THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phương Lan có làn da trắng trong
Khi cười nở môi hồng
Điểm thêm hai lúm đồng tiền vừa duyên
Ngày tôi đi học xa
Em Lập – cậu em hàng xóm mà thân như em trai út trong nhà - bây giờ là ông bác sĩ khoa mắt tài ba –
thuở ấy còn đi học
chạy rong mỗi sáng qua nhà kêu em tôi Hạnh ơi đi chơi…
ngày tôi về
Phương Lan dẫn cháu Bim đưa con đầu đến thăm
Mạ tôi bảo “Vợ của Lập” đó
Tôi nhìn em
Tay giắt con, áo đầm trắng đơn sơ
Tóc uốn phi dê còn mướt đen
Nét mặt sáng như trăng rằm
Má hồng như đánh phấn
Môi mẹ và môi con chúm chím đỏ giống nhau
Tôi cứ ngỡ
em và con em như vừa từ trong tranh bước ra
từ cõi xa trên vùng trời nào đó
Xuống nơi trần thế đầy bụi bặm và thê lương này
Tập làm người trần gian vì
Em thích Mưa và thương Huế
Và thương Anh Lập của em nhiều nhất không ai bằng
Thương anh nhiều còn hơn đếm hết sao, đếm hết nước mưa trời Huế mà không xuể
Đông tây nam bắc nơi mô cũng có tình em
Em thương anh Lập
Tình yêu của em bao la đến nỗi
Một chiều mưa nào đó
Đến thăm anh
Yêu mưa và yêu anh
Em quên đường về (lời bài hát Em đến thăm anh một chiều mưa)
Cô tiên xuống trần
Làm cô tôn nữ
Làm vợ đoan trang
Làm mẹ hiền từ
Làm bà nội đẹp
Làm bạn thảo với bạn bè
Làm học trò Đồng Khánh ngoan
Làm người trần gian rồi thích làm tiên như trong vũ điệu Thiên Thai
Cô thương ai chừng nào thì bỗng ai cũng thương cô chừng ấy
Nhiều gần bằng sóng biển đông rào rạt trào con tim
Cho nên khi cô ra đi thì mọi người đều khóc
Và em khóc mãi mà dấu đi nước mắt
Sợ khi đi rồi anh Lập không người săn sóc
Tình em mạnh mẽ hơn bất cứ điều chi trên đời
Để được ở bên người mình thương
Em đã cố vượt khỏi mọi đau đớn thể xác
Bạn bè nhìn em chỉ biết ngưỡng mộ đầy kinh ngạc
Tôi còn nhớ rõ dáng em hao gầy những ngày cuối
Nét xanh xao mà nụ cười không tắt
Khi giọng ngập ngừng đứt đoạn em còn hát
Trả lời câu hỏi từ trong tim anh Lập
“Em ơi nếu trời mà gọi về thì tiên có về không
Miệng cười em nói, tiên thích dương gian với chiều mưa thật buồn” (lời bài hát Huyền thoại một chiều mưa)
Tôi nuốt nước mắt nhìn em
Thương cảm vô hạn và ngưỡng mộ vô cùng
Lòng can đảm muốn sống ấy
Tình thương ấy
Con người ấy
Vẫn mãi sống trong tim mọi người
Hôm qua trời đã mưa
Hôm nay chắc Phương Lan giận trời mà xuống đây với chúng ta…
Dáng ngồi vẫn diễm trang như thuở ấy, nâng cây đàn tì bà trong tiếng hát Thiên Thai để cho chúng ta múa hát…(Phương Lan đã đóng vai nàng tiên đàn tì bà trong nhạc cảnh Tiếng sáo Thiên Thai- Thiên Thai-Tống biệt trong đêm văn nghệ trường Đồng Khánh những thập niên trước)
Và Phương Lan thích bạn bè vui sống như thế theo lời của Lập
Huế 28/03/2017
T.K.L
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ