Tập sách 'Mỗi người một chỗ ngồi' mang phong vị văn chương "lạnh, sắc và tinh tế" của cây bút truyện ngắn tiêu biểu một thời.
Bìa sách "Mỗi người một chỗ ngồi".
Tập sách mới nhất của Phan Triều Hải gồm sáu truyện: Bia lạnh, Cái tên biến mất, Mèo trong gió mùa Đông Bắc, Mỗi người một chỗ ngồi, Rồi đâu sẽ vào đó, Tạp chí Địa lý. Đây là lần trở lại đầu tiên của nam tác giả kể từ cuốn Những con đường không đến Seattle (2005). Trong đó, trừ truyện Mèo trong gió mùa Đông Bắc được sáng tác từ 2008, năm truyện còn lại là tác phẩm mới.
Từ năm 2014, Phan Triều Hải sang Mỹ định cư. Nhưng anh vẫn thường đi về Sài Gòn - nơi anh yêu nhất. "Mọi người sẽ yêu thành phố này rất nhiều một khi thật sự phải xa nó", tác giả bày tỏ. Vậy nên, các truyện của anh đều lấy bối cảnh Sài Gòn như một cách nhắc nhở về nơi anh đã sống. Tình yêu, mối quan hệ gia đình, quan niệm sống, cách hành xử trước những biến động trong đời sống hiện đại... là nguồn cảm hứng cho tập truyện. Bao trùm lên tất cả là chủ đề về sự mất mát. "Thật ra đời mình là một quá trình mất đi hơn là được. Mất đi thời gian, bạn bè cũ, tình yêu cũ, cảm xúc…Nếu nói cái được thì đó là kinh nghiệm, trải nghiệm, mà thứ ấy cần có những lúc yên tĩnh để nhận ra", tác giả chia sẻ.
Trong những truyện ngắn mới, độc giả vẫn bắt gặp một Phan Triều Hải của thời Những linh hồn lạc (1995) hay Có một người nằm trên mái nhà (1997) với chất văn tự sự và đượm nỗi buồn. Tuy vậy, đồng thời, tác giả cho thấy đã làm chủ cảm xúc hơn trong cách kể những chi tiết ở đường dây câu chuyện, khắc họa nhân vật. Cố gắng lược đi cảm xúc, kể một câu chuyện mà người đọc tự cảm thấy hoặc ám ảnh, không có tác động thêm của người viết rõ ràng là điều anh hướng đến.
13 năm qua, Phan Triều Hải vẫn miệt mài lao động với nghề viết. Năm 2008, anh dịch Hội hè miên man (tiểu thuyết, hồi ký của Hemingway), tham gia viết một vở nhạc kịch với nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ cho Nhạc viện Hà Nội và Nhạc viện Malmo (Thuỵ Điển) vào 2008. Sắp tới, anh sắp ra mắt cuốn sách dịch Nghề viết qua các kiệt tác phỏng vấn (NXB Hội Nhà văn)... "Tôi viết vì cần phải viết. Ngay cả không in sách, tôi cũng viết. Tuy vậy, nhiều lúc, việc viết lách không phải cứ muốn là làm. Hôm nay có thể viết được, ngày mai lại không. Vậy nên, một khi viết được thì cứ tận hưởng thôi, không nghĩ gì xa xôi. Đó như là một cái thú rất riêng", nhà văn tâm sự.
Phan Triều Hải sinh năm 1969 tại Huế. Anh từng có nhiều tập truyện được độc giả yêu thích như: Vào đời (1994), Những linh hồn lạc (1995), Quán bò rừng (1995), Có một người nằm trên mái nhà (1997), Đi học (1999), Những con đường không đến Seattle (2005).
Theo Thoại Hà - vnexpress
Tải mã QRCode
. Hai năm sau kể từ khi Julia Kristeva đưa ra khái niệm liên văn bản (intertextuality), Roland Barthes đã đi xa hơn nhiều qua một tuyên bố gây sốc: Cái chết của tác giả (The Death of the Author, 1968). Những quan niệm mới mẻ của các nhà khoa học một thời từng là trụ cột của chủ nghĩa cấu trúc đã chính thức khép lại vai trò của isme này và mở ra giai đoạn hậu cấu trúc. Trong quan niệm mang tính gây hấn của họ, người đọc, từ chỗ là kẻ bên lề, đã chính thức bước vào vị thế trung tâm với tư cách là kẻ có quyền năng tối thượng trong việc thiết lập mối quan hệ và ý nghĩa giữa văn bản và liên văn bản, giữa văn bản và các thiết chế văn hóa đã tạo ra nó(1).
Tiểu thuyết về giải phóng miền Nam Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.1975 của nhà báo kỳ cựu Trần Mai Hạnh đã vượt qua tiểu thuyết về chiến tranh biên giới phía Bắc Mình và họ của Nguyễn Bình Phương, tác giả xuất sắc của văn học đương đại.
“Tay chơi” Nguyễn Quang Sáng rời xa cõi tạm, “trưởng lão” Tô Hoài về với “Cát bụi chân ai,” nhà văn của đất và người phương Nam - Anh Đức về với đất Mẹ, tác giả của “Biển và chim bói cá” - nhà văn Bùi Ngọc Tấn kết thúc hành trình sống và viết…
"Những đỉnh núi du ca" là công trình nghiên cứu mới nhất về tộc người H'mông của nhà nghiên cứu trẻ Nguyễn Mạnh Tiến (ảnh bên), người đã cố công lang thang suốt ba năm trên khắp miền núi phía Bắc mà trọng tâm là cao nguyên đá Đồng Văn để tìm kiếm cho mình một lối tiếp cận khả dĩ nhất để giải mã những phản ứng phức tạp của tộc người vừa đặc biệt, vừa hấp dẫn nhưng cũng không ít bí ẩn.
"Có một phố vừa đi qua phố" - tập di cảo của cố tác giả Đinh Vũ Hoàng Nguyên - là một trong bốn tác phẩm văn học đoạt giải "Văn học Nghệ thuật Thủ đô 2014".
Nhà văn quân đội có tiếng Đình Kính (Hải Phòng) viết ở nhiều lĩnh vực: Tiểu thuyết, truyện ngắn, ký, kịch bản phim. Mảng chủ đề lớn mà ông đeo đuổi là biển và những người lính biển, với các tác phẩm “Sóng cửa sông” (1976), “Đảo mùa gió” (1978), “Lính thủy” (1978), “Người của biển” (1985) - Giải thưởng văn học Bộ Quốc phòng, “Sóng chìm” (2002), “Huyền thoại tàu không số” (2012) - 2 tác phẩm này đều đoạt Giải thưởng Hội Nhà văn VN. Phóng viên Báo Lao Động đã phỏng vấn ông…
Trong tiểu thuyết Xác phàm, nhà văn Nguyễn Đình Tú dùng hình ảnh “mùi buồn” để gợi lại ẩn ức về một cuộc chiến tranh.
Bất kỳ người cầm bút nào cũng đều mơ ước rằng tác phẩm của mình sẽ trở thành sách gối đầu giường của hàng triệu người. Sao chúng tôi - những nhà văn, nhà thơ Việt Nam lại không mong muốn một ngày tác phẩm của mình hiện diện trên các ngôn ngữ của dân tộc khác chứ?
NGUYỄN NHẬT ÁNH
Tạp văn
Nhà văn Tô Hoài - tác giả của cuốn sách "Dế mèn phiêu lưu ký" khiến bao thế hệ bạn đọc Việt Nam say mê - đã từ trần vào trưa 6.7.2014 tại nhà riêng ở Hà Nội, hưởng thọ 95 tuổi.
Nobel Văn học là đỉnh cao nhưng không phải đỉnh cao nào cũng làm hoan hỉ tất cả mọi người. Việc lựa chọn của viện Hàn lâm Thuỵ Điển những năm gần đây chắc chắn sẽ làm chạnh lòng những ai đã trót yêu thích thế giới văn chương của Kafka, Jorge Louis Borges, Umberto Eco, Robbe – Grillet, Italo Calvino…
Ngày nay, nhìn lại chủ trương cách mạng của Phan Châu Trinh cách đây hơn một thế kỷ, một lần nữa chúng ta lại thấy tầm nhìn của một người mang khát vọng Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh.
Lần nào ra Hà Nội, dù dài ngày hay chỉ là thoáng chốc, nhà văn Trần Thùy Mai cũng tới ngồi uống cà phê ở nhà hàng Thủy Tạ nhìn ngắm hồ Gươm và hẹn bạn bè tới gặp gỡ chuyện trò. Hỏi vì sao chị chỉ chọn mỗi chỗ này, Trần Thùy Mai bảo: “Là vì ở đây là “Hà Nội nhất”, lại có thiên nhiên bao quanh, giống như bờ sông Hương ở Huế vậy…”.