Nhịp hai

16:00 12/01/2011
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG       Kính tặng Hà Nội - Trái tim

Đường xưa đi học - bột màu của Hoàng Đăng Nhuận


Nhịp hai



Căn phòng ấy
Có những ô cửa sổ
Nhìn xuống cây sấu đội nắng suốt mùa hè
Đêm khuya con nghe chuyến tàu điện rung chuông về ngoại ô
Thành phố lo toan tháng năm
Trên những mặt tiền màu vôi cũ
Mỗi lần tôi đến thăm
Phải băng qua một khu phố đông
Ngang qua cửa những căn phòng khác
Căn phòng ấy
Không có gì đặc biệt

Chị ấy còn rất trẻ
Dù đã qua gần hết tuổi thanh xuân
Mỗi lần tôi đến thăm
Chị mời tôi một chén trà thơm
Chào tôi bằng nụ cười lặng lẽ
Ít khi chị nói với tôi điều gì
Hình như lâu rồi nên cũng quen đi
Chị làm lụng không nghỉ tay
Với nụ cười lặng im như thế

Người mẹ ấy
Cũng như mẹ tôi
Lòng vẫn còn đôi nơi
Ngoài nầy - trong ấy
Mỗi lần tôi đến thăm
Nhớ con trai
Mẹ cứ bảo tôi ngồi lâu thêm mãi
Mấy mươi năm đất nước rất dài
Đuôi mắt mẹ cười
Hằn những dấu chân chim
Ôi người mẹ già, người mẹ già
Buổi chiều nghe qua cửa sổ
Tiếng ồn người về dưới phố
Hỏi tôi hoài về một chiến trường xa

Căn phòng ấy
Một đứa bé đã lớn lên
Tuổi ấu thơ nó đội mũ rơm đến trường
Trong trí nhớ, những tên làng xa lắc
Như những đứa bé sinh ra ngày đất nước tôi đánh giặc

Nó lớn lên bằng tuổi chiến tranh
Chưa bao giờ biết mặt cha
Nó vẫn đòi đi theo bố
Chưa biết miền Nam bao xa
Nó vẫn đòi đi đánh Mỹ
Dù đôi khi có người phàn nàn
Vì quả bóng nó đá qua cửa sổ
Tôi vẫn thấy nó là đứa bé ngoan
Nó gần tôi như một người đồng chí nhỏ

Căn phòng ấy
Có tủ sách đã đóng lại từ lâu
Bài hát tình yêu dừng lại giữa chương đầu
Còn âm hưởng trên chiếc ghế ngồi bỏ trống
Có chiếc đồng hồ cũ treo trên tường
Con cu cu nhỏ bé siêng năng
Ngẩng cổ gọi thời gian sâu thẳm

Căn phòng ấy tôi đến thăm
Nó giống như những căn phòng khác
Những ô cửa - ghế bàn - tủ sách
Đơn sơ những khuôn mặt người
Tất cả bấy nhiêu đó thôi
Là Đất - nước trong lòng tôi chân thật

2

Người đi qua một cuộc chiến tranh
Cỏ đã rậm trên hầm bom hè phố
Người về soi mặt trên hồ Gươm
Bỗng gặp lại sắc trời xanh vạn cổ
Nhưng khi trên thân thể
Còn một vết thương chưa lành
Máu vẫn dồn về nơi đó
Chưa bao giờ người từ chối hy sinh
TRÁI TIM KHÔNG ĐẬP NỖI RIÊNG CHO MÌNH

Hà Nội xây nhà bên đê
Hà Nội còn ngoài sông núi
Hà Nội cười vui nắng mới
Hà Nội chờ mong đêm dài
TRÁI TIM VẪN ĐẬP NHỊP HAI.
Quảng Trị, 1974

(9/10-84)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • LTS: Ngô Minh sinh ngày 10-9-1949 tại An Thủy, Quảng Bình. Bắt đầu in thơ từ năm 1975. Được giải thưởng thơ hay báo Nhân dân 1978…Ngô Minh đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, vì thế thơ anh viết về nhiều đề tài cuộc sống, nhưng vẫn mang đầy hơi thở của một người lính: sâu đằm, bỏng cháy…

  • LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.

  • HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ

  • PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng

  • TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa

  • NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả

  • LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió

  • (Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)

  • LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.

  • NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải

  • ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về

  • NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã

  • HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc

  • THANH TÚĐồng điệu xanh

  • Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.

  • LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm

  • NGÔ MINHCơm niêu

  • HẢI BẰNG     Rút từ trong di cảo Ký ức thơ

  • NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình