Những chiếc gai mơ mộng - Huế - Dấu vết

15:52 15/05/2008
LTS: Sinh năm 1969 đã có 2 tập thơ riêng. Là một cây bút trẻ luôn có ý thức làm mới thơ. Tập thơ đầu tay “Dòng sông cháy” của chị vừa ra mắt bạn đọc đã nhận được giải thưởng văn học của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 1997.Táo bạo, trăn trở cho cái mới. Khắt khe, đòi hỏi cao chính mình trong lao động nghệ thuật; Nguyễn Bảo Chân đã chọn cho mình một cách đi riêng trên con đường thơ ca. Với ngôn ngữ thơ hiện đại, với hình tượng thơ kỳ lạ - qua cảm xúc tinh tế của một tâm hồn nhạy cảm, Nguyễn Bảo Chân đã mang đến cho bạn đọc những bài thơ hay. Hiện nay Nguyễn Bảo Chân công tác ở Đài Truyền hình Việt - phụ trách chương trình “Tác phẩm và dư luận” trên sóng VTV3.

Những chiếc gai mơ mộng
                      Tặng em gái tôi

Em vẽ bông hồng vàng
Bông hoa tươi rói vừa bước ra khỏi khu vườn mười sáu tuổi

Cùng những chiếc gai mơ mộng
Những chiếc gai đâu tự biết rằng chúng có thể
                                      làm ai đó nhói đau

Cánh nắng mỏng manh lau nước mắt cho đêm
Chưa kịp khô nỗi buồn trong vắt
Chị đã qua những chiều hôm dằng dặc
Tìm một ban mai chẳng hẹn bao giờ
Có thể là tình yêu
Có thể là thù hận
Có thể những chiếc gai
Có thể những cánh hoa...

Bông hồng vàng thắp từ giấc mơ em
Sáng bừng đêm của chị

 

Những chiếc gai bướng bỉnh
Cào xước khung tranh chật hẹp
Thoát khỏi giới hạn sợ sệt
Để bênh vực nỗi buồn
Ôi, những chiếc gai mơ mộng
Đâu tự biết rằng
Chúng có thể làm đau chính mình.
                                   
9/2000

 

Huế
                        Tặng chị Mỹ Dạ

Ta gặp mình dưới đáy dòng Hương
Mảnh trời ướt rượi buồn chưa cũ
Rêu đã rêu phủ ngàn năm thiếp ngủ
Mà đến giờ mây vẫn trắng ngơ ngơ

Nét vàng son níu lại dấu xưa
Vét rạn xót lòng đền đài hoang phế
Bóng thành cổ dõi về dâu bể
Phượng nguội con đường giấu lửa đi đâu?

Như chưa hề tàn chưa hề biết đớn đau
Huế bình thản soi vào xanh thẳm
Bến bờ ơi, cấm lòng chẳng đặng
Để những con đò chở xuân sắc trôi qua...
                                                 7/1996


Dấu vết

Lại một mùa bỏ ta
Lặng lẽ gót xuân
Thắc thỏm tháng Giêng
Ngổn ngang vết lá tươi nguyên


Em tìm dấu em
Mưa phùn tức tưởi
Những vết lá ấm cành
Em tìm dấu em
Đất nâu đắm đuối
Những vết lá hằn in rười rượi

Em tìm dấu em
Dõi xa vời vợi
Những vết lá héo hon tiếc nuối
Gót xanh qua
Tháng ngày trống không.
                        9/2/2001

NGUYỄN BẢO CHÂN
(nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo