Những chiếc gai mơ mộng - Huế - Dấu vết

15:52 15/05/2008
LTS: Sinh năm 1969 đã có 2 tập thơ riêng. Là một cây bút trẻ luôn có ý thức làm mới thơ. Tập thơ đầu tay “Dòng sông cháy” của chị vừa ra mắt bạn đọc đã nhận được giải thưởng văn học của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 1997.Táo bạo, trăn trở cho cái mới. Khắt khe, đòi hỏi cao chính mình trong lao động nghệ thuật; Nguyễn Bảo Chân đã chọn cho mình một cách đi riêng trên con đường thơ ca. Với ngôn ngữ thơ hiện đại, với hình tượng thơ kỳ lạ - qua cảm xúc tinh tế của một tâm hồn nhạy cảm, Nguyễn Bảo Chân đã mang đến cho bạn đọc những bài thơ hay. Hiện nay Nguyễn Bảo Chân công tác ở Đài Truyền hình Việt - phụ trách chương trình “Tác phẩm và dư luận” trên sóng VTV3.

Những chiếc gai mơ mộng
                      Tặng em gái tôi

Em vẽ bông hồng vàng
Bông hoa tươi rói vừa bước ra khỏi khu vườn mười sáu tuổi

Cùng những chiếc gai mơ mộng
Những chiếc gai đâu tự biết rằng chúng có thể
                                      làm ai đó nhói đau

Cánh nắng mỏng manh lau nước mắt cho đêm
Chưa kịp khô nỗi buồn trong vắt
Chị đã qua những chiều hôm dằng dặc
Tìm một ban mai chẳng hẹn bao giờ
Có thể là tình yêu
Có thể là thù hận
Có thể những chiếc gai
Có thể những cánh hoa...

Bông hồng vàng thắp từ giấc mơ em
Sáng bừng đêm của chị

 

Những chiếc gai bướng bỉnh
Cào xước khung tranh chật hẹp
Thoát khỏi giới hạn sợ sệt
Để bênh vực nỗi buồn
Ôi, những chiếc gai mơ mộng
Đâu tự biết rằng
Chúng có thể làm đau chính mình.
                                   
9/2000

 

Huế
                        Tặng chị Mỹ Dạ

Ta gặp mình dưới đáy dòng Hương
Mảnh trời ướt rượi buồn chưa cũ
Rêu đã rêu phủ ngàn năm thiếp ngủ
Mà đến giờ mây vẫn trắng ngơ ngơ

Nét vàng son níu lại dấu xưa
Vét rạn xót lòng đền đài hoang phế
Bóng thành cổ dõi về dâu bể
Phượng nguội con đường giấu lửa đi đâu?

Như chưa hề tàn chưa hề biết đớn đau
Huế bình thản soi vào xanh thẳm
Bến bờ ơi, cấm lòng chẳng đặng
Để những con đò chở xuân sắc trôi qua...
                                                 7/1996


Dấu vết

Lại một mùa bỏ ta
Lặng lẽ gót xuân
Thắc thỏm tháng Giêng
Ngổn ngang vết lá tươi nguyên


Em tìm dấu em
Mưa phùn tức tưởi
Những vết lá ấm cành
Em tìm dấu em
Đất nâu đắm đuối
Những vết lá hằn in rười rượi

Em tìm dấu em
Dõi xa vời vợi
Những vết lá héo hon tiếc nuối
Gót xanh qua
Tháng ngày trống không.
                        9/2/2001

NGUYỄN BẢO CHÂN
(nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng