Nhớ và ghi

15:17 17/07/2008
HỒNG NHU(TBT: 1992 - 1997)Thời gian như bóng câu qua cửa. Mới đó mà đã một phần tư thế kỷ, tờ tạp chí Sông Hương có mặt cùng bạn đọc trong và ngoài nước.

Hai mươi lăm năm, qua 6 nhiệm kỳ của các tổng biên tập và nay – tháng 6/2008 này – đang là những ngày đầu tiên của người phụ trách thứ 7 mới mẻ của cái tòa soạn ít người nhưng lắm việc này.
Có một người bạn đọc nhận xét rằng: “Trong nước ta, nếu nói về tạp chí văn nghệ, có lẽ chỉ có Sông Hương là “lên bờ xuống ruộng” hơn cả. Lên bờ xuống ruộng vậy nhưng chẳng ồn ào chi. Chẳng ồn ào chi mà gặt hái được lắm!” Trong chuyến đi Trà Cổ Móng Cái tháng 4 vừa rồi, khi ghé vào một quán cà phê tận chót địa đầu Đông Bắc Tổ quốc, tôi đã tình cờ nghe lỏm được câu ấy ở một người không hề quen biết, không hề tiếp xúc dù chỉ là một phút. Chỉ biết mỗi điều là anh ta không phải là người nơi đây qua giọng nói. Có lẽ anh ta là một người am hiểu và đọc nhiều về văn học nghệ thuật đang chuyện trò với tốp bạn của anh ta, nhân lúc nghỉ ngơi trà dư tửu hậu.
Là người lâu năm ở Tạp chí Sông Hương (TCSH), tôi nghĩ rằng người không quen biết đó đã nói đúng về nhiều mặt. Rất tiếc là tôi chưa kịp ngồi ấm chỗ, cả anh ta và tốp bạn đã đứng lên, ra xe đang nổ máy chờ sẵn đầu đường, đi ngay. Vì vậy, hôm ấy tôi không thể làm quen và nói chuyện được với người đó để có thể hiểu thêm và vỡ ra được nhiều điều mà lâu nay tôi thường suy ngẫm. Một trong những điều đó là chuyện những cây bút trẻ trưởng thành từ tờ tạp chí của chúng ta trong khoảng mấy chục năm qua.
Tôi có một thời gian khá dài phụ trách tổng biên tập TCSH (từ 1990-1997). Trong những năm ấy, ấn tượng đồng thời là kỷ niệm với tôi, là hai cuộc thi văn học: truyện ngắn và thơ mở ra trong phạm vi toàn quốc. Hai cuộc thi này đã làm xuất hiện nhiều tác giả mới và trẻ.
Chị Hoàng Thị Thương - giờ đây là nhà văn nữ Quế Hương – bấy giờ là nhà giáo phổ thông ở Đà Nẵng, một cộng tác viên thơ của tạp chí. Những bài thơ của chị in trên TCSH phải nói là chưa gây được ấn tượng bao nhiêu, cho đến khi cuộc thi truyện ngắn năm 1993 của tạp chí mở ra, chị gửi đến cái truyện “Bức tranh thiếu nữ áo lục”. Chất huyền ảo, tâm linh mà tác giả phổ vào câu chuyện thực trong đời sống cộng với văn phong bút pháp đậm đà chất Huế của chị đã chinh phục người đọc. Ban giám khảo cuộc thi bấy giờ có hai nhà văn bậc lão thành, bậc đàn anh trong nước là nhà văn Bùi Hiển và nhà văn Nguyễn Quang Sáng; đã không ngần ngại trao giải nhì (không có giải nhất) cho chị Quế Hương.
Nhân chuyện này, sau buổi trao giải, trong cuộc vui chung với toà soạn, tôi đã trao đổi cùng anh chị Quế Hương (chồng chị cùng đưa chị từ Đà Nẵng ra Huế nhận giải đồng thời thăm quê). Rằng: “Xin lỗi chị, nếu tôi nói điều này không phải. Chị nên viết văn xuôi, viết truyện ngắn thay vì làm thơ. Văn của chị rất có hồn, điều mà trong thơ chị tôi thấy chưa có hoặc không có.” Quế Hương chăm chú nghe, im lặng suy nghĩ nhưng không nói gì, chỉ có chồng chị là xởi lởi, gật gật đầu một cách vui vẻ, tán đồng. Dĩ nhiên, để trở thành một nữ nhà văn có tên tuổi, điều cốt yếu là do chính chị Quế Hương chọn lựa, chứ chẳng phải do lời khuyên dù là rất chân tình của tôi lúc bấy giờ.
Từ đó, cái tên Quế Hương luôn đi kèm với những truyện ngắn thâm trầm, sâu sắc và đẹp của chị trên nhiều cơ quan báo chí và nhà xuất bản.
Anh Trần Quốc Cường (Hà Nội) với bút danh là Nguyễn Việt Hà (tên người vợ chưa cưới của anh) gửi đến cuộc thi truyện ngắn (có phải là đầu tay?) “Sếp và tôi và…” với một giọng điệu mới mẻ gần như hiếm hoi lúc bấy giờ, ít nhất là ở Huế. Đây là thời gian mà công cuộc đổi mới đất nước, đổi mới văn học nghệ thuật bước vào giai đoạn mà các tác giả đã bình tâm và sâu sắc qua mấy năm đầu còn “chập chững”, “non tay”. Thiên truyện của Nguyễn Việt Hà xuất hiện trên tạp chí Sông Hương như một tiếng chuông lạ gióng lên. Nhà văn lão thành Bùi Hiển nhận xét: “Bằng những nhát búa sắc lạnh, cộc lốc, tác giả thử phác họa chân dung một thứ “Xuân Tóc Đỏ” thời mới… cái nhí nhố của một thời đen trắng nhập nhằng. Chỉ cần vài nét dè sẻn, tác giả dựng lên thấp thoáng bóng dáng đầy thương cảm của một cô gái Linh Mỹ trong cảnh nghèo bị kẻ giàu sang lợi dụng và cố cưỡng lại thân phận mình. Xuyên suốt truyện là một giọng dè bỉu xen lẫn phẩn uất để nói về thân phận chính “tôi” - kẻ phụ tá biết rõ lai lịch và nhân cách của chủ nhưng vẫn phải câm lặng phục tùng… điều đáng buồn thay vẫn rất thường xẩy ra trong cuộc mưu sinh”.
Đọc lại đoạn này giờ đây hẳn chúng ta cũng thấy rõ tính chất thời sự của nó.
Nguyễn Việt Hà được tặng giải ba. Và, trên văn đàn hiện nay, những tác phẩm ngắn và dài hơi của nhà văn này cũng đã đôi ba lần gây ra những cuộc tranh luận, bàn cãi sôi nổi và hữu ích.
Cuộc thi thơ năm 1996 của TCSH và Hội VHNT TT. Huế cũng đã phát hiện thêm nhiều cây bút trẻ khác trong làng thơ Huế và Việt .
Vì Thùy Linh là một trong những trường hợp khá đặc biệt. Chị được giải khuyến khích với tác phẩm “Giao mùa”. Chùm thơ của chị gửi tới dự thi nhiều bài trong nhiều lần. “Tuổi gió” là một trong số đó cũng được vào chung khảo với “Giao mùa”. Trao giải cho “Giao mùa” hay “Tuổi gió” là vấn đề tranh luận bàn bạc trong ban giám khảo khá gay go. Cuối cùng, mọi người đều thống nhất bởi đoạn kết của “Giao mùa” như sau: “Người ơi/ Về ươm hạt cỏ với em/ Đêm sương thay áo/ Và nghe/ Mùa đông nghiêng nghiêng lời ước/ Vầng trăng chứng sinh mãi tròn.” Ngân vang mà nhỏ nhẹ e ấp (khác với Vi Thùy Linh sau này chăng?). Mười năm sau, Vi Thùy Linh là hội viên Hội Nhà văn Việt ; nhưng lúc bấy giờ chị mới là cô bé học sinh lớp 12, mười sáu mười bẩy tuổi. Sự xuất hiện của cô như một ánh chớp trên bầu trời giữa ngày nắng hạ. Và sau đó là mưa, mưa sầm sập đầy trời giông gió!
Lặng lẽ hơn là Phan Huyền Thư “Muốn thì thầm vuốt ve Huế thật khẽ/ lại sợ chạm vào nơi nhậy cảm của cơ thể Việt ”. Đó là hai câu kết của bài thơ được giải khuyến khích của chị với nhan đề độc tự “HUẾ”. Hai câu này sau đó và bây giờ đây vẫn còn âm vang từ Bắc chí – có thể nói không ngoa như vậy – không chỉ trong làng thơ văn mà thôi.
Phan Huyền Thư vừa rồi với “Nằm nghiêng” (tập thơ) và những tác phẩm thơ khác của chị thật xứng đáng với danh hiệu nữ thi sĩ trẻ tiếng tăm như chúng ta đã biết.
Cùng đoạt giải trong cuộc thi thơ này còn có hai tác giả trẻ và không còn mới với Tạp chí Sông Hương, bởi vì cả hai đều là cộng tác viên nhiều năm qua với văn nghệ Huế: anh Văn Cầm Hải và chị Nguyễn Thị Thái. Nguyễn Thị Thái được giải ba với “ Bạn trai” và “Thiếu phụ”. Trước đó mấy năm, chị đã hiện diện trên Sông Hương với chùm thơ đầu tay lạ, mê đắm, quằn quại đớn đau: “Không đề 1”, “Không thể đếm”… Chị cuồng nhiệt và hiện đại trong thơ mặc dù về bút pháp, chị bám khá chắc vào truyền thống. Cuồng nhiệt một cách thầm lặng và dịu dàng. Chất thơ của chị vì thế mà cuốn hút, có lúc như ma lực. Bài “Bạn trai” thì khác: “Đàn ông nhiều như chim cánh cụt/ Đẹp lắm nhưng sợ nhầm giống nhau/ Nên tôi chẳng dám mơ màng/… Bạn tóc xanh gọi bằng anh/ Tóc trắng cũng bằng anh tuốt…
Hơi bụi bụi, phải không? Tôi nghĩ rằng cái chất bụi bụi đó rất thơ!
Văn Cầm Hải trong cuộc thi này lại có chất riêng của mình không thể lẫn vào ai. Sự suy tư nghiền ngẫm và táo bạo. “Kinh nghiệm xanh” là bài được giải. Hãy đọc lại đôi câu: “Tôi nằm dưới bóng râm thời trang/ Kinh nghiệm xanh rì rào thành phố/ Đất nước tôi/ Những vùng môi mặn đỏ phù sa/…đi tìm chồng cho mẹ Âu Cơ/ mà mắt biếc bao chùm điện tử/…” Giờ đây, Văn Cầm Hải đã và đang bổ sung cho mình thêm những chất hào hoa phong nhã và ảo huyền trong văn xuôi. Các tác phẩm bút ký đầu tay xuất bản không lâu của anh như “Trên cánh chim di thê” và “Tây Tạng, giọt hoa trong nắng” đã trình diện trước Hội Nhà văn Việt Nam và được Hội đồng văn xuôi, BCH Hội Nhà văn Việt Nam kết nạp ngay vào Hội với tấm thẻ: hội viên ngành văn. Cũng như đối với Quế Hương trên đã kể, khi đọc những bút ký của Văn Cầm Hải, tôi không khuyên anh bỏ thơ nhưng đã nói mà không sợ anh chủ quan rằng: “Đọc bút ký của Hải rất sướng!”.
Giờ đây, tôi có cảm giác rằng Văn Cầm Hải đã “sướng” khi ngòi bút của anh đang tuôn chảy theo dòng… “Những cánh chim di thê” và “Giọt hoa trong nắng”.

Nhớ lại và ghi lại vài ba kỷ niệm một thời văn chương như vậy. Những tác giả trẻ mà Tạp chí Sông Hương đã góp công vun quén bao nhiêu năm qua, kể ra còn nhiều, không thể lược ghi trong một bài viết, cho dù là chỉ điểm qua trong hai cuộc thi tôi vừa kể.
Thời gian sẽ trả lời những ai còn, và còn như thế nào. Phần lớn các anh các chị trên nay đều đã thành danh. 25 năm, dài cũng là dài mà ngắn cũng có thể nói là ngắn. Đời văn, thiết nghĩ là cái đích tới của bất cứ nhà văn nào, nhưng không phải ai cũng đạt được. Tôi quan niệm rằng nhà văn khác với đời văn. Nhiều cây bút, nhiều tác giả chỉ có những trang văn tác phẩm văn, mà không có hoặc chưa có đời văn; chúng ta hẵng đã thấy. Không ai có thể làm nên đời văn của mình trừ chính nhà văn đó.
Cũng như vậy, tờ tạp chí Sông Hương thân yêu của chúng ta đang bước vào năm thứ 26, 27… rồi 30, 35… 101 chẳng hạn – theo tôi nghĩ – có giữ được độc giả hay không là do chính chúng ta quyết định…
6-2008
H.N

(nguồn: TCSH số 233 - 07 - 2008)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vậy mà, đã hơn 50 năm, từ những năm tháng trẻ tuổi… Huế, ngày ấy đã xa. Đã là kỷ niệm. Đã mất đi nhưng vẫn không ngừng sinh nở. Như những câu thơ, một thời…

  • Việt Đức - Võ Quê - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Văn Vũ - Lê Phùng - Thùy Phương - Trần Băng Khuê

  • Trại sáng tác văn học với chủ đề “Vinh Xuân - Mùa biển gọi” do Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế phối hợp với UBND xã Vinh Xuân tổ chức, diễn ra trong thời gian từ ngày 3/5 đến ngày 10/5/2024, gồm 14 nhà văn, nhà thơ và 1 nhạc sĩ khách mời, đã cho ra đời 58 tác phẩm.

  • DƯƠNG PHƯỚC THU

    Ngày 18/9/1945, tại số 43 đường Trần Hưng Đạo, thành phố Thuận Hóa, Liên đoàn Văn hóa cứu quốc Thừa Thiên - tiền thân của Liên hiệp các hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế ngày nay được thành lập.

  • CHU SƠN

    Cuối năm 1963 tôi từ Hội An ra Huế để nhận lại tập thơ Quê Nhà và giấy phép xuất bản tại nha thông tin Trung Việt.

  • TRẦN DZẠ LỮ

    Gần một đời người làm thơ, sống giữa Sài Gòn với bao nhiêu thăng trầm dâu bể, có những ngày đói rách, lang thang. Bạn bè thì nhiều, có kẻ nhớ người quên sống khắp cùng đất nước, nơi đâu cũng để lại trong tôi ít nhiều kỷ niệm.

  • (SHO) Những người tôi gặp ở Huế trẻ hay già thường ngưỡng mộ anh là Thầy, một vị Thầy của môn âm nhạc, của tiếng, của lời, thân hay sơ mỗi người đều như chịu ít nhiều ân huệ của anh.  Nhưng thoạt mơ hồ tôi hiểu danh hiệu ấy khác hơn khi được ngồi với anh, bên bàn cơm, khi vui ca, khi đi dạo, khi nghe anh hát, khi thấy anh ngồi yên giữa bạn bè, anh hiện ra là vị Thầy bên trên âm nhạc... 

  • Mặc dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng GS-TS Trần Văn Khê đã vĩnh viễn ra đi vào lúc 2 giờ 55 phút ngày 24.6. Ông thọ 94 tuổi.

  • LTS: Ngày 17-7-1988 nhà thơ THANH TỊNH đã qua đời tại Hà Nội sau một cơn bệnh nặng, thọ 77 tuổi. Tưởng niệm nhà thơ, người anh người đồng nghiệp đáng kính của anh em văn nghệ sĩ Bình Trị Thiên, chúng tôi xin giới thiệu bài viết của anh Hoàng Trung Thông và đoạn trích trong Điếu văn đọc tại lễ tưởng niệm nhà thơ tại trụ sở Hội văn nghệ B.T.T ngày 19-7-1988.

  • DƯƠNG THỊ NHỤN

    Tôi biết nhà văn Bùi Ngọc Tấn qua chị Dung là hàng xóm cũ của tôi những năm 90 của thế kỉ trước. Chị Dung là cháu ruột lại gần nhà ông ở phố Điện Biên Phủ nên rất thân thiết với ông. Tôi chỉ nghe chuyện và đọc truyện của nhà văn Bùi Ngọc Tấn qua chị Dung.

  • LGT: Thúc Tề và Trần Kim Xuyến là hai nhà báo có nhiều đóng góp cho cách mạng Việt Nam. Một vấn đề đặt ra là: trong hai nhà báo liệt sĩ nói trên, ai mới đúng là “Nhà báo liệt sĩ đầu tiên của báo chí cách mạng Việt Nam?”. Nhiều ý kiến công nhận nhà báo Trần Kim Xuyến là nhà báo liệt sĩ đầu tiên, trong khi các tư liệu lại cho chúng ta thấy Thúc Tề mới đúng là nhà báo liệt sĩ đầu tiên.

  • TÔ NHUẬN VỸ

    Trong số bạn bè thân tình của tôi, Ngô Minh rất “lạ”. Lạ đầu tiên là… nhỏ thó. Người thấp bé, tròn vo, tròn vo từ mấy chục năm ni luôn, chừ lại suốt ngày (e cả suốt đêm) ngồi máy tính viết bài.

  • Nhà văn Bùi Ngọc Tấn, tác giả của những tác phẩm nổi tiếng như: Nhằm thẳng quân thù mà bắnThuyền trưởngRừng xưa xanh lá ;Kiếp chóNhững người rách việc; Chuyện kể năm 2000... đã qua đời vào lúc 6 giờ sáng ngày 18.12. Nhà văn Bùi Ngọc Tấn sinh năm 1934 tại Thủy Nguyên, Hải Phòng. Ông bước vào sáng tác văn chương từ năm 20 tuổi và đã có một bút lực dồi dào để lại cho đời nhiều tác phẩm có giá trị.

  • Nguyễn Hữu Đang sinh năm 1913 , quê  làng Trà Vi, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Ông tham gia Hội Sinh viên thị xã Thái Bình thuộc Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội và bị Pháp bắt vào cuối năm 1930 và bị giam hai tháng rưỡi tại thị xã Thái Bình.

  • Thi sĩ Kiên Giang là tác giả những bài thơ nổi tiếng Hoa trắng thôi cài lên áo tím, Tiền và lá, Ngủ bên chân mẹ… Ông cũng là soạn giả của những vở cải lương quen thuộc như Áo cưới trước cổng chùa, Người vợ không bao giờ cưới, Lưu Bình - Dương Lễ, Trương Chi - Mỵ Nương và hàng trăm bản vọng cổ. Như người bạn văn tâm giao Sơn Nam và thi sĩ đàn anh Nguyễn Bính, Kiên Giang cả một đời phiêu bạt sống rày đây mai đó, cho đến khi trái tim đột ngột ngừng đập”...

  • Ở tuổi 89, nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý - tác giả của ca khúc nổi tiếng "Dư âm" sống nghèo túng, bệnh tật và cô đơn trong căn nhà nhỏ giữa lòng Sài Gòn.

  • NGÔ ĐÌNH HẢI

    Nhà văn Trần Áng Sơn sinh ngày 12/7/1937 tại Hải Phòng, lớn lên ở Huế, trưởng thành ở Sài Gòn, mất ngày: 18/5/ 2014.

  • QUANG VIÊN

    Đại tướng Nguyễn Chí Thanh là vị tướng tài năng và đức độ. “Ông là một danh tướng, một nhà chính trị và nhà quân sự lỗi lạc” - Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt thốt lên khi nhớ về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh như vậy. Trong cuộc sống tình cảm gia đình, cũng như ứng xử với văn hóa văn nghệ, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh cũng hết sức chí tình, có những việc làm rất đáng khâm phục. Nhà thơ Tố Hữu đã viết về ông rất hay: “Sáng trong như ngọc một con người”…