ĐINH CƯỜNG
Như tiếng thì thầm vĩnh biệt
Khi hay tin Lê Văn Ngăn mất
Họa sĩ Đinh Cường vẽ nhà thơ Lê Văn Ngăn
Và người thi sĩ ấy đã rời xa bếp lửa
bếp lửa ngày xưa của mẹ
như Nguyễn Xuân Thiệp cũng luôn
nhắc đến bếp lửa ở Vỹ Dạ
thời thơ ấu và Vương Phủ
người thi sĩ ấy đã ra đi. tới phương trời nào
ôi những phương trời xưa
Huế, Đà Lạt đầy sương mù
chúng ta đã có một thời gặp nhau
để nghe người thi sĩ ấy
đọc những câu thơ như văn xuôi của mình
giờ gặp lại nhau chắc Xuyến sẽ không nhìn ra tôi nữa
con đường đi qua cầu nửa khuya bao giờ cũng gần
nhưng con đường đi qua dấu lửa binh
sẽ xa vời như nước mắt
như lời Xuyến nói trong gió
như bước chân Xuyến vũng nước mưa trên sân trường
như đôi guốc quai nhung đỏ
như tiếng thì thầm vĩnh biệt…(1)
với giọng Huế trầm buồn rất Lê Văn Ngăn
dạo đó chàng hay mặc chiếc áo ka ki vàng
khuôn mặt luôn tư lự. dưới lớp da ngăm đen
cả những tháng ngày lang thang Đà Lạt
cùng Hoàng Đăng Nhuận.
Nhuận vẽ Những người đi mua không khí
khi chiều xuống Nhuận bán cà phê
trên mấy bậc cấp rạp xi nê Hòa Bình
người thi sĩ luôn đứng về phía những người nghèo khó
luôn làm những bài thơ Viết dưới bóng quê nhà
đã ra đi tại Quy Nhơn. Quy Nhơn thành phố mang nhiều
kỷ niệm của những bạn bè. Quy Nhơn và mây núi
bay xuống thấp. và sóng biển ru chàng ngủ.
người thi sĩ ấy đã rời xa chúng ta
để đi đến những con đường trong các xứ sở lạ mặt(2)
Virginia, February 3, 2015
------------------
(1) Xuyến Và Vĩnh Biệt - Lê Văn Ngăn, trích trong Thơ Tự Do Miền Nam - Thư Ấn Quán 2008, trang 231.
(2) Câu Bửu Ý trích của Rilke - Lê Văn Ngăn “Viết dưới bóng quê nhà”
Ngày tháng thênh thang - Nhà xuất bản Văn Học 2011, trang 263.
* Nhà thơ Lê Văn Ngăn sinh ngày 15/1/1944 tại Quảng Điền - Thừa Thiên mất ngày 27/2/2015 tại Quy Nhơn
Những tập thơ đã in:
- Vào Một Thời Im Bóng (1974)
- Viết Dưới Bóng Quê Nhà (2008)
- Thơ Lê Văn Ngăn (2015)
(SDB16/03-15)
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG