Nhân ngư

16:55 02/06/2008
Có thể cô gái ấy đã trồi lên từ thủy cung do thủy triều xuống quá nhanh. Một nửa thân hình của cô từ dưới eo trở lên, hoàn toàn khỏa thân nhô ra khỏi mặt nước.

Nàng trăng thượng tuần khi mờ khi tỏ dùng dằng sau lớp lớp mây giăng cuối cùng cũng chịu hắt ra chút ánh sáng bảng lảng phủ lên những ghềnh đá lô xô, bãi cát hình vòng cung nằm lọt thỏm giữa rừng dương và vách núi lởm chởm xác san hô và những tảng đá phủ đầy rong rêu hãy còn ẩm ướt. Óng ánh trên tóc, trên vai trên lưng của người con gái đang đứng bất động là những sợi rong lá kim đan quấn quít trĩu qua bầu ngực và rơi bồng bềnh xuống những con sóng nhỏ đang lao xao ngang vòng hông.
Cũng có thể là mùi hương do nàng mang theo đặc trưng cho sự sống tươi rói trong lòng đại dương đang tràn ngập không gian đã đánh thức giác quan của một chàng trai trẻ và thu hút cái nhìn của chàng về một vật thể lạ đang từ từ nhô lên giữa lòng biển cạn. Có lẽ cô gái cũng đã kịp nhận ra chàng trai trước khi cô từng bước uyển chuyển leo lên trên một tảng đá bằng phẳng ngoi cao cô độc rồi ngồi vươn mình chân duỗi dài mềm mại. Ánh trăng chỉ đủ tạc nên một pho tượng đồng đen tuyệt mỹ.
Biển như rẽ làm đôi để đón những bước chân mộng du của chàng trai. Chàng băng qua những con cầu gai đang nghênh chiến, đạp bừa lên tầng tầng nghĩa địa san hô và lướt qua thành trì tập đoàn hào bén ngót hơn lưỡi kiếm. Chàng đã chạm được vào những ngón tay trơn dài, mềm và ướt như xúc tu của loài thân mềm. Chàng đã nhìn vào đôi mắt to có muôn vàn vì tinh tú đang nhấp nháy. Chàng cũng đã hoài công tìm một cái đuôi cá của loài ngư nữ và cuối cùng, chàng cũng nghe được nhịp đập bồi hồi muôn thuở của con tim đang khát khao.
Chỉ có tiếng róc rách của sóng vỗ nhẹ vào mạn ghềnh, tiếng hơi thở của biển khơi, tiếng phản kháng của những chùm rong bị vùi đập tơi bời trên mặt đá. Rồi cũng chỉ bằng tiếng gieo mình của một con cá chuồn, chàng trai còn lại một mình chơ vơ trên tảng đá đang xâm xấp nước, sửng sốt bàng hoàng nhận ra tất cả những vết thương đang rướm máu và nhức nhối trên thân thể là có thật mà thôi.

- Người cá! Người cá!, A, người cá kìa!...
Trên chiếc ghe máy nhỏ được cải biên thành một chiếc du thuyền sơn ba màu sặc sỡ xanh trắng đỏ với hàng chữ thật to choáng hết một bên lườn ghe N.tourist – cứ như không có hàng chữ này thì thiên hạ sẽ nhầm lẫn thành một thương thuyền chở mắm không bằng – lũ trẻ con vừa nhất loạt reo lên vừa chồm ra khỏi khoang chỉ trỏ. Các ông bố bà mẹ hoan hỉ nhìn theo những bóng người đen trùi trũi đang lặn hụp nhấp nhô xa xa ngoài khơi. Không thấy họ mặc đồ lặn, đeo bình dưỡng khí, lờ lững bên cạnh là những chiếc thuyền thúng hình lá sen bềnh bồng.
Ông già chủ đò ngồi sau lái bật lên tiếng cười ngắn và nặng “Ờ, mấy đứa nhỏ ngồi yên chớ rớt xuống biển là người cá lượm liền đó". Đi chậm sát một cái thuyền thúng vừa có người leo lên, ông già quát to "Chớ bữa nay mày cũng ra tuốt ngoài này hả con Hai". Những người trong thuyền nhìn ra lấy làm thán phục cô gái có nước da đen giòn đang vắt mớ tóc dài sũng nước ra phía trước, bộ bà ba đen cô mặc dán sát người để lộ ra một cơ thể dẻo dai khỏe mạnh. Trong lòng thúng là một thùng phuy nhựa nhỏ màu xanh có gắn bộ phận sục khí. Cô vẫy tay với ông già rồi chỉ chỉ ra dấu về phía những hòn đảo mờ mờ đằng xa. Ông già gật đầu, "đảo Giáng".
Họ gồm bốn cặp vợ chồng và ba đứa trẻ con đến từ một thành phố chằng chịt người và xe còn bầu trời thì chật chội như một cái gầm cầu. Văn được coi là nguyên soái của chuyến du lịch về thành phố biển này bởi anh đã có hơn bốn năm học đại học tại đây. Sau mấy ngày chán chê với một bãi biển cạnh phố rất đỗi hiền hòa đơn điệu nhưng lại quá ư phiền phức rắc rối với vô số dịch vụ kéo theo nó, Văn quyết định đưa cả nhóm hưởng thụ kiểu sống của Robinson. Anh dễ dàng tìm ra một chiếc ghe máy bao trọn gói đi về trong ngày theo ý mình ở một làng chài ven biển, nơi mà ngày xưa anh đã từng ăn ở thực tập hơn hai tháng trời. Ông già chủ đò là một trong những người bạn vong niên của anh thuở đó. Bỏ qua các tour tham quan đến các hòn đảo đã được cắm cờ mốc để đón và móc túi du khách, Văn và ông chủ đò nhất trí trực chỉ đến một trong những nơi không có tên trên bản đồ du lịch đảo, ngoài vùng phủ sóng của các nhà khai thác. Họ đã đi được gần một tiếng đồng hồ từ bãi ra, lòng vòng né các đảo có những cái tên mỹ miều được kẻ thật to trên những tấm bảng sát mép nước: Cô Tiên, Gió Cuốn, Hoa Mai... Ông già không ngớt làu bàu về cái sự lộng ngôn đó đã từng khiến ông đưa khách đi lạc đường. "Nó cứ vẫn là Hòn Mẹt, Hòn Bà, Hòn Đen... thì đã sao". Văn cười, "Tỷ như các cô gái chân lấm tay bùn bước ra chốn phồn hoa thôi mà".
Ghe bắt đầu đi vào vùng biển nước trong như hổ phách và không sâu lắm. Nắng mai xuyên suốt tận đáy phô bày sự sống tuyệt vời thiên hình vạn trạng của thế giới đại dương. Khó mà quên được cảm giác ngất ngây một lần trong đời được tận mắt chứng kiến vũ khúc của các loại hải quỳ. Các cụm san hô bung xòe thay đổi hình dạng liên tục. Chấm phá những đóa huệ biển thảng thốt đỏ như máu. Từng bầy sao biển đủ màu im lìm trên nền cát. Rong và tảo ken dày như một cánh rừng kéo dài cho đến tận sát bờ. Cá chuồn búng mình từng đàn lên khỏi mặt nước, lấp lánh như sao băng.
"Tới rồi". Ông già loay hoay tắt máy, neo thuyền. "Coi chừng chớ cầu gai nhiều lắm đa!". Tim Văn chợt nhói lên một cái. Ngày còn là sinh viên về thực tập ở làng chài đó cách đây hơn mười năm, những chiếc lông kim cầu gai đã từng xuyên qua cơ thể anh và chỉ chịu tan ra cùng máu thịt sau khi hành hạ tra tấn anh suốt cả tuần lễ liền. Lũ trẻ đang được đặt trên những cái phao to làm bằng ruột xe để đẩy vào bờ. Văn nhìn vợ. Dung đã tốn khá nhiều công sức cho một chuyến đi chơi biển. Nàng đã mất ba ngày trời ở bảy cửa hàng để chọn cho mình một chiếc áo tắm không quá kín, không quá hở, không quá đơn điệu và cũng không quá cầu kỳ nhưng lại cũng phải không trùng lặp với ai. Rồi lại còn giày đi biển, kem chống nắng, mũ rộng vành, áo choàng tắm, thuốc chống say sóng... "Lại đây anh cõng vô", Dung gật đầu ngay không ngần ngại. Họ mới cưới nhau được hai năm, chưa có con, theo ý Dung.

Đảo Giáng nằm tách biệt hẳn cụm đảo dân cư và du lịch, không có người sinh sống, bơi quanh một hồi đã thấy quay trở lại điểm xuất phát. Bãi tắm thoai thoải, sóng lặng và nước trong veo xanh lơ như mặt hồ. Xa xa trên bờ, cây cối mọc thưa thớt cằn cỗi, từng bụi từng lùm thưa thớt buồn bã. Tuy nhiên, rác rến dấu tích của các cuộc dã ngoại thì vương vãi khắp nơi. Những tấm bạt nhựa được giăng lên vội vàng để có được chút bóng mát hiếm hoi.
Ông bạn già rủ Văn xuống nước lặn bắt cầu gai làm mồi nhậu. Ông nói đời mình chỉ mới có hai lần làm món này mời khách mà thôi và Văn là người thứ ba. Với một cái que cời và một cái vợt lưới miệng rộng, ông già chỉ lặn xuống hai ngoi là đổ được trên sàn ghe cả thúng cầu gai rối nùi tua tủa như một bầy nhím đang kích động. Văn lắc đầu, căng thẳng nhìn ông già không thay đổi sắc mặt dùng dao nhọn tách từng con một để lấy phần thịt rất gọn gàng. Được lưng lửng tô canh, ông đánh vào đó mấy quả trứng vịt, ít gia vị rồi mang đi chưng cách thủy. Quả thực là một món hải vị đặc sắc thơm ngọt đậm đà, tợp một chút rượu, kèm chút bánh tráng nướng rau sống, dễ dầu gì Văn nếm được trong đời nếu không có một ông bạn vong niên... can đảm như vậy?
Rồi anh chú ý đến cái thuyền thúng với một bóng người quen thuộc đang tâp dần vào trong bờ, hình như là cô gái mặc bồ đồ đen ban sáng. Nhận ra Văn bên cạnh ông già, cô gái luống cuống bước ra suýt té quỵ xuống nước.
"Mày biết nó không?". Văn lắc đầu. "Con Hai cháu bà Mười Điếc nhà gần chỗ tụi mày ở trọ hồi nẳm đó". "Cổ cũng đi biển à?". "Ghe thuyền đâu mà đi. Mua bán cá ngoài chợ thì không lại với người ta. Nhà có hai bà cháu mà bà ngoại nó liệt giường mấy năm nay rồi. May mà dạo này rộ lên mấy cái vụ nuôi cá biển cảnh nên mấy tụi như nó cũng sống lai rai được". Ông quay qua cô gái đang đi từng bước rụt rè tới "Khá hông mày?". Cỡ chục bụi hải quỳ với san hô, còn cá thì chỉ toàn là khoang cổ với thia xanh thôi hà bác". Văn sực nhớ "Hóa ra cô đi từ trong làng ra chỉ với cái thuyền thúng này à?" Ông già cười lớn, "Ở vùng này thiếu mẹ gì đảo, mệt thì tâp vô nghỉ, láng cháng trong bờ chỉ có nước lượm đá cục". Văn vẫn chưa thôi "Cô bơi suông như vậy sao?". Cô gái nhỏ nhẹ "Dạ có kính lặn với ống thở nhưng em cũng ít khi xài tới". "Chớ rái cá mà cần gì phụ tùng hả mậy, nè, ở chơi chút bỏ lên thuyền bác chở về". "Dạ thôi", cô gái quay mặt đi, "Con đi về trước đây", rồi cô tất tả lội ào ào xuống thuyền. Ông già lắc đầu, "con nhỏ này bị man man từ hồi có chửa hoang rồi đẻ con ra nuôi cũng không đặng". Mới đây à?". "Không, chắc cũng phải mười năm rồi".
Dung réo gọi Văn í ới từ xa. Hóa ra có vị nào vừa đâm được con mực khổng lồ dài hơn hai gang tay nặng không dưới năm kí, nó trong suốt như men sứ phủ một lớp kim tuyến óng ánh, hai con mắt lồi to xanh biêng biếc. Lũ trẻ hò reo tở mở. Ai nấy thay nhau nâng con mực lên để chụp hình kỷ niệm trước khi mang đi xẻ năm xẻ ba cho vô nồi. Dung khoe cô đã bỏ phao ra và bơi được hơn bốn thước nhưng bù lại phải thoa kem chống nắng đến lần thứ ba. Văn lại nhớ đến cô gái đen trùi trũi cô đơn trên chiếc thuyền thúng hình lá sen xoay tròn trong đại dương mênh mông.
Hơi xế bóng một chút, ông già nhìn trời rồi hối mọi người thu dọn. Chỉ có một gợn mây đen nhỏ cuối chân trời và ai nấy cứ nấn ná không muốn chấm dứt cuộc vui. Từ lúc ông già phát lệnh cho đến khi lùa hết được mọi người lên ghe cũng mất cả tiếng đồng hồ, các bà vợ còn kịp tô lại son môi.
Ra được giữa biển trời bỗng dưng âm u, nước đục và dậy sóng. Ông già không nói gì, mắt nhìn thẳng, mặt lạnh tanh vô cảm. Chiếc ghe càng lúc càng chòng chành, lắc lư một cách hung hãn trên mặt biển đang sôi sục. Lũ trẻ mệt nhoài ngồi phịch dưới chân người lớn. Những ngón tay của Dung bấu mạnh vào cánh tay của Văn và anh cũng kịp nhìn quanh kín đáo ước lượng số phao hiện có. Không kể Dung, có thêm hai chị nữa và cả ba đứa trẻ đều cần đến chúng. Mọi người bắt đầu nhìn nhau không dấu được nỗi lo sợ mơ hồ đang lớn dần.
Ghe đi vào khu vực có nhiều hòn đảo quây quần và có vẻ như đã bớt dần xốc, đã thấy đất liền mờ mờ phía xa. Văn thở phào, toan đưa tay véo má Dung. Lũ trẻ đã dợm đứng dậy.
"Ngồi yên!". Ông già gầm lên dữ dội. Từ đôi mắt đang mở lớn kinh hoàng của Dung, Văn chỉ kịp ngoái lại nhìn, một con tàu lớp gấp mười lần chiếc ghe máy xuất hiện đột ngột như một bóng ma đang xé nước lao vùn vụt vào ngay chính giữa họ.

Thực ra cô gái biết rất rõ thói quen dạo chơi ngoài bãi đá khi thủy triều xuống của người mà cô thầm trao gửi con tim dại khờ. Mỗi bữa trưa đứng bóng, cô lại cắp cái thúng rỗng nhớp nháp sót lại mấy con cá ươn sau phiên chợ về nhà mình, ngang qua cái nhìn hờ hững của các chàng trai đến từ thành phố, cắn chặt cái quai nón bằng vải thô che hết cả khuôn mặt lầm lũi bước. Có một lần chàng trai đó lịch sự chận cô lại hỏi đường, lịch sự cảm ơn. Lần khác cô gánh cá từ bến lên, vội vàng đâm cả vào người anh nhưng anh lại còn dịu dàng nhặt hộ cá rơi ra ngoài dùm cô. Dưới vành nón lá và cái quai nón, không biết anh có nhận ra đôi mắt đang nhìn mình vô cùng bối rối và thổn thức hay không. Rồi cô tình cờ biết được rằng, anh sắp quay về trường đại học của mình, có thể, chẳng bao giờ cô còn được trông thấy anh lần nữa.
Sau cái đêm thần thoại đó, cô thảng thốt nhận ra mình đang sắp phải đối đầu với một trong những điều khắc nghiệt nhất ở chốn trần gian. Khi cái thai đã đến tháng thứ ba, cô cắn răng lần mò tìm đến trường đại học nọ sau một ngày đường dò hỏi. Cô thơ thẩn trước cổng trường mất ba ngày, vất vả hết hàng này qua quán khác. Đến ngày thứ tư, người mà cô chờ đợi mòn mỏi xuất hiện nhưng với một người con gái trắng trẻo, xinh xắn và yểu điệu. Cô kéo chiếc nón che một bên mặt. Họ đi ngang qua cô, rớt lại tiếng cười trong vắt như pha lê của cô gái. Có lẽ họ đã nhìn cô trong phút chốc với bàn tay đặt lên mũi. Không còn mùi hương quyến rũ đặc trưng cho sự sống tươi rói trong lòng đại dương nữa, thay vào đó là thứ mùi của một sinh vật biển bị lôi lên khỏi mặt nước đã quá ba ngày. Tim cô đã đông cứng kể từ đây.


Không ai nhớ rõ mình đã thoát qua cơn đại hoạ bằng cách nào kể cả Văn. Lúc đó trời đất quay cuồng hỗn loạn, tối tăm mù mịt. Văn liên tiếp ngoi lên rồi bị nhận chìm trong vùng nước xoáy đang chấn động dữ dội. Đó là cái giây phút khủng khiếp nhất trong đời của mỗi người.
Từng người một đều được tiếp cứu kịp thời. Văn được một ai đó đẩy mạnh từ phía sau áp sát vào mạn thuyền lớn cho tới khi chàng bíu được vào. Chưa kịp định thần, ngay tức khắc Dung cũng được một bóng đen đẩy thốc vào người anh, cô đã ngất đi rồi.
Còn rất nhiều điều để nhớ, để kể rất lâu sau đó về chuyến du lịch biển có một không hai này. Chỉ riêng Dung, càng lúc cô càng khẳng định cái niềm tin chắc nịch của mình về vị cứu tinh giữa lúc thập tử nhất sinh đó. Văn không có ý kiến nhưng cứ nghe vợ nhắc lại mãi với một tâm trạng sùng kính và cùng với thời gian anh cũng dần cho rằng đó là sự thật. Dung kể, giữa lúc chung quanh cô tối đen mịt mùng thì bỗng dưng có một vật thể mềm mại và đen bóng đẩy vút cô lên cao, băng băng lướt trên mặt sóng. Dứt khoát không phải là người trần. Cô cho rằng mình đã gặp được thần linh của biển khơi, ông Nam Hải, như cách nói của ngư dân. Có mấy người thoát nạn hôm đó cũng xác nhận về một bóng đen tả xung hữu đột như Dung. Dù sao, đó cũng là một niềm tin đáng trân trọng.

Cô gái đó không biết chữ, không biết Anderson là ai. Cô có một thế giới riêng không hòa nhập với cộng đồng.
Biển khơi là tất cả cuộc đời cô, là chính cô. Những đêm trăng mờ biển cạn, cô lại lội ra phía ngoài xa, nơi có tảng đá bằng phẳng nhô cao cô độc và ngồi lặng lẽ hàng giờ; chỉ có điều, cô không bao giờ chờ ai, gặp ai nữa.
Nha Trang, 5.2001

ÁI DUY
(nguồn: TCSH số 152 - 10 - 2001)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • PHAN VĂN LỢIBuổi giao lưu và trao giải thưởng cho các tác giả đoạt giải trong cuộc thi viết truyện ngắn do Hội Nhà văn tổ chức đã tiến hành được gần nửa giờ. Gã nhấp nhỏm trên chiếc ghế kê phía sau cánh gà sân khấu, bồn chồn không yên. Chừng thông cảm với tâm trạng của gã, cô gái phục vụ mặc áo dài đỏ bưng tới cho gã ly nước, nhẹ nhàng nói: "Chú cứ yên tâm ngồi nghỉ cho khoẻ. Giải A bao giờ cũng trao cuối cùng, chú ạ!"

  • KHẢI NGUYÊN Pa-ri, mùa hạ năm 198...Vườn Bách thảo giữa thành phố kề sông Xen phía tả ngạn. Ông đến đây như một kẻ lánh đời, sợ nơi đông người. Thật ra, phần lớn đường phố Pa-ri trong giờ làm việc không ồn, không thừa thãi người đi nhong như ở Việt Nam. Em ông ở quê ra Hà Nội chơi đứng ngắm dòng người và xe nườm nượp qua lại cứ tự hỏi: những con người này đi đâu, về đâu mà tuôn mãi như là chẳng ai về nhà cả, như là cái "nghiệp" trời đày phải đi.

  • ĐỖ KIM CUÔNGNhiều năm trôi qua tôi đã trở thành người đàn ông đứng tuổi. Có một mái ấm gia đình, vợ con hạnh phúc. Nhưng mỗi lần nghĩ về nàng, một người đàn bà chỉ kịp quen trên chuyến đò từ Huế ra Phong Điền, chia tay nàng để nhiều năm sau, tôi mới được gặp lại nàng trong một hoàn cảnh khác, tôi vẫn giữ nguyên một cảm giác hết sức lạ lùng. Một ý nghĩa luôn ám ảnh tôi khá kỳ quặc rằng: Tôi đã bị nàng hiểu lầm, là một chàng lính giải phóng “hám gái, dại khờ”... Bởi vì sau vụ việc ấy, chính tôi cũng rủa thầm mình là ngu ngốc.

  • NGUYỄN VIỆT HÀVọng đi vào núi. Tại sao phải đi vào núi thì Vọng mong manh biết, còn sẽ đi vào núi như thế nào thì anh không biết. Nắng của chiều ngần ngừ trên một đường mòn và đường mòn heo hút cỏ dại đến đây thì chia hai.

  • HÀ KHÁNH LINHGiáo sư tiến sĩ Hoàng Lập Xuân thường nói với các sinh viên của mình thuở còn ấu thơ bà tin những chuyện cổ tích là có thật, từ đó bà đã sống và hành động theo tinh thần cổ tích. Khi đã thành danh, bà thường ngẫm nghĩ đối chiếu mình với các nhân vật trong cổ tích. Nhiều người lấy làm ngạc nhiên khi thấy chuyện cổ tích đã đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách của một con người như giáo sư tiến sĩ Hoàng Lập Xuân. Càng ngạc nhiên hơn, khi biết rằng những chuyện cổ tích bà được nghe kể khi còn nhỏ không phải do ông bà nội ngoại, không phải do cha mẹ...

  • HƯỚNG DƯƠNGTết đã gần đến rồi. Những ngày này mọi người chỉ nghĩ đến một việc là chơi gì trong ngày Tết? Trước đây, cuộc sống thiếu thốn thì Tết là dịp để ăn uống cho no say đầy đủ - Vậy mới gọi là ăn Tết. Còn giờ, mọi sự dinh dưỡng thừa mứa, đàn ông bụng phệ nhan nhản, đàn bà đi hút mỡ thường kỳ, bệnh béo phì của trẻ em gia tăng. Ăn uống là kẻ thù của con người. Vậy nên, Tết không còn là ăn Tết nữa mà là vui Tết, chơi tết.

  • PHẠM ĐÌNH TRỌNGChưa bao giờ Ngay có ý nghĩ rời Hà Nội đến sống ở vùng đất khác thế mà anh đã đột ngột đưa cái gia đình bé nhỏ không còn nguyên vẹn của anh đi vào thành phố phía Nam cách Hà Nội ngót hai ngàn cây số. Anh đi như chạy trốn để rồi càng ngày anh càng nhớ quay quắt nơi anh đã để lại cả một thời tuổi trẻ đẹp đẽ.

  • THU NGUYỆTTrắng và trắng. Muột thơm và tinh khiết. Mặt đất dường như đỏ và mịn hơn khi được trải mình ra đón nhận sự nương tựa dịu dàng của những cánh hoa sứ ấy. Tôi khẽ khàng nhặt một bông sứ nhỏ, không đưa lên mũi ngửi như thói thường mà trang trọng áp vào tai. Trong làn hương tràn ngập, tôi nghe vẳng tiếng chuông ngân đẫm mát. Ai đó ơi, hãy một lần thử xem, nhặt một bông sứ nhỏ sân chùa, nhè nhẹ áp vào tai, sẽ nghe thấy những âm thanh và làn hương kỳ diệu! Cái cảm giác lạ lùng mà tôi đoán chắc rằng ai đó sẽ bất ngờ thấy mình khác hẳn đi.

  • PHẠM THỊ ANH NGAVới tôi mạ không có công ơn mang nặng đẻ đau, nhưng mạ đã thực sự ban cho tôi sự sống: sau khi lần lượt sinh bốn người con gái đầu lòng, lần thứ năm chín tháng cưu mang và "vượt cạn mồ côi một mình" mạ đã sinh ra anh, người sau này sẽ là "một nửa" của đời tôi.

  • PHẠM THỊ XUÂNTừ ngày Hoạt được đề bạt lên phó giám đốc, Mùi bắt đầu tiến hành một cuộc cách mạng trong gia đình. Nhìn vào đâu, vào cái gì, Mùi cũng chưa thấy nó xứng đáng với địa vị mới của chồng. Ngôi nhà ba gian vừa xây cách đây không lâu, bây giờ nó đã trở nên lạc hậu trong mắt Mùi. Mùi nghĩ, giá như hồi ấy mà làm theo kiểu nhà hộp thì bây giờ có phải đã lên thêm được một tầng như một số người quanh đây không.

  • HƯƠNG LANTuấn nhìn đồng hồ, rồi lại đi lui, đi tới không biết là lần thứ bao nhiêu trong buổi sáng này trên hành lang của Tòa án nhân dân Thành phố. Vẫn còn 5 phút nữa mới đến giờ, nhưng Tuấn có cảm giác giận Hương, có lẽ cô ta không đến, cô ta muốn gây khó dễ cho mình... Tuấn thầm nghĩ và lòng anh hiện lên một chút đay nghiến với người phụ nữ đang còn là vợ anh trong vài tiếng đồng hồ nữa.

  • BÙI MINH QUỐCNgày hôm ấy là một ngày không có gì đặc biệt trong cuộc sống cực nhọc, buồn tẻ của giáo sư Lê Khương- một ông già ngót sáu mươi tuổi mà vẫn sống độc thân. Nhưng rồi có một sự đặc biệt đến với ông vào lúc gần nửa đêm. Sau khi rà sửa lại lần thứ ba mấy chục trang cuối tập bản thảo một công trình mới nhất của mình, giáo sư đặt lưng xuống giường ngủ thiếp đi. Và, như thường lệ, ông bắt đầu thấy chiêm bao.

  • DƯƠNG THÀNH VŨBuổi sớm maiSông thức dậyMột mìnhTrôi mải miết    (René Char)

  • ĐOÀN BÍCH HỒNGBà lão ngồi bất động nơi cây cầu giơ một khúc gỗ khẳng khiu đỡ lấy sàn nhà. Trong lúc liếc nhìn bóng mình lao chao trong cái màu xanh rêu đùng đục của dòng sông đang gắng gỏi vài mét nước cuối cùng trước khi nhập vào lòng biển, bà cố ghi nhận cái thời khắc quan trọng mà bà cảm thấy nó đang đến gần.

  • NHƯ BÌNH1. Đực và cái. Một đứa con trai đứng bên một đứa con gái là giống đực đặt bên giống cái. Còn nhỏ chúng là những đứa trẻ, không ngại ngùng bởi vấn đề giới tính. Trưởng thành, hai giống bên nhau tạo sức hút và nảy sinh cái gọi là tình yêu. Các cụ ta xưa rất hiểu quy luật giới tính này. Chả thế mà cứ nhốt hai giống vào một phòng là thành vợ chồng.Bố mẹ tôi cũng là một cặp như thế.

  • NGUYỄN VĂN ĐỆThuần ra bến thuyền vào lúc thuỷ triều đang lên. Lúc này là nửa đêm. Trăng hạ tuần trong như con cá mòi tháng bảy nhảy hất lên từ mặt biển treo mình giữa nền trời xanh ngát. Gió tây se lạnh, gió thổi từ đất liền ra giộng rừng phi lao reo lên cùng với tiếng vi vu, vi vút, gió thổi vào ngọn sóng làm hắt lên những tia sáng.

  • NGUYỄN THANH MỪNGĐã bát tuần, ông vẫn chưa nghĩ đến cái già. Đó là ông nói vậy, bô lô ba la trước bàn dân thiên hạ, trong đó tất nhiên không thiếu cả bạn bè, nhất là những người đáng tuổi con cháu nhưng được ông tôn vinh là thần tượng của quốc gia, thậm chí quốc tế nữa.

  • NHẤT LÂM          Truyện ngụ ngôn hiện đạiTrong đàn chó săn của ông Mỗ thì Fóc vào loại anh cả đỏ. Ngoài chân cao, mũi thính, mình dài, chạy như tên bắn... nói chung những gì cần cho một con chó săn đích thực thì Fóc có cả.

  • NGUYỄN TRƯỜNG                           Nơi hầm tối là nơi sáng nhất          (Thơ Dương Hương Ly)

  • TRẦN THUỲ MAINăm nay mùa đông lạnh hơn hẳn mọi năm. Gió cao nguyên cứ tràn qua, tràn qua từng đợt, những bông quỳ chấp chới vàng như sóng. Quỳnh bảo tôi: Gió ở đây một đi không trở lại, khác ở Huế. Gió từ sông Hương thổi lên là gió rất đa mang, thổi tà áo bay dùng dằng, như trong câu hát ngày xưa "Gió bay từ muôn phía...".