TRẦN NGUYÊN
- Mẹ ơi sao cha vẫn chưa về?
Minh họa: TÔ TRẦN BÍCH THÚY
Len chợt tỉnh. Bóng đêm. Bão đang hoành hành ngoài kia, mà đêm, tĩnh lặng khôn cùng. Len cảm giác mình đang trọ trong ngôi nhà trên núi tuyết. Núi tuyết màu trắng xanh vào đêm.
- Mẹ ơi cha vẫn chưa về sao?
Len nhìn qua cửa sổ, mờ ảo như giấc mơ.
- Nào ngủ đi con. - Len xoa nhẹ tay lên bụng. Ngủ ngoan rồi cha sẽ về…
Len không lại giường mà ngồi trước cửa sổ. Màu đêm huyền mị như tấm gương bí ẩn soi những gương mặt đợi chờ. Có ánh đèn mỏng từ nóc nhà hàng xóm hắt lên tán cây xoài mùa trổ hoa.
Len lại xoa tay lên vòm bụng, nói với con:
- Rồi cha sẽ về con ạ. Mẹ vẫn mong lúc con nhìn thấy mặt trời thì trái đất không còn loài Corona nữa. Con yêu, con sẽ chào đời khi mùa xuân có nắng vương trên chồi lộc và những giọt sương óng ánh khuôn mặt chúng ta.
- Mẹ ơi con thấy một quầng sáng và rất nhiều những quầng sáng khác nữa.
- Bão đó con ạ. Những mảnh vỡ của cơn bão Covid. Nào ngủ ngoan…
- Con không thích ngủ. Con muốn dậy đợi cha như mẹ.
Len im lặng. Gió thoảng vào. Tiếng mấy con chim sẻ ăn đêm trên cây mức làm Len như vừa thoát ra từ một không gian khác. Len ghé sát nhìn lên phía bên ngoài. Lũ sẻ cảm được sự tịch tĩnh của đêm, tiếng chiếp chiếp cũng nhỏ như thì thầm. Anh mua ngôi nhà cũ và khu vườn này hồi ấy còn rẻ. Lần đầu tới Len đã thấy như mình sống đây lâu lắm, rất gần với cảnh quê an nhàn. Một ngôi nhà ven thành phố, có tiếng chim, có lũ dế kêu suốt cái đêm Len ở lại…
Len cúi ngắm hình hài con trong tâm tưởng. Nó giống cha ở đôi mắt. Đôi mắt nhìn Len từ ngày đó… 19 ngày rồi. Người người đang trong vực xoáy của bão Covid… Suốt 19 ngày qua Len luôn giữ niềm hy vọng và nụ cười, Len dành năng lượng đó cho con mình.
- Để mẹ kể con nghe về hơi thở nhen. Những hơi thở trong lành từ trái tim dâng tràn tình yêu. Con ơi việc đầu tiên là con phải thở vào khoảng không sự thiện lành, bằng niềm thương với mọi người, với cỏ cây và loài vật. Con có nghe tiếng mèo không?
- Có mẹ ạ.
- Ba con mèo. Con thử phân định tiếng của từng con một đi. Nhỏ lắm, chưa biết bú nữa, mẹ phải bơm nước cơm vào miệng cho chúng. Vì sao con biết không.
Len chưa nói thêm. Đứa con cũng không hỏi. Những dấu lặng trôi qua.
- Người ta đặt bẫy bắt mẹ của chúng rồi…
- Con ngủ với mấy con mèo được không mẹ?
- Ừ…
- Mẹ ơi vẫn chưa có tiếng cha về.
- Nào… con yêu, để mẹ kể cho nghe những người đang thức trắng cứu những người khác. Họ phải mang bộ đồ trùm kín người và mang ống thở đi vào giữa tâm bão. Tóc họ bạc nhanh trong thời gian ngắn. Nhưng trái tim của họ tươi trẻ con ạ.
- Mẹ ơi cơn bão có làm cha đau không? Cơn bão lớn lắm phải không ạ.
- Mẹ chưa thấy hình dáng của nó con ạ. Có nhiều thứ trên đời ta không dễ thấy, như hơi thở màu xanh của con vậy.
- Những con mèo đang kêu mẹ ơi.
- Ừ, nó đói. Để chút nữa mẹ cho chúng ăn.
- Không có mẹ thì chúng có sống không ạ?
- Mẹ chưa biết. Mẹ sẽ chăm nom chúng. Năm ngoái cha con mang mẹ của chúng về từ dưới mương nước. Ai đó đã vứt, cũng nhỏ như con nó giờ vậy, ướt nhẹp. Mẹ sưởi ấm, rồi nó lớn lên với chúng ta trong ngôi nhà này.
- Mẹ ơi trời sáng rồi nhỉ. Con muốn cha trở về. Con sẽ nghe tiếng bước chân cha ngoài ngõ.
Len vẫn bó gối nhìn ra. Vẫn đêm. Mùi hoa sử quân tử loang vào. Khuya ấy Len trở dậy. Hương sử quân tử sực nức. Anh gọi điện nói nếu em phải vượt cạn một mình thì anh sẽ thức trắng để cầu nguyện. Anh sẽ cùng những người khác cùng dìu nhau qua cơn bão này để gửi niềm thương đó về em…
Len ứa nước mắt. 19 đêm. Từ ngày anh rời căn nhà này, Len không khóc, dẫu là một tiếc nấc nhẹ. Len sợ con sẽ nghe thấy.
Len mở facebook. Cơn bão Covid đang cuốn theo dòng người. Một không gian tuyệt tĩnh bao trùm. Con Len thì đang thở yên lành trong một không gian khác. Con Len sẽ sinh ra dưới ánh mặt trời khi những giọt sương còn trĩu nặng phận mình. Và hoa cỏ tinh tươm rực lên dưới nắng.
- Mẹ ơi sao nhiều ngày rồi mẹ không ra biển?
- Mẹ muốn con được khỏe mạnh và chúng ta thở an nhiên trong nhà mình. Mẹ không muốn ra đường vì phải đeo khẩu trang, nó khiến con thở nhọc nhằn.
- Khẩu trang là gì mẹ?
- À… con chỉ cần biết đó là miếng vải bằng bàn tay che lên miệng để nếu hơi thở của ta có độc thì không ai nhiễm.
- Con có phải đeo không mẹ?
- Không đâu, con đang ở một nơi rất trong lành, cho đến lúc cơn bão Covid đi qua.
Len nhìn di động, nó vẫn im lìm, màn hình xanh dịu không sáng lên. Len chợt nhớ con đò đưa mình và anh qua cái hồ rộng đến ngôi thiền viện rất xa. Hai người nguyện sống theo phạm hạnh để nhận được niềm từ ân dành cho đứa con đầu đời, cùng ở lại đó từ sớm đến lúc mặt trời xuống ngang vai bức tượng Phật trên ngọn đồi. Ngồi giữa mênh mang đồi nước, Len cảm giác vạn vật cỏ cây giao cảm với mình, và Len trải lòng u ẩn, trải niềm hạnh phúc sâu kín. Nhiều lúc Len tự hỏi sao cỏ cây hiền lành đến vậy, thiên tính này như tràn vào tâm hồn Len, rồi Len lắng tâm cảm nhận hơi thở như niềm rung cảm của gió. Hai người được tặng một cây mai hương. Giống mai có hàng ngàn nhưng loại trổ bông trắng tuyết tỏa hương thì hiếm. Ngày những bông mùa đầu còn đẫm sương thì anh tạm rời xa mẹ con Len. Khi cơn bão tàn hại nhiều thành phố và đang hướng về ngôi nhà ấm áp này.
- Mẹ ơi con thấy nhiều lá rụng, ở một con đường rất lạ.
- Cơn bão đang đến đó con. Lá vàng và cả lá còn xanh nữa.
- Cha có trở về trước lúc bão đến không mẹ?
- Ờ, có lẽ… kịp con ạ. Nhưng cũng có thể cha đợi cơn bão qua rồi mới trở về, như vậy sẽ an toàn hơn cho mẹ con mình.
Tâm tưởng Len chợt hiện hai mẹ con dắt nhau trước biển. Sóng mạnh dần lên theo màu hoàng hôn. Rồi Len lại thấy mình và anh chạy trên cánh đồng mùa gặt, chân trần băng băng. Mặt trời loang màu ra vùng mây rộng. Con Len ở đó gọi, đôi tay nhỏ xinh vẫy trong quầng sáng dịu.
- Mẹ ơi cơn bão màu gì ạ?
- Ờ…
- Cha sẽ sớm trở về bên con mẹ nhỉ. Mẹ vẽ cha đi, con thích cha mặc chiếc áo màu xanh.
Len cười, quay nhìn chiếc gối xinh ở giường, như Len đang cúi vuốt lên má con.
- Cha mặc nhiều màu áo con ạ, nhưng cha thích màu trắng nhất.
- Con thích màu xanh à? Qua cơn bão ta sẽ đi sắm những bộ đồ thật đẹp nhé.
- Con cũng thích màu trắng. Con không muốn ở với màu đen. Nhiều lần con thấy những con đường rất nhiều lá. Con cũng thấy mặt trời mẹ ạ. Dòng người về phía đó. Con thấy góc vườn nhà mình. Mẹ tưới cây hoa màu trắng. Nhưng thoáng chốc. Và con lại thấy màu đen. Lúc này thì con đoán màu bộ lông của từng con mèo mà con nghe tiếng.
- Con hãy nhìn xuyên qua màu đen đó nhen. Sẽ thấy một cánh đồng mênh mang. Cỏ xanh rờn. Đồng lúa nữa. Đẹp không.
Len nhớ hồi ở quê, sáng theo mẹ cha lên đồng, khi vác cuốc, khi xách ấm nước chè xanh. Mùa hè cũng như ngày đông, ấm nước nhôm nho nhỏ luôn theo mẹ cha lên đồng. Len nhớ dáng cha ngồi dưới tán cây giới giữa đồng; đến mùa quả vàng cả cây, Len ăn đến khay cổ. Cha cày chừng lưng buổi thì nghỉ tay tới ngồi đó uống nước chè và hút thuốc lào, đôi khi tiếng riết làm Len giật tỉnh, mặt trời chiếu lóa mắt. Giờ Len lại tưởng đến cảnh con cũng lớn như mình ngày xưa vậy, nó ngủ dưới tán cây giới và con trâu gặm cỏ ở đám đất hoang. Len cuốc giường ruộng. Những con cò ở phía sau chăm chú vào những thớ đất được lật lên tìm mồi, những con khác thì đậu trên lưng trâu thỉnh thoảng lại ngó quanh và đôi lúc đứng ngẩn ra.
Mấy con chim sẻ nhảy làm lá cành rung rinh dưới trăng. Len mơ một sớm cùng con ngồi bên cửa sổ, nắng chiếu vào làm rực hồng màn bụi. Len nói con hãy để lại những mẩu bánh mì bên thành cửa sổ như thế này, rồi ta ngồi chếch qua bên này, mẹ con mình cùng đợi xem nha. Tiếng chíp chíp rồi hai con chim sà xuống ăn những mẩu bánh. Mắt trẻ sáng lên vui thú. Hai con chim vụt bay lên. Rồi đứa con Len để tiếp những mẩu bánh mì lên đó. “Con đừng giơ tay đuổi chúng nghe không. Chúng là một gia đình, có con cái và không muốn ai bị bắt mất cả hiểu không”. Con Len khẽ gật đầu. “Con chỉ nên ngồi yên và ngắm thôi. Khi lũ chim thấy con, con vẫn nhìn thật hiền từ, như nhìn mẹ nhé. Những lần khác đều như vậy, cho đến khi lũ chim nhìn con mà chúng không bay đi, thì con mới từ từ đưa tay lên vẫy, con chào chúng, là con kết bạn với chúng đó…”.
- Mẹ ơi cha về phải không…
Len vội đứng dậy nhìn ra cổng. Không. Không có ai. Ngoài kia vẫn đêm và Len lại nghe âm thanh của yên vắng. Thứ âm thanh Len cảm rất rõ. Sự yên vắng khiến Len bồi hồi, khiến Len cứ ngược về quá vãng, chậm rãi đi qua từng thước phim đen trắng.
- Không ai con ạ. Bão đang tràn vào thành phố. Cha sẽ trở về khi bão đi qua thôi, khi những người ở với cha đều được an lành. Có thể là sớm mai. Mẹ ngồi bên cây mai trắng, và con sẽ thấy màu xanh của hơi thở bay trong nắng hươm vàng.
- Mẹ ơi cây mai trắng có biết nói chuyện không ạ?
- Mẹ chưa biết. Mẹ chỉ nghĩ, nó hiểu chúng ta. Con thử nói chuyện với nó xem, như con từng nói chuyện với lũ chim vậy. Lũ chim đã hiểu ý con và ở lại bên cửa sổ với con đó. Rồi đây con sẽ chơi với mấy con mèo mất mẹ. Lũ mèo sẽ nhìn vào mắt con, đọc trong đôi mắt con muốn nói gì. Nếu ánh mắt con tràn đầy yêu thương, nó sẽ bước đến cà bộ lông mượt vào con. Cỏ cây hoa lá cũng sống nương dựa vào nắng gió vào không khí như chúng ta thôi, và còn sống nương dựa vào tình thương nữa con ạ.
- Mẹ ơi sao có loài vật lại mang bệnh đến cho con người ạ?
- À, mẹ nghĩ chúng không cố ý. Chúng ở trong hang sâu nhưng có lẽ ai đó tàn phá ngôi nhà của chúng nên phải bay đi… Bay đi như những tổ ong bị đốt vậy.
Vầng trăng phớt hồng giữa bầu trời đen sẫm, đang lặng lẽ chếch phía cửa sổ. Cơn bão vẫn chưa dứt. Len mở cửa. Ánh trăng đổ theo chiều vách và rải mỏng trên sân. Màu đêm. Lần đầu trong đời Len biết đến màu đêm huyền diệu, một không gian thơm nồng giữa râm ran tiếng dế. Len nhớ lũ ve rộ lên tầm ba bốn giờ sáng, mà bây giờ chúng còn ngủ vùi trên tán lá. Cuộc sống bận rộn kéo Len lướt qua thời gian, như không còn khoảng rong ruổi giữa dòng đời tươi mới nữa. Rồi trưa hôm đó Len ra sau vườn, chợt thấy xác ve trên nhánh cây mức. Len sững lại. Nhìn lên, ôi chao, nhiều quá xác ve. Trên cao kia nữa quả mức đã bung ra thành những con thuyền chở đầy bông phù du, ngọn gió khẽ đến làm tơi ra, tơi ra giữa trời như hoài niệm về những thời gian đẹp nhất còn vương lại. Len giơ tay gỡ xuống những xác ve. Xác ve ẩn hiện trên cành khô, trên lá, có những xác ve như đang dìu nhau đi, như còn đuổi nhau cuối đường tình, giữa miên man đất trời. Nắng làm hồng xác ve, một vẻ đẹp mê man xa xót. Rồi như khoảnh khắc được ghi lại trong bức ảnh, những xác ve vẫn chờ một thời khắc khác để cựa mình sinh sôi.
- Mẹ ơi…
Len bước vội vào giường. Ánh trăng rọi chếch qua khung cửa sổ. Len nhìn tấm nệm trắng trên giường, nhớ dáng anh vẫn hay nằm nghiêng nhìn ra cửa sổ, và Len nhìn qua vai anh như tô màu trăng lên mặt.
- Mẹ đây con. - Len xoa nhẹ tay lên vòm bụng. Cơn bão đang trở hướng con ạ… Ngủ ngoan nào. Cha và những hơi thở màu xanh sẽ đánh thức mẹ con mình dậy.
- Dạ, ba con mèo cũng ngủ rồi phải không mẹ?
- Chúng ngủ cả rồi…
- Con thấy ánh sáng rọi vào mặt?
- Mặt trăng đó con. Trăng đang sáng dần lên và trôi qua ngọn núi kia. Để mẹ đóng cửa sổ nha.
- Đừng mẹ, con thấy đẹp.
Lại những nốt lặng trôi qua…
- Mẹ ơi, bầy sẻ có ăn mất trăng không ạ?
Len nằm như đang ấp con vào ngực.
- Không con. Mà… cũng có thể con Corora ăn trăng…
- Con Corona là gì mẹ? Sao nó lại ăn mặt trăng?
- Mẹ đoán thôi. Mẹ nghĩ nó là loài ăn vẻ đẹp. Nó muốn ăn vẻ đẹp trên trái đất này. Nhưng con đừng lo, nhiều vẻ đẹp lắm. Nhiều vẻ đẹp khác nữa đang hồi sinh con ạ. Nào…
- Dạ. Con sẽ ngủ ạ. Con sẽ chờ cha về trong giấc mơ của mẹ.
T.N
(SHSDB40/03-2021)
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐẠI DUẪN
Đã cuối tháng Chạp mà nắng còn như đổ lửa. Nắng mùa khô ở Lào thật khó chịu, lúc thì nóng nực, lúc thì lất phất mấy ngọn gió khô khốc.
1.
Ở xóm Bà Tàu, mỗi lần nhắc tới cái ác của Quản Ló thì ai nấy thảy đều tội nghiệp và cảm thông bà Tám Hội Đồng, má đẻ Quản Ló. Vì, “Sanh con ai nỡ sanh lòng/ Nuôi con ai chẳng vun trồng cho con” (Ca dao). Và, như lời người xưa: “Cha mẹ sanh con, trời sanh tánh”.
TRẦN THÚC HÀ
Ngọn núi Quảng Đại Sơn thuộc huyện Bồn Tân, tỉnh Hoàng Hải bên bờ biển phía tây nước Cao Ly. Núi không cao lắm, cách thành trì Ủng Tân một quãng ngắn. Trên đỉnh núi có tảng đá bằng mà rộng.
THU LOAN
Ông đã sống ở thị xã Cao nguyên những năm 80. Nhấp nhô những con dốc cao cao. Đường lổn nhổn sỏi đá. Đạp xe như cóc nhảy vì ổ gà.
NGUYỄN NGỌC LỢI
Nửa chiều đó Huế mưa. Tiết cuối thu nắng nhẹ, đẹp suốt dọc đường, vậy mà đến Huế, xe vừa dừng bánh thì mưa đổ xuống. Mưa quất rào rào, gió thốc hơi nước lọt qua khe cửa buôn buốt lạnh. Lái phụ từ phía đầu xe gọi khách xuống.
TRẦN BĂNG KHUÊ
1.
“Tôi đảm bảo câu chuyện mà tôi sắp kể đây hoàn toàn bắt đầu bởi một giấc mơ. Một giấc mơ kỳ quặc, chúng là những bức tranh lạ lẫm không đầu không cuối, không hề có bất kỳ sự kết nối nào”.
LÊ ANH HOÀI
Hàm có mặt trong một đêm thơ của một câu lạc bộ mang tên “Vĩnh Cửu”. Bà cô của Dung làm chủ tịch câu lạc bộ này.
PHẠM NGỌC TÚY
1.
Tám mươi bảy tuổi, bà rên rỉ, chép miệng suốt ngày. Giọng nói còn tốt, đầu óc chưa lú lẫn, nếu không có cô cháu gái một hôm ghé xuống nhà thăm phát hiện ra bà đau nằm một chỗ, thỉnh thoảng hay lên về bới xách không biết sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa?
DIỆU PHÚC
Năm tôi lên bốn, chị đã lên mười. Người ta nói chị mãi là đứa trẻ bốn tuổi. Tôi không hiểu vì sao lại thế.
KIỀU BÍCH HẬU
1. Ngày cuối tuần, Andras bồn chồn đi đi lại lại trong căn hộ của mình trên tầng bốn toàn nhà cổ tại phố Bartok Bela.
MCAMMOND NGUYEN THI TU
Cuộc sống là như bước chân lên một con thuyền mà nó chuẩn bị ra khơi và chìm
(Shunryu Suzuki)
LTS: Bạn đọc đã từng quen biết Phạm Thị Hoài qua tập truyện "Mê lộ" và tiểu thuyết "Thiên sứ" (tác phẩm đã được dịch sang tiếng Pháp với tựa đề “La messagère de Cristal", do Phan Huy Đường dịch, Nxb Phụ nữ ở Paris phát hành. Nxb Turino (Ý) cũng dự định cho ra mắt tác phẩm này bằng tiếng Ý vào tháng 5 sắp tới, đồng thời Nxb Rowohl (Đức) cũng đã ký hợp đồng in 12 nghìn bản tiếng Đức.
TRẦN TRUNG CHÍNH
Tám mươi lăm phần trăm dân thành phố chúng ta, chưa cần hỏi ý kiến về tình trạng vệ sinh thành phố, đều kêu rằng: "Thành phố rất bẩn".
TRẦN BẢO ĐỊNH
1.
Thấy sóng lắp liếm bờ chờ con nước nhảy, lão Bảy nói:
- Sớm mai, con ở nhà!
- Ở nhà chi, tía?
TRU SA
Viết riêng cho một người
Đèn tắt là hết, chỉ còn đôi mắt tỉnh bơ cùng tiếng thở nhẹ. Đường ray vẫn đầy đá dăm, thứ vật lót giúp bánh tàu không đổ nhào.
NGUYỄN THẾ HÙNG
Anh Thuyên nhà bên xóm Bến sang xóm tôi cưới chị Linh. Chị Linh xinh, da trắng, tóc dài nên nhiều anh trong xóm tôi mê, vậy mà chị lại đi lấy người xóm Bến.
PHAN TRUNG HIẾU
Cha con tôi trú trong một căn nhà tuyềnh toàng cạnh đường cái quan. Mái nhà tranh cũ kỹ, đen xỉn một gam màu lạnh giữa nhà nhà mái tôn, mái ngói, gạch ốp sáng choang. Cũng chả lấy thế làm buồn.
HẠ NGUYÊN
Đêm thứ mười tám tôi mới lọt được vào căn nhà của em. Bấy giờ đang quá khuya và sự vắng ngắt như nhìn xói vào làm tôi kinh sợ.
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
21 giờ đêm, tôi rời khởi phòng làm việc sau một ngày. Từ tầng sáu của tòa nhà nhìn xuống, khu phố Loan bắt đầu lên đèn.
TRẦN THÚC HÀ
Tặng H.V.T
Cha ông, là một nhà tạc tượng có tiếng ở chốn Thăng Long. Năm 1397 dưới triều Trần Thiếu đế, Hồ Quý Ly cho xây thành Tây Đô, cha ông được mời đến khắc chạm nội thất trong điện tiền.