LÊ HÀ
Bút ký dự thi
Tôi yêu màu xanh dịu dàng của cây lá nơi thành phố mình đang sống. Những con đường, những ngõ nhỏ, đâu đâu cũng rợp bóng cây xanh.
Ảnh: internet
Màu của thanh bình, màu của hy vọng phủ lên thành phố như vòng tay dịu dàng của người thương mến. Có những trưa hè, trời gay gắt nắng, tôi thường thong dong qua những con đường rợp bóng cây xanh. Có khi, ngồi dưới tán một bóng cây xanh ngắt, tựa lưng lên lớp vỏ xù xì nhuốm màu thời gian, nhìn nắng lao xao bên kia tán lá, chợt thấy trân quý những mảng xanh giữa lòng thành phố.
Những cung đường bên Thành Nội, lúc nào cũng líu ríu tiếng chim trời. Tôi thích ngồi nơi ghế đá dưới bóng cây xà cừ và ngắm Đại Nội vàng lên trong màu nắng. Trong tiếng gió xào xạc tràn qua tán lá là tiếng chim xôn xao gọi nhau trong nắng. Trên những cội long nhãn già nua bên trong Tử Cấm Thành đang mùa đơm bông, tiếng chim râm ran theo gió tràn ra đường nghe ríu ra ríu rít. Hàng sứ già lặng im đứng bên tường thành cổ kính, chẳng biết khi nào đã đơm lên những nụ hoa trắng muốt. Hương hoa sứ nồng nàn lan ra phố lao xao, đậu lên tà áo trắng ai vừa ngang qua giờ tan lớp.
Có những chiều mưa. Kinh thành như ngủ quên trong màn mưa bàng bạc. Lầu Ngũ Phụng chìm khuất trong mưa. Màu mưa giăng như sương khói hư ảo. Mưa nhẹ tênh rớt trên cây lá, vọng lên thứ âm thanh dìu dặt như những nốt nhạc du dương của đất trời. Tôi đi dọc dưới những hàng cây trên con đường chạy ngang trước Đại Nội, những tán cây xòe rộng như vòng tay mẹ, che đi giọt mưa tí tách trên đầu. Hít hà mùi thơm của đất đai ẩm ướt, mùi cây lá ngọt lành, nghe trong hơi nước mát dịu là mùi hương hoa sứ thanh tao tan trong màn mưa nhè nhẹ. Dường như, ở xứ này, đến hương hoa cũng nhẹ nhàng thanh khiết như cốt cách người thiếu nữ xứ kinh kỳ, trang nhã, thanh tao.
Những người bạn của tôi mỗi lần đến Huế, đều thích thú tản bộ dưới những bóng cây nơi con đường ngoằn ngoèo chạy dọc bên bờ sông Hương. Đi dưới con đường nhỏ rợp xanh cây lá mà tưởng chừng như đang len lỏi trên cung đường nào đó xuyên giữa cánh rừng. Ở đây, ngoài hoa lá luôn ngời lên sự sống còn có khí trời thanh mát sạch lành, thỏa sức hít hà cho căng lồng ngực và thấy sự sống ngoài kia như tràn vào tim. Gần bên cây lá, bao giờ cũng khiến lòng người mềm mại và thấy yêu hơn cuộc sống. Phải vậy không mà những con người Huế, dù sống ở nông thôn hay thành thị, đều mang trong mình một tâm thái bình thản, an yên. Bởi đâu đâu ở xứ này, cũng được những bóng cây che chở.
Tôi nhớ gốc xà cừ số 13 bị quật ngã trong cơn bão số 13 những năm trước, khiến bao nhiêu người thương và tiếc. Gốc xà cừ đã hiện diện ở góc đường bao mùa mưa nắng, làm bạn với biết bao khách qua đường. Sáng sáng chiều chiều ngang qua góc đường Lê Duẩn, cây xà cừ xòe vòng tay dịu hiền chở che bóng mát. Chẳng biết từ khi nào, cây bỗng thành thân thuộc. Tôi nhớ hôm cây được đưa về chỗ mới, người dân đã đến rất đông. Chắc lòng ai cũng mong ngóng cây về chốn mới, sẽ vẫn xanh lên màu hy vọng. Để khi chứng kiến từng mầm xanh nhú lên trên lớp vỏ xù xì, lòng người như cũng tràn ra niềm hy vọng. Nâng đỡ một cái cây, là nâng đỡ cả một niềm tin, nâng đỡ chính cuộc sống của mình. Đó là cách mà con người và cây cỏ nương tựa vào nhau giữa cuộc đời này.
Tôi hay ngồi nơi bóng cây mù u dưới chân cầu Mới. Sau khi thỏa thích ngắm nhìn nắng xôn xao nhảy múa trên mặt sông phẳng lặng sẽ chậm rãi lật giở từng trang sách. Ở giữa đất trời thơm ngát mùi cỏ cây, thơm hương nước ngọt lành tỏa lên từ dòng sông trong vắt chảy ngang trước mặt, trong tiếng lích rích của lũ chim trời đang xôn xao nhảy múa trên những ngọn cây, dường như câu chữ trên trang sách cũng dễ dàng thấm vào lòng người đọc.
Tôi đã thấy người lữ khách phương xa đứng tần ngần dưới gốc cây xù xì in hằn dấu vết của tháng năm. Bà tò mò đọc mấy chữ trên tấm biển màu xanh biếc gắn trên cây rồi ồ lên kinh ngạc. “Đây là cây mù u”, cái chất giọng miền Bắc thanh tao vang lên khe khẽ đầy kinh ngạc. Lấp ló trong những tán lá xanh um, hoa mù u có màu trắng nhẹ e ấp như gương mặt tươi non của thiếu nữ thẹn thùng sau vành nón lá. Những buổi nắng lên, nhìn những chùm hoa trắng muốt xôn xao trong kẽ lá, nắng phủ lên nhụy hoa màu vàng óng ả. Mỗi khi gió lướt qua, hương mù u nhè nhẹ phủ lên cây cỏ, dịu dàng như vòng tay người thương mến.
Người phụ nữ ấy đã đi dọc con đường nhỏ bên bờ sông, nhẩn nha đọc từng biển tên trên những gốc cây một cách thích thú. Đó là cây lim xẹt, mùa hè sẽ đốt lên những chùm hoa vàng rực, bên này là hàng cây nhạc ngựa đang mùa thay lá, kia là hàng cây thốt nốt cao chót vót, kia nữa là dãy chà là. Ở đây, cây cũng như những cô cậu học trò đều mang trên mình chiếc bảng tên, để ai nhìn vào cũng dễ dàng nhận biết. Tôi không nhớ mình đã bao nhiêu lần phải dừng xe bên đường, khi bắt gặp một gốc cây đang nở những chùm hoa lạ lẫm, hay khi nhìn những tán lá đỏ rực giữa mùa thay lá mà mình chẳng biết tên. Tôi đã đến bên cây, nhìn lên chiếc bảng tên màu xanh biếc và đọc thầm dòng chữ trong lòng, chỉ vậy thôi mà thấy yêu hơn thành phố của mình.
Thành phố này giờ đã thôi trầm lặng nhưng vẫn giữ trong mình nét bình yên cổ kính muôn thuở. Mỗi một góc nhỏ trong thành phố này đều toát lên vẻ đẹp đầy thơ mộng. Như lúc tôi ngồi bên bờ sông, nơi vạt cỏ xanh ngắt, dưới bóng cây phượng vỹ đang mùa nở hoa đỏ rực. Khi mặt trời dần khuất, để lại những vạt mây đỏ rực trên nền trời đang dần chìm vào bóng tối. Chiếc cầu gỗ lim ánh lên những mảng màu rực rỡ phản chiếu lên mặt nước ven bờ vẻ lấp lánh. Sóng nước lăn tăn, khiến thứ ánh sáng ấy cứ loang loáng dập dềnh. Những sắc màu cứ nối tiếp màu, xôn xao cả mặt sông êm. Tôi đã nghĩ đến tuổi trẻ của mỗi người, cũng lấp lánh và rực rỡ y như những sắc màu ấy.
Tôi nhìn đoàn người nối nhau đi trên cầu, chậm rãi, nhẹ nhàng, đông đúc mà không xôn xao, xô bồ, tựa như nhịp sống nhẹ nhàng ở xứ sở này. Đó là những bước chân thảnh thơi khi ngày đã cạn. Gió sông Hương mát rượi xoa dịu cái nắng bỏng rát của mùa hè. Gió dìu dịu miên man, như đang nói những lời thương mến, như điệu hò dìu dặt trôi trên sông giữa một đêm trăng vằng vặc trong nỗi nhớ.
Từ chỗ tôi ngồi có thể nhìn ngắm cây bàng cổ thụ nằm bên mép nước, ngay nơi bến nước để bước lên cầu gỗ. Vào mùa cây thay lá, những đốm lá đỏ rực như quả cầu lửa nghiêng nghiêng giữa trời. Mùa qua, cây trơ gầy khẳng khiu vẽ lên trời chiều những bức tranh lạ lẫm. Vào thời khắc hoàng hôn, khi màu đỏ rực loang trên mặt nước sông Hương, tôi thích nhìn trời qua những cành bàng hao gầy như bóng mạ mình đơn độc trên cánh đồng làng giữa khoảng trời chập choạng nhá nhem. Cái khoảnh khắc giữa ngày gần cạn nhưng đêm thì chưa bắt đầu, và những ngọn đèn trên cầu gỗ lim cứ loang loáng mang theo vẻ đẹp mờ ảo. Và phía trên kia, cầu Trường Tiền khoác lên mình chiếc áo đêm lấp lánh, soi dáng ai dạo bước trên cầu. Đêm vẽ bóng mình trong từng nhịp cầu bàng bạc ánh trăng treo.
*
Tôi nhớ ngôi nhà nhỏ nằm ven sông Ngự Hà bên trong Thành Nội, trước cổng nhà là giàn hoa giấy đỏ rực đang tưng bừng khoe sắc. Cổng nhà được sơn màu xanh biếc, nổi bật dưới cái nắng vàng ươm mùa hè. Tôi đã chạy xe ngang qua một đoạn, nhưng lòng cứ luyến lưu nên đành quay lại. Chỉ muốn đứng bên đường để ngắm giàn hoa đẹp miên man ấy thêm một lúc nữa. Cổng nhà rộng mở. Bên dưới giàn hoa có kê chiếc bàn con cùng với băng ghế đá nho nhỏ. Có bà cụ ngồi nơi đó thảnh thơi nhấp ngụm trà. Hương trà thoang thoảng trong sớm mai đầy nắng, lẫn trong hương thơm của cỏ cây thơm mát dịu lành. Ánh mắt và nụ cười hiền của bà cụ khiến lòng tôi bớt ngại ngần về sự đường đột của mình. Bà bảo chỉ thấy vui khi trồng được giàn hoa đẹp, ai ngang qua cũng tấm tắc ngoái nhìn. Thi thoảng có những khách qua đường dừng lại chụp đôi ba tấm hình giữa trưa chang chang nắng, bà mời họ tách trà giải nhiệt nơi chiếc bàn kê dưới bóng hoa, cùng chuyện vãn đôi ba câu mà để lại bao tình cảm đẹp cho người ngang qua thành phố.
Có những ngày, tôi hay lang thang ở những con ngõ nhỏ. Giữa lòng thành phố nhưng nhà ai cũng xanh mướt bóng cây và xôn xao hoa nở. Có ngôi nhà be bé chỉ đủ kê những chậu hoa xinh xắn nơi thềm nhà hay bên ô cửa. Cây lá xóa đi sự chật hẹp của không gian và cả sự nhỏ bé trong lòng người. Mỗi lần bước đi trong con hẻm có dốc thoai thoải, nhìn hoa nhà ai nở tưng bừng, lòng lại tưởng mình đang lang thang ở con dốc đâu đó nơi phố núi ngàn hoa. Tôi thường nghĩ về những con người Huế trong những gia đình Huế. Họ chăm bón cho mảnh đất, khu vườn nhà mình xanh lá xanh hoa. Làm đẹp cho vườn nhà cũng là cách làm cho mảnh đất này đẹp lên theo từng tháng từng ngày. Giống như tôi, mỗi lần ngang qua đâu đó, bắt gặp một nhành hoa rủ bóng bên tường nhà ai cũng dừng lại ngắm nghía rồi xuýt xoa. Rồi lại thấy tự hào. Huế mình xanh quá. Bình yên quá.
Chăm một cái cây cũng như chăm một con người. Càng kiên nhẫn, yêu thương, săn sóc, cây càng xanh tươi, cho lá, cho hoa. Tôi nhớ có người bạn, thường ngồi bên khung cửa, chuyện trò cùng cây lá, trong những buổi sáng thơm nồng tách trà sen ngan ngát. Nắng miên man bên ô cửa sổ, khiến chậu dây leo xanh mướt. Chẳng biết những cuộc chuyện trò lúc ban mai, khi tiếng chim líu lo trên mái nhà có làm cây xanh hơn nhưng lại khiến lòng bạn nhẹ nhàng tươi mát để bắt đầu một ngày mới tích cực. Ở cạnh bên hoa cỏ, gần gũi với thiên nhiên bao giờ cũng làm lòng người thanh thản và bình an.
*
Những người bạn phương xa đến Huế, tôi thường dẫn họ qua những con đường xanh ngắt cây lá. Từ đường Lê Lợi rẽ qua Nguyễn Trường Tộ, những hàng cây long não cổ thụ cứ lao xao cùng ánh nắng. Bóng nữ sinh chầm chậm đi về, tà áo trắng tung bay giữa con đường xanh lá mà khiến lòng ai bâng khuâng thương nhớ. Ngược phía ngoại ô sẽ có con đường xanh mướt bóng thông trên đồi Thiên An, khi tiếng chuông nhà thờ ngân lên rồi chìm trong tiếng vi vút của rừng thông đang ca hát. Mặt trời rực rỡ rong chơi sau những ngọn thông là đà múa cùng gió. Nắng vắt qua lá qua cây nên nắng chẳng còn bỏng rát. Vạt cỏ bên đường cũng giương những mầm non ngơ ngác nhìn trời khi mây trắng chầm chậm kéo trên đầu. Đâu có xa xôi gì, đồi Thiên An đã trở thành nơi chốn cho những ai yêu thương núi đồi và cây cỏ. Đến nơi này và ngồi yên bên cội thông già, chỉ cần thả hồn theo tiếng gió vi vu, tiếng con chim hót vang trong lùm cây không thấy bóng, sẽ nghe lòng mình thanh thản đến lạ kỳ. Ở đây tĩnh lặng đến độ có thể nghe được tiếng đập cánh rất khẽ của con bướm vàng đang chờn vờn quanh một đóa hoa, tiếng con ong vàng đang loay hoay hút mật. Đất trời, cây cỏ như giao hòa và thấm từng chút một vào lòng người, để bao bộn bề của cuộc sống như đều gác lại phía sau xa.
Tôi từng đi trên con đường có bóng thông dẫn lối vào lăng vua Đồng Khánh, lăng vua Gia Long, hay đền Huyền Trân Công chúa. Những cội thông già cứ đứng yên trầm lặng bên đường, khắc lên vẻ đẹp tĩnh lặng. Tôi đã nghĩ, những con đường xinh đẹp ấy, hẳn là nhờ những bóng cây nương vào nhau và dẫn lối bước người đi. Giữa một hôm nắng chói chang, đi trên những cung đường ấy, mới thấy yêu những bóng cây quanh năm ngời xanh màu lá. Không khí mát dịu trong lành, như được lọc qua từ lăng kính của đất trời. Cái xứ miền Trung gió Lào cát trắng, những ngày hè khô rát ngọn gió nam, vậy mà nhờ những bóng cây trải dài khắp xứ sở mà hè bớt đi chao chát nắng trên đầu.
Có những hàng cây đã gắn bó với bao đời người, cây cũng chẳng thể nhớ hết bao bước chân đã dừng lại bên mình, và lắng nghe bao câu chuyện đời tự kể. Hàng long não trên đường Lê Lợi, hàng nhạc ngựa trên đường Hà Nội, hàng phượng vàng bên kia Đoàn Thị Điểm… Mỗi con đường, mỗi hàng cây rủ bóng chở che đã ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm. Để khi đi trên một con đường hay lúc đứng lặng dưới một bóng cây, chợt nhận ra ở mảnh đất này, sao mà yêu thương quá đỗi. Giống như khi tôi nhìn người xích lô bình yên ngủ dưới bóng cây xà cừ trong công viên Thương Bạc. Giấc trưa vội vã giữa dòng đời nhọc nhằn cơm áo, nhờ bóng cây che chở mà trở nên yên ả giữa ngọn gió mát lành cùng tiếng chim ríu rít.
Ở thành phố này, mỗi một thân cây đều gánh trên mình bao sứ mệnh. Đó đâu chỉ là hơi thở, là bóng mát, là cảnh quan mà còn là kỷ niệm. Để ai đến rồi rời đi, đều mang theo trong tim mình một khoảng trời xanh ngắt cây lá bình yên của xứ Kinh kỳ.
L.H
(TCSH407/01-2023)
.jpg)
Tải mã QRCode
TRẦN THỊ THANH…Núi Thuý Vân và chùa Thánh Duyên vì trước kia được xem là một trong những thắng cảnh của đất Thần Kinh nên các Chúa và các vua Nguyễn thường về đây thưởng ngoạn và làm thơ phú ca ngợi. Tuy nhiên, nổi tiếng hơn cả vẫn là những bài thơ được khắc trong hai tấm bia - một dựng trong chùa, một dựng dưới chân núi…
HỒ VĨNHĐồi Vọng Cảnh nằm cách thành phố Huế 7km về phía tây nam, vùng sơn phận này gồm nhiều núi đồi gối đầu lên nhau trong một khu vực rộng khoảng 2.400 ha diện tích đất tự nhiên. Về mặt địa hình của ngọn đồi, từ vị trí của tấm bia cổ Lý Khiêm Sơn (núi gối hậu của Khiêm Lăng - Tự Đức) kéo dài lên Vọng Cảnh là một dãy liên hoàn.
NGUYỄN QUANG HÀChùa Huyền Không Sơn Thượng tan trong non xanh và lá xanh. Dẫu đang còn tranh tre mộc mạc, nhưng thanh thoát, duyên dáng và thảnh thơi như lòng người ở đây. Đúng như nhà sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh tâm sự: “Cảnh là tơ duyên của đời”. Đến Huyền Không Sơn Thượng cảm giác đầu tiên của tất cả du khách là thấy lòng mình ấm lại.
MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNHChùa Linh Mụ đẹp quá, nên thơ quá. Nói vậy cũng chưa đủ. Nó tịnh định, cổ kính, an nhiên, trầm mặc. Nói vậy cũng chưa đủ. Phải nói nó là một bài thơ Thiền lồng lộng giữa không gian mây nước, giữa khói sương, giữa mênh mang dâu bể và lòng người. Nó là bức tranh thủy mặc thuộc họa phái Sumiye, Nhật Bổn, mà, nét chấm phá tuy giản phác nhưng lung linh, ảo diệu; vượt thời gian và đi vào vĩnh cửu. Nó là bài kinh vô ngôn, tuy không nói một chữ, mà đã làm lắng đọng trăm ngàn xôn xao của cuộc thế; và, gợi nhắc vô biên cho con người hướng đến điều chân, lẽ thiện...
NGÔ MINHHuế trên 350 năm là thủ phủ Chúa Nguyễn Đằng Trong và Kinh Đô của Đại Việt đã tích tụ nhân tài, vật lực cả quốc gia tạo ra một hệ thống Di sản văn hóa phi vật thể đặc sắc và nổi tiếng như nhã nhạc, lễ hội dân gian, văn hóa ẩm thực... Trong Di sản văn hóa ẩm thực Huế, Văn hóa ẩm thực Cung đình là bộ phận tinh hoa nhất, giá trị nhất!
HÀ MINH ĐỨC Ký Sau chặng đường dài, vượt qua nhiều đồi núi của vùng Quảng Bình, Quảng Trị, khoảng 3 giờ chiều ngày 25/9/2003, đoàn chúng tôi về đến thành phố Huế. Xe chạy dọc bờ sông Hương và rẽ vào khu vực trường Đại học Sư phạm Huế. Anh Hồ Thế Hà, Phó Chủ nhiệm khoa Văn; chị Trần Huyền Sâm, giảng viên bộ môn Lý luận văn học cùng với các em sinh viên ra đón chúng tôi. Nữ sinh mặc áo dài trắng và tặng các thầy những bó hoa đẹp.
BĂNG SƠN Tuỳ bútDòng sông Hồng Hà Nội là nguồn sữa phù sa và là con đường cho tre nứa cùng lâm sản từ ngược về xuôi. Dòng sông Cấm Hải Phòng là sông cần lao lam lũ, hối hả nhịp tầu bè. Dòng sông Sài Gòn của thành phố Hồ Chí Minh là váng dầu ngũ sắc, là bóng cần cẩu nặng nề, là những chuyến vào ra tấp nập... Có lẽ chỉ có một dòng sông thơ và mộng, sông nghệ thuật và thi ca, sông cho thuyền bềnh bồng dào dạt, sông của trăng và gió, của hương thơm loài cỏ thạch xương bồ làm mê mệt khách trăm phương, đó là sông Hương xứ Huế, là dòng Hương Giang đất cố đô mấy trăm năm, nhưng tuổi sông thì không ai đếm được.
PHAN THUẬN THẢO Chiều chiều trước bến Vân Lâu Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm, Ai thương, ai cảm, ai nhớ, ai trông. Thuyền ai thấp thoáng bên sông, Đưa câu Mái đẩy chạnh lòng nước non. (Ưng Bình Thúc Giạ)
LÃNG HIỂN XUÂNChẳng hiểu sao, từ thuở còn thơ ấu, tôi đã có một cảm nhận thật mơ hồ nhưng cũng thật xác tín rằng: Chùa chính là nơi trú ngụ của những ông Bụt hay bà Tiên và khi nào gặp khó khăn hay đau khổ ta cứ đến đó thì thế nào cũng sẽ được giải toả hay cứu giúp!
BÙI MINH ĐỨCNói đến trang phục của các Cụ chúng ta ngày xưa là phải nhắc đến cái búi tó và cái khăn vấn bất di bất dịch trên đầu các Cụ. Các Cụ thường để tóc dài và vấn tóc thành một lọn nhỏ sau ót trông như cái củ kiệu nên đã được dân chúng đương thời gọi là “búi tó củ kiệu”. Ngoài cái áo lương dài, cái dù đen và đôi guốc gỗ, mỗi khi ra đường là các Cụ lại bối tóc hình củ kiệu và vấn dải khăn quanh trên đầu, một trang phục mà các cụ cho là đứng đắn nghiêm trang của một người đàn ông biết tôn trọng lễ nghĩa. Trang phục đó là hình ảnh đặc trưng của người đàn ông xứ ta mãi cho đến đầu thế kỷ thứ 20 mới bắt đầu có nhiều biến cải sâu đậm
MAO THUỶ THANH (*)Tiếng hát và du thuyền trên sông Hương là nét đẹp kỳ thú của xứ Huế. Trên sông Hương có hai chiếc cầu bắc ngang: cầu Phú Xuân và cầu Trường Tiền nhưng trước đây người dân Huế thường có thói quen đi đò ngang. Bến đò ở dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, nằm đối diện với trường Đại học Sư phạm Huế. Một hôm, tôi và nữ giáo sư Trung Quốc thử ngồi đò sang ngang một chuyến. Trên đò đã có mấy người; thấy chúng tôi bước xuống cô lái đò áp đò sát bến, mời chúng tôi lên đò.
VÕ NGỌC LANBuổi chiều, ngồi trên bến đò Quảng Lợi chờ đò qua phá Tam Giang, tôi nghe trong hư vô chiều bao lời ru của gió. Lâu lắm rồi, tôi mới lại được chờ đò. Khác chăng, trong cảm nhận tôi lại thấy bờ cát bên kia phá giờ như có vẻ gần hơn, rõ ràng hơn.
HỒNG NHUTôi vẫn trộm nghĩ rằng: Tạo hóa sinh ra mọi thứ: đất, nước, cây cỏ chim muông... và con người. Con người có sau tất cả những thứ trên. Vì vậy cỏ cây, đất nước... là tiền bối của con người. Con người ngoài thờ kính tổ tiên ông bà cha mẹ, những anh hùng liệt sĩ đã mất... còn thờ kính Thần Đất, Thần Nước, Thần Đá, Thần Cây...là phải đạo làm người lắm, là không có gì mê tín cả, cho dù là con người hiện đại, con người theo chủ nghĩa vô thần đi nữa! Chừng nào trên trái đất còn con người, chừng đó còn có các vị thần. Các vị vô hình nhưng không vô ảnh và cái chắc là không vô tâm. Vì sao vậy? Vì các vị sống trong tâm linh của con người, mà con người thì rõ ràng không ai lại tự nhận mình là vô tâm cả.
MẠNH HÀTôi không sinh ra ở Huế nhưng đã có đôi lần đến Huế, khác với Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh, Huế có nét trầm lắng, nhẹ nhàng, mỗi lần khi đến Huế tôi thường đi dạo trên cầu Trường Tiền, ngắm dòng Hương Giang về đêm, nghe tiếng ca Huế văng vẳng trên những chiếc thuyền rồng du lịch thật ấn tượng. Cho đến nay đã có biết bao bài thơ, bài hát viết về Huế thật lạ kỳ càng nghe càng ngấm và càng say: Huế đẹp, Huế thơ luôn mời gọi du khách.
VÕ NGỌC LANNgười ta thường nói nhiều về phố cổ Hội An, ít ai biết rằng ở Huế cũng có một khu phố cổ, ngày xưa thương là một thương cảng sầm uất của kinh kỳ. Đó là phố cổ Bao Vinh. Khu phố này cách kinh thành Huế chừng vài ba cây số, nằm bên con sông chảy ra biển Thuận An. Đây là nơi ghe, thuyền trong Nam, ngoài Bắc thường tụ hội lại, từ cửa Thuận An lên, chở theo đủ thứ hàng hoá biến Bao Vinh thành một thương cảng sầm uất vì bạn hàng khắp các chợ trong tỉnh Thừa Thiên đều tập trung về đây mua bán rộn ràng.
NGUYỄN XUÂN HOATrước khi quần thể di tích cố đô Huế được công nhận là di sản văn hoá thế giới, thành phố Huế đã được nhiều người nhìn nhận là một mẫu mực về kiến trúc cảnh quan của Việt Nam, và cao hơn nữa - là “một kiệt tác bài thơ kiến trúc đô thị” như nhận định của ông Amadou Mahtar M”Bow - nguyên Tổng Giám đốc UNESCO trong lời kêu gọi tháng 11-1981.
DƯƠNG PHƯỚC THU Bút kýXứ Thuận Hóa nhìn xa ngoài hai ngàn năm trước, khi người Việt cổ từ đất Tổ Phong Châu tiến xuống phía Nam, hay cận lại gần hơn bảy trăm năm kể từ ngày vua Trần Anh Tông cho em gái là Huyền Trân Công chúa sang xứ Chàm làm dâu; cái buổi đầu ở cương vực Ô Châu ác địa này, người Việt dốc sức tận lực khai sông mở núi, đào giếng cày ruộng, trồng lúa tạo vườn, dựng nhà xây đình, cắm cây nêu trấn trị hung khí rồi thành lập làng xã.
TRƯƠNG THỊ CÚCSông Hương, một dòng sông đẹp, sôi nổi với những ghềnh thác đầu nguồn, mềm mại quàng lấy thành phố như một dải lụa, hài hoà tuyệt diệu với thiên nhiên xinh đẹp và hệ thống thành quách, cung điện, lăng tẩm, đền chùa; với hàng trăm điệu hò, điệu lý; với những ngày hội vật, hội đua trải, đua ghe; với mảnh vườn và con người xứ Huế, là nguồn cảm hứng vô tận của người nghệ sĩ, thu hút sự say mê của nhiều khách phương xa. Không những là một dòng sông lịch sử, sông Hương còn là không gian văn hoá làm nẩy sinh những loại hình nghệ thuật, những hội hè đình đám, là không gian của thi ca, nhạc hoạ, là dòng chảy để văn hoá Huế luân lưu không ngừng.
TÔN NỮ KHÁNH TRANG Khi bàn về văn hoá ẩm thực, người ta thường chú trọng đến ẩm thực cung đình, hay dân gian, và chủ yếu đề cập đến sinh hoạt, vai trò, địa vị xã hội... hơn là nghĩ đến hệ ẩm thực liên quan đến đời sống lễ nghi.
TRƯƠNG THỊ CÚC• Bắt nguồn từ những khe suối róc rách ở vùng núi đại ngàn A Lưới - Nam Đông giữa Trường Sơn hùng vỹ, ba nhánh sông Tả Trạch, Hữu Trạch và nguồn Bồ đã lần lượt hợp lưu tạo thành hệ thống sông Hương, chảy miên man từ vùng núi trung bình ở phía đông nam A Lưới, nam Nam Đông, băng qua những dãy núi đồi chập chùng ở Hương Thuỷ, Hương Trà, Phong Điền rồi xuôi về đồng bằng duyên hải, chảy vào phá Tam Giang để đổ nước ra biển Đông.