LÊ VĨNH THÁI
Những giấc mơ sông
vậy là con đã biết đi, chạy, cảm nhận buồn vui trò chơi cùng bạn láng giềng
con bắt đầu hiểu những điều ba mẹ nói, về chùm mai vàng rực
cây mai nội trồng tỏa hương thanh khiết, ngày tháng xa xưa của ba
con nghe tiếng nước chảy mỗi buổi sớm tinh mơ con ngồi bên sông, câu cao dao ru tím sau nhà
cây sung đầy trái
dưới nước nhiều tôm cá
con sông nuôi bao dòng chảy phận người
nơi ba tắm, ngụp lặng ấu thơ, tuổi thơ ba, tuổi thanh xuân của nội, cả xóm phường nơi ấy
quen thêm tiếng gà gáy sau vườn nhà mình
con hỏi về dòng sông quê nội, về cây thanh trà vào mùa nở hoa thơm như ở nhà mình
ở đó có cánh đồng lúa vàng, chiếc ao và có cây mít cao hơn mái nhà
ước chi lớn lên con trồng cây mít cho mẹ hái, trồng nhiều cây lúa cho mẹ nấu cơm, đào một chiếc ao thật sâu nuôi cá và tắm mỗi ngày
con sẽ khám cho mẹ vì mỗi lần đứng dậy đau lưng và con sẽ chăm cho ba vì thường ho buổi sáng
ước mơ bé nhỏ ngày trước ba gieo vào lòng nội và giờ con gieo vào lòng ba
ước mơ của một thời mà ba không thể nào cầm theo đến bây giờ, sau ngày hòa bình với những mảnh bom đạn còn lại, ba phải tập tễnh nhấc chân thật cao để đi từng bước nhẹ
ước mơ của ba ám ảnh nội một thời, ước mơ dẫn ba đi nhưng có lúc cuộc sống khắc nghiệt đã bắt ba và nội đứng lại trên quãng đường dài với bao nối tiếc, ước mơ
ngoài kia bạn bè rất đông đến gọi con chơi mỗi ngày, tuổi thơ của con hiền hòa như dòng Bạch Yến qua An Hòa rẽ về sông Hương xanh ngát lời ru mặn môi của mẹ
tuổi thơ của ba có nắng mai và bầy sáo lên lưng trâu ra đồng, quê nội
bây giờ cuộc sống đã cuốn đi nhiều hơn, giờ phút cha con mình bên nhau, giữa mênh mông cánh đồng ngày càng thưa dần
con bắt đầu chạy theo những bài học trên lớp
cuộc sống cứ cuộn ba mẹ và con đi như dòng sông chảy miết
giấc mơ của con ba mẹ luôn gìn giữ
giấc mơ sông cuộn chảy màu xanh hiền hòa từ vườn nhà về quê xanh buốt tận thẳm sâu trí tưởng, tuổi thơ con
con dần lớn, những câu hỏi hằng ngày điều con nhìn thấy, lạ như nhiều câu hỏi mà thế hệ ba cũng từng gặp, biết làm sao với con đây không lẽ ba lại nói kiểu đánh trống lảng
cuộc sống đầy rẫy niềm tin mơ hồ thất tháo, mơ hồ như suy nghĩ của con
ba biết niềm tin bây giờ không như ngô như khoai, úa màu mưa nắng trên những chặng dài thay đổi
cuộc sống là vậy, con hãy đi và con sẽ thấy bây giờ cái gì người ta cũng sắp đi đặt lại và khi mùa đông trơ cứng
con hãy bước hiên ngang qua cái rét lạnh thấu da của đời mình
có khi đơm hoa
mùa đông sẽ qua đi như những mơ hồ ảo tưởng đẩy nhau khép lại dòng sông hòa mình ra biển cả…
(TCSH352&SDB29/06-2018)
Tải mã QRCode
FAN TUẤN ANH
VĨNH NGUYÊN
MAI VĂN HOAN
ĐÔNG HÀ
PHAN LỆ DUNG
PHAN ĐẠO
ĐỨC SƠN
Trần Hoàng Phố - Tuệ Lam
TRẦN VÀNG SAO
LÊ TẤN QUỲNH
TRẦN BÁ ĐẠI DƯƠNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHẠM NGUYÊN TƯỜNG
ĐỨC SƠN
Nếu nhiếp ảnh là khoảnh khắc cái nhìn bên ngoài sự vật, thì thơ ca là khoảnh khắc cái nhìn bên trong. Tưởng đó là một bước thế nhưng đối với nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Bá Thịnh phải mất đến mấy mươi năm mới bước sang. Vào tuổi 60 anh mới in tác phẩm thơ đầu tiên “Vỡ bóng lia thia”. Nhân dịp này Sông Hương giới thiệu chùm thơ của anh; xem như đó là một nỗ lực hướng tới nghệ thuật thi ca của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Bá Thịnh.
Phạm Tấn Hầu giới thiệu
HỒNG NHU
Thiệp Đáng tên thật Nguyễn Hùng, sinh ngày 1-6-65 tại Huế. Làm thơ từ năm 78. Bài thơ đầu tiên của Đáng in trên SH số 2, trong Trang Thiếu Nhi. Anh còn quá nhiều thời gian trong cuộc hành trình thơ ca của mình.
NGÔ KHA
Trích
Cách đây chừng một tháng, nhà văn Nhất Lâm có trao cho tôi một tập thơ với khoảng 40 bài để gửi gắm tôi lựa chọn in tập thơ “cuối đời” (theo cách nói của ông). Chưa kịp thực hiện việc này thì ông đã qua đời trong một cơn đau tim. Như một nén nhang thương tiếc vọng về Người - Bạn - vong - niên - của - nhiều - thế - hệ, tôi xin rút trong tập này 03 bài thơ tứ tuyệt trong số những tác phẩm thơ cuối cùng của Nhất Lâm để giới thiệu cùng bạn đọc.
Hải Trung giới thiệu