Nhạc sĩ Trần Hoàn với ca khúc “Nắng tháng ba”

10:41 10/09/2008
MINH PHƯƠNGCó những ca khúc ấp ủ mãi hàng tháng viết vẫn chưa xong, nhưng cũng có ca khúc chỉ vài tiếng đồng hồ là bật ra ngay.Ca khúc Nắng tháng Ba của nhạc sĩ Trần Hoàn viết trong một đêm thành Huế vừa giải phóng.

…Chiều 26 tháng 3 năm 1975, tôi có mặt tại Sở Văn hoá thông tin Thừa Thiên Huế. Nhạc sĩ Trần Hoàn vui vẻ kéo tôi vào phòng khách hỏi nhỏ:
- Sao rồi? Em chuẩn bị đầy đủ chứ?
Tôi gật đầu báo cáo:
- “Đầy đủ đúng như các điều anh đã dặn trong thư. Nhưng bài hát về Huế thì chưa được vừa ý lắm. Bài Tiến về thành Huế của anh từ năm 69 cũ quá! Còn bài Chào Huế giải phóng của em nói thật chưa hay! Khô lắm! Có lẽ anh phải “đẻ” gấp một bài!
Anh cười chân thật:
- “Mình cũng nghĩ nhưng chưa ra! Khó hè!”
Sau mấy phút suy nghĩ anh bảo tôi: “Thôi em đi tắm và chuẩn bị ăn chiều. Ngày mai sẽ về huyện ngay! Tranh thủ! Thời gian lúc này quý lắm!”.
Đêm ấy tôi ngồi rà soát lại các băng cát-sét những bài ca cách mạng, những tập ca khúc cần phổ biến để mai đi mở lớp tập huấn cho cơ sở.
Đã rút được nhiều kinh nghiệm khi giải phóng Đông Hà, lần này tôi chuẩn bị đầy đủ và rất chu đáo.
Gần 30 năm xa Huế (kể từ tháng 12/1946 đến nay) tôi bồi hồi xúc động, một mình đi lang thang qua cầu Trường Tiền, nhìn xuống hai đầu cầu có các chiến sĩ ta đang đứng gác lòng tôi vui buồn lẫn lộn. Mong sao lớp tập huấn xong để tôi bay về Đà Lạt thăm quê, thăm mẹ và anh chị em!
Đêm đã khuya tôi trằn trọc không tài nào ngủ được. Gần một giờ sáng, có bước chân ai đó nhẹ nhàng và tiếng nhạc sĩ Trần Hoàn kêu khẽ:
- Phương ơi! Dậy đi! Có rồi!
Tôi vùng dậy bật đèn! Trước mặt tôi Trần Hoàn mặc chiếc quần cụt áo sơ mi ngắn tay, ôm chiếc ghi ta và một tờ giấy:
- Anh vừa viết xong cả đêm! Em xem thế nào? Sao? Em cũng không ngủ được à?.
- Mừng và vui quá nên khó ngủ mà anh!
Trần Hoàn lấy mấy quả trứng lộn đang còn nóng, anh giục tôi:
- Ăn đi rồi anh hát cho nghe!
Tôi cầm bản thảo Nắng tháng Ba dòng chữ đỏ chói tươi roi rói xúc động.
Anh bấm mấy nốt nhạc lấy giọng và hai anh em cùng hát say sưa. Hết bài hát anh hỏi:
- Sao hả?
Tôi ấp úng tìm cách trả lời. Anh cười: “Cứ nói toạc móng heo đi! Nghề nghiệp với nhau mà!”.
Tôi giữ kẽ:
- Về tiết tấu bài này trẻ, thích hợp với tuổi thanh niên. Giai điệu mượt mà nhưng về lời có mấy chỗ còn khô khan quá!.
Anh cười chân thành:
- Mình cũng thấy như vậy, nhưng nói chung nghe được chứ?
- Vậy là tốt anh ạ! Hơn mấy ca khúc trước đây nhiều.
Hai anh em loay hoay chữa bài hát, có những từ tôi đề nghị, Trần Hoàn chấp nhận sửa ngay.
Gần sáng, ca khúc tạm gọi là hoàn chỉnh (chỉ có một lời ca). Trần Hoàn thở phào nhẹ nhõm, anh nhìn ra phía sau, thì ra có mấy anh em lái xe, bảo vệ ngồi đó thức nghe bài hát. Anh cảm động giao tờ giấy cho tôi:
- Thôi! Giao cho em! Cứ tập cho cơ sở, thấy chỗ nào bất hợp lý em cứ sửa chữa. Sau này có điều kiện ta chỉnh lại và xuất bản.
Vậy là sau một đêm, ca khúc Nắng tháng Ba được ra đời, và tôi đã đem bài hát ấy phổ biến trong lớp tập huấn đầu tiên cho cơ sở. Bài hát được nhiều người thích.
Bản thảo ca khúc ấy tôi vẫn giữ đến bây giờ. Đó là kỷ niệm với Trần Hoàn - kỷ niệm đêm đầu tiên về Huế giải phóng 26 tháng Ba năm 1975. Bài hát viết một đêm!
                                                                              M.P

(nguồn: TCSH số 229 - 03 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)

  • Nhạc và lời: DƯƠNG BÍCH HÀ


  • Nhạc và lời: NGUYỄN VĂN VŨ

  • TÔN THẤT BÌNH

    Nếu dân ca là suối nguồn cảm hứng của nhân dân lao động trong cuộc sống thì hò là phương thế thể hiện tâm tình tràn đầy xúc cảm một cách trung thực nhất.

  • VĂN CAO
           Hồi ký

    Sau triển lãm Duy nhất 1944 (Salon Unique), tôi về ở một căn gác hẹp đầu phố Nguyễn Thượng Hiền.

  • TÂM HẰNG NGUYỄN ĐẮC XUÂN  

    Tin từ Làng Mai Pháp quốc cho biết: Đêm giao thừa Thầy nói về Phạm Duy cho khoảng 70 cháu sinh viên Việt Nam về thăm Làng. Bài giảng này cũng là một loại hommage(1) cho Phạm Duy. Có thể nghe lại trên mạng chỗ Pháp Thoại online của Thầy vào ngày 30 Tết vừa rồi.

  • Trưa ngày 27/01/2013, cây đại thụ của làng nhạc - Nhạc sĩ Phạm Duy – đã qua đời, hưởng thọ 93 tuổi. Nhạc sĩ Phạm Duy có số lượng tác phẩm âm nhạc đồ sộ, trong đó có nhiều tác phẩm nổi tiếng. Khi còn sống, nhạc sĩ Phạm Duy cũng thường xuyên cộng tác với Tạp chí Sông Hương. Chúng tôi xin đăng lại bài viết cuối cùng của nhạc sĩ đã gởi cho tòa soạn trước khi mất và đã được đăng trên Sông Hương số Tết Quý Tỵ 2013, như một nén hương tưởng nhớ người nhạc sĩ tài hoa.

  • “Đời là những cơn mưa vô thường/ Trói chân em bên đường/ Nước dâng cao chân tường/ Đường xa chân ướt phơi nắng dầm sương”...

  • NGUYỄN TẤN TÔN NỮ Ý NHI

    Trong ý niệm của nhiều người từ hạng trí thức cao cho đến bình dân, ngoại trừ dân nghiên cứu dân tộc nhạc học, hát xẩm là một thể loại âm nhạc có xuất thân thấp kém, luôn gắn liền với hình ảnh của người khiếm thị và cây đàn nhị từ góc phố, sân đình hay bãi chợ. Nhắc đến hát xẩm, đa phần người ta liên tưởng ngay đến những ca từ mộc mạc, dung dị và lắm khi dung tục.

  • NGUYỄN ĐẮC XUÂN 

    Đêm giới thiệu Trường ca Hàn Mặc Tử, tại Học viện Âm nhạc Huế thầy Trần Văn Khê và nhạc sĩ Phạm Duy đã đưa chúng ta đi từ cõi thực mộng mơ trải qua những đau đớn, vật lộn với cơn đau đến ngất lịm và cuối cùng nương tựa vào niềm tin tâm linh để hiện hữu.

  • TRƯƠNG ĐÌNH NGỘ

    Thượng thanh khí tiết ra nguồn tinh khí
    Xa xôi đời trăng mọc nước Huyền Vi
    Đây Miên Trường, đây Vĩnh Cữu tề phi
    Cao cao vượt hai hàng bóng vía


  • (Bản dịch của Trương Đình Ngộ)

  • NGUYỄN THỤY KHA

    Có thể nhận ra sự giao hòa giữa nhiều chiều cảm xúc trong quá trình thai nghén bài hát "Thiên Thai". Song có lẽ cái lớn nhất, cái bao trùm, cái gốc để tỏa ra sự tràn trề giai điệu của bài hát này chính là sự phản ảnh có thực của một dòng sông nào đó.

  • ĐẶNG TIẾN “Bộ môn” Thơ đang lùi bước trong xã hội hiện đại. Đời sống đô thị nhanh bước theo nhịp tiến hóa của công nghiệp, đẩy lùi biên độ của thơ: kỹ thuật hiện đại cung cấp cho quần chúng - nhất là thanh niên - những phương tiện giải trí và truyền thông hấp dẫn và nhanh chóng hơn những bài bản vần vè trước đây - dù sao cũng gắn liền với nếp sống nông thôn.

  • NGUYỄN HOÀN Nhân kỷ niệm 10 năm ngày nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về cõi thiên thu 1/4 (2001-2011), Nhà xuất bản Trẻ xuất bản cuốn sách “Thư tình gửi một người” tập hợp hơn 300 trang thư tình của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn gửi Ngô Vũ Dao Ánh, người tình có ảnh hưởng mạnh mẽ và lâu bền trong cảm hứng sáng tạo âm nhạc của nhạc sĩ.

  • DƯƠNG BÍCH HÀDân tộc Tà Ôi, cũng như các dân tộc cư trú dọc Trường Sơn, âm nhạc là một bộ phận thiết yếu trong đời sống văn hóa của họ, nó không chỉ mang chức năng giải trí đơn thuần mà gắn liền với tín ngưỡng, với đời sống tâm linh, là phương tiện để tiếp xúc với thần linh.

  • NGUYỄN THỊ HỒNG SANHNgười ta gọi Trịnh Công Sơn là “sứ giả tình yêu”, “người tình của mọi thế hệ”, nhưng có lẽ chức danh “con người thi ca” mà nhạc sĩ Văn Cao yêu mến dành tặng cho ông là phù hợp hơn cả.

  • TrẦn thỊ AnCho đến nay, ca trù vẫn là một thể loại văn chương âm nhạc rất xa lạ với đông đảo đại chúng. Trong ấn tượng chung, ca trù là một sinh hoạt âm nhạc trước hết gắn với lễ lạt của các ông hoang bà chúa hay các miếu đền, sau nữa là thú ăn chơi ở dinh quan, thậm chí trở nên sa đọa và trụy lạc nơi ca quán.

  • NGUYỄN THỤY KHATừ sau "Đề cương văn hóa" của Đảng ra đời năm 1943 sáu chữ "Dân tộc - khoa học - đại chúng" đã trở thành tâm niệm của những chiến sĩ cách mạng làm công tác văn hóa. Song ngay cả khi Cách mạng tháng Tám thành công, rồi cả dân tộc bước vào cuộc trường kỳ kháng chiến thì cho đến trước chiến dịch Điện Biên, chữ "Dân tộc' trong "Đề cương văn hóa" vẫn chỉ được các nghệ sĩ khai thác ở những vốn cổ của người Kinh, trong đó có nghệ thuật âm nhạc.

  • NGUYỄN THỤY KHATrong hai đêm 2 và 3.06.2004 tại Nhà Hát Lớn, Hà Nội đã diễn ra chương trình hoà nhạc của Dàn Nhạc Giao Hưởng Việt Nam dưới sự chỉ huy của Giáo sư - Nhạc trưởng người Anh Colin Metters - Cố vấn âm nhạc và nhạc trưởng hợp tác chính của Dàn Nhạc Giao Hưởng Việt Nam trong dự án 5 năm nhằm củng cố và phát triển dàn nhạc lên ngang tầm quốc tế.

  • VĂN THAO... Tôi tập tễnh bước một leo lên cầu thang ngôi nhà số 108 phố Yết Kiêu vào một ngày giáp tết năm 1976. Đã sang tiết xuân, trời nắng nhẹ mà vẫn lạnh. Tiếng đàn dương cầm vọng ra. Một điệu vans. Giai điệu của bản nhạc mượt mà, lấp lánh như những hạt nắng xao động trên vòm cây. Một giai điệu mà tôi chưa nghe bao giờ.