muốn ai bị bắt mất cả hiểu không”. Con Len khẽ gật đầu. “Con chỉ nên ngồi yên và ngắm thôi. Khi lũ chim thấy con, con vẫn nhìn thật hiền từ, như nhìn mẹ nhé. Những lần khác đều như vậy, cho đến khi lũ chim nhìn con mà chúng không bay đi, thì con mới từ từ đưa tay lên vẫy, con chào chúng, là con kết bạn với chúng đó…”.
- Mẹ ơi cha về phải không…
Len vội đứng dậy nhìn ra cổng. Không. Không có ai. Ngoài kia vẫn đêm và Len lại nghe âm thanh của yên vắng. Thứ âm thanh Len cảm rất rõ. Sự yên vắng khiến Len bồi hồi, khiến Len cứ ngược về quá vãng, chậm rãi đi qua từng thước phim đen trắng.
- Không ai con ạ. Bão đang tràn vào thành phố. Cha sẽ trở về khi bão đi qua thôi, khi những người ở với cha đều được an lành. Có thể là sớm mai. Mẹ ngồi bên cây mai trắng, và con sẽ thấy màu xanh của hơi thở bay trong nắng hươm vàng.
- Mẹ ơi cây mai trắng có biết nói chuyện không ạ?
- Mẹ chưa biết. Mẹ chỉ nghĩ, nó hiểu chúng ta. Con thử nói chuyện với nó xem, như con từng nói chuyện với lũ chim vậy. Lũ chim đã hiểu ý con và ở lại bên cửa sổ với con đó. Rồi đây con sẽ chơi với mấy con mèo mất mẹ. Lũ mèo sẽ nhìn vào mắt con, đọc trong đôi mắt con muốn nói gì. Nếu ánh mắt con tràn đầy yêu thương, nó sẽ bước đến cà bộ lông mượt vào con. Cỏ cây hoa lá cũng sống nương dựa vào nắng gió vào không khí như chúng ta thôi, và còn sống nương dựa vào tình thương nữa con ạ.
- Mẹ ơi sao có loài vật lại mang bệnh đến cho con người ạ?
- À, mẹ nghĩ chúng không cố ý. Chúng ở trong hang sâu nhưng có lẽ ai đó tàn phá ngôi nhà của chúng nên phải bay đi… Bay đi như những tổ ong bị đốt vậy.
Vầng trăng phớt hồng giữa bầu trời đen sẫm, đang lặng lẽ chếch phía cửa sổ. Cơn bão vẫn chưa dứt. Len mở cửa. Ánh trăng đổ theo chiều vách và rải mỏng trên sân. Màu đêm. Lần đầu trong đời Len biết đến màu đêm huyền diệu, một không gian thơm nồng giữa râm ran tiếng dế. Len nhớ lũ ve rộ lên tầm ba bốn giờ sáng, mà bây giờ chúng còn ngủ vùi trên tán lá. Cuộc sống bận rộn kéo Len lướt qua thời gian, như không còn khoảng rong ruổi giữa dòng đời tươi mới nữa. Rồi trưa hôm đó Len ra sau vườn, chợt thấy xác ve trên nhánh cây mức. Len sững lại. Nhìn lên, ôi chao, nhiều quá xác ve. Trên cao kia nữa quả mức đã bung ra thành những con thuyền chở đầy bông phù du, ngọn gió khẽ đến làm tơi ra, tơi ra giữa trời như hoài niệm về những thời gian đẹp nhất còn vương lại. Len giơ tay gỡ xuống những xác ve. Xác ve ẩn hiện trên cành khô, trên lá, có những xác ve như đang dìu nhau đi, như còn đuổi nhau cuối đường tình, giữa miên man đất trời. Nắng làm hồng xác ve, một vẻ đẹp mê man xa xót. Rồi như khoảnh khắc được ghi lại trong bức ảnh, những xác ve vẫn chờ một thời khắc khác để cựa mình sinh sôi.
- Mẹ ơi…
Len bước vội vào giường. Ánh trăng rọi chếch qua khung cửa sổ. Len nhìn tấm nệm trắng trên giường, nhớ dáng anh vẫn hay nằm nghiêng nhìn ra cửa sổ, và Len nhìn qua vai anh như tô màu trăng lên mặt.
- Mẹ đây con. - Len xoa nhẹ tay lên vòm bụng. Cơn bão đang trở hướng con ạ… Ngủ ngoan nào. Cha và những hơi thở màu xanh sẽ đánh thức mẹ con mình dậy.
- Dạ, ba con mèo cũng ngủ rồi phải không mẹ?
- Chúng ngủ cả rồi…
- Con thấy ánh sáng rọi vào mặt?
- Mặt trăng đó con. Trăng đang sáng dần lên và trôi qua ngọn núi kia. Để mẹ đóng cửa sổ nha.
- Đừng mẹ, con thấy đẹp.
Lại những nốt lặng trôi qua…
- Mẹ ơi, bầy sẻ có ăn mất trăng không ạ?
Len nằm như đang ấp con vào ngực.
- Không con. Mà… cũng có thể con Corora ăn trăng…
- Con Corona là gì mẹ? Sao nó lại ăn mặt trăng?
- Mẹ đoán thôi. Mẹ nghĩ nó là loài ăn vẻ đẹp. Nó muốn ăn vẻ đẹp trên trái đất này. Nhưng con đừng lo, nhiều vẻ đẹp lắm. Nhiều vẻ đẹp khác nữa đang hồi sinh con ạ. Nào…
- Dạ. Con sẽ ngủ ạ. Con sẽ chờ cha về trong giấc mơ của mẹ.
T.N
(SHSDB40/03-2021)
Tải mã QRCode
NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH
- Thôi, hai bà cháu về đi không mưa ướt hết!
CÁT LÂM
1. “Về thôi mẹ ơi, nơi đây đã chẳng còn gì ngoài đống đổ nát nữa rồi. Về với gió Hồ Tây để nghe lồng lộng trong buổi mùa đông như mẹ kể. Về với đàn sâm cầm nhởn nha mặt nước. Chẳng có gì cho mình cả, chỉ trừ có nỗi dằn vặt mỗi ngày một nhiều hơn. Về thôi mẹ ơi, về với bà ngoại, ông ngoại, để một lần con được biết mình vẫn còn có họ hàng, có quê hương.”
NGUYỄN ANH NHẬT
Trong Thế chiến thứ hai, một đội quân điện thính viên có nhiệm vụ nghe ngóng điện đài của đối phương luân phiên nhau hàng ngày trời.
LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG
Những người già bảo chúng tôi ở Ái Tử có nhiều ma, ngày xưa chiến trận diễn ra liên miên, nhiều người bị chết mất thây. Những cuộn cát xoáy do gió cuốn lên mỗi lần mù mịt là ma đi kiếm ăn.
PHƯƠNG HÀ
Thằng Mạnh lẹ làng cắt quả bí đao đang lủng lẳng trên giàn. Nó nheo mắt lại vì nắng, trán lấm tấm mồ hôi.
VIỆT HÙNG
Chàng cho rằng mọi việc cũng chỉ tại những chiếc đồng hồ quay ngược.
VŨ NGỌC GIAO
Năm Luyến lên sáu tuổi cả nhà phát hiện nàng bị bệnh mộng du.
Cứ vào quãng gà gáy canh hai Luyến lại bật dậy vén màn, mở cửa lững thững đi ra vườn.
LÊ VI THỦY
Đêm.
Tiếng nhạc vũ trường khiến gã quay cuồng. Chai Armagnac vơi dần. Những cái ly được nâng lên hạ xuống cùng với tiếng cười rôm rả.
NGUYỄN QUANG HÀ
Ngay cả ở đất Cố Đô, không mấy ai biết ở chân núi Ngũ Tây có một vườn mai vàng. Chủ vườn mai ấy là hai cha con ông già mù.
VIỆT HÙNG
Khi ấy, là khoảng thời gian mà trong tôi, cảm giác trống rỗng đến ghê sợ đang xâm chiếm. Với tôi lúc đó, chẳng còn gì để đáng coi là đẹp...
NGUYỄN NGỌC LỢI
Đầm sen ấy có từ bao giờ, bà không thể biết. Nhưng bà biết đích xác ngày nó tàn, tận mắt chứng kiến cả một đầm nước loi thoi tàn úa những cọng, những tán lá mốc xỉn màu rỉ sắt đổ gục, mặt nước hồ bàng bạc những cuống lá buồn thảm. Và cái đầm sen ấy đã được kết thúc bằng những chuyến xe nối đuôi nhau ào ào trút đất.
PHẠM GIAI QUỲNH
1.
Đóng nắp hòm thư đã bong phần gỉ sét bên ngoài, cô nhét mấy lá thư vào trong nhà - qua khe cửa. Vì cô đã chốt khóa rồi nên không muốn phải mở cửa ra một lần nữa.
HƯƠNG VĂN
Màn đêm đã tràn ra mặt biển. Màu nước đen như màu mực, lênh loáng, mênh mông. Bãi bờ vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở của biển.
ĐINH PHƯƠNG
1.
Tôi nói với Vân về việc từ nay sẽ không nói đến cái chết của Ẩn nữa, chấm dứt một cơn mộng dài đẵng ai cũng phải quên đi.
LÊ KIM SƠN
Nàng biết không, ta đã nhìn thấu nàng từ rất lâu trước đó? Buổi tắm trăng ngơ ngác một mình, cái tinh khôi như đóa hoa mới hé, chỉ mình ta chế ngự được thời gian, cái khoảnh khắc lãng đãng muôn trùng, đã trói trái tim tội nghiệp của ta bên nàng mãi mãi.
HOÀI NAM
Người ta vẫn xì xào tới tai tôi rằng, tôi là một con ngốc. Thì đã sao! Tôi không cảm thấy bị xúc phạm mà ngược lại nó đem đến cho tôi cảm giác được an toàn yên ổn. Ai lại đi ganh tị, đố kị với một con ngốc? Làm thế chẳng khác nào tự túm tóc nhấc mình khỏi mặt đất.
HOÀNG THU PHỐ
1.
“Khi ánh sáng một lần nữa soi chiếu, ta bỏ lại tàn lụi thế giới này”.(*)
QUÁCH THÁI DI
Tôi đẩy nhẹ cửa bước vào một gian phòng khá lớn, cố gắng không gây ra tiếng động. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bành đặt gần kệ sách rất cao, lắng nghe dòng suối âm thanh trong trẻo đang chảy ra từ cây đàn piano màu trắng.
VIỆT HÙNG
Tosenli bước vào tiệm cho thuê đồ "Con Ngỗng Vàng". Người chủ tiệm thấy ông, theo thói quen, chẳng cần hỏi, đi thẳng đến nơi treo đồ.
VIỆT HÙNG
Đêm tháng 6 của Hà Nội. Căn phòng 24 mét vuông như chật thêm. Giáo sư Sơn ngồi mơ màng nhả khói thuốc.