Nguyễn Trí được biết đến vào năm 2013 khi tác phẩm Bãi vàng, đá quý trầm hương (NXB Trẻ) đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam. “Sự nghiệp” cầm bút của Nguyễn Trí đến nay mới chỉ 5 năm nhưng ông đã có 9 cuốn sách truyện dài, truyện ngắn ra đời.
Nhà văn Nguyễn Trí ký tên lên "Ngụy" cho bạn đọc mua sách
Có thể nói, ông viết văn với tâm thế làm việc của một người đi đãi vàng, đào đá quý, làm đồ tể, đốt than, chạy xe ôm… ngày nào.
Hiện tượng kiểu Mạc Can, Ngô Phan Lưu
Giới cầm bút Việt Nam khá lạ khi thỉnh thoảng nổi lên một hiện tượng kiểu như “nhà văn từ trên trời rơi xuống” Mạc Can. Ai cũng biết Mạc Can là diễn viên, chuyên đi diễn ảo thuật hài cho con nít xem hoặc đóng các vai phụ trên phim. Bỗng dưng, Mạc Can xuất hiện với vai trò tác giả Tấm ván phóng dao được nhiều người tìm đọc.
Sau Mạc can một chút, lão nông Ngô Phan Lưu ở đâu tự nhiên xuất hiện trên văn đàn khi đoạt giải Nhất cuộc thi truyện ngắn báo Văn nghệ vào năm 2007 với hai truyện ngắn Buổi sáng biến mất và Cơm chiều, trở thành sự kiện của giới cầm bút. Cả Mạc Can và Ngô Phan Lưu sau đó viết rất nhiều sách được giới xuất bản săn đón.
Nguyễn Trí cũng như Mạc Can, Ngô Phan Lưu, ông chào làng văn khá bất ngờ với lý lịch trích ngang: “Sinh năm 1956 tại Bình Định, nguyên quán Quảng Bình. Đã từng sinh sống qua các nghề: nấu rượu, nhảy tàu, làm đồ tể, làm công nhân, đi tìm vàng, khai thác đá quý, chạy xe ôm... và giờ viết văn ở nhà với vợ”.
Nếu xét “lý lịch” này, thì Nguyễn Trí có học hành gì, kiểu như Mạc Can sống đời phiêu bạt trên ghe hát, Ngô Phan Lưu làm ruộng…, mà đòi thành văn nhân? Ấy nhưng, các ông học rất nhiều từ trải nghiệm cuộc đời của chính mình. Và quan trọng là Ngô Phan Lưu, Nguyễn Trí được thừa hưởng nền giáo dục từ gia đình cộng với sự tự học qua đọc sách.
Nguyễn Trí cho biết, gia đình tôi trước 1975 làm công chức tại miền Nam, tôi được ba má cho đọc sách các loại và đến trường học đến lớp 10. Sau 1975, như nhiều gia đình khác, tôi như “phượng hoàng gãy cánh” trở thành con gà đi bươi móc kiếm ăn. Nhưng nhờ thế, những gì tôi trải qua đã giúp tôi có chất liệu để viết văn như hôm nay.
Viết văn để sống, thế thôi
Năm 2012, Nguyễn Trí ở nhà phụ vợ bán tạp hóa vì lớn tuổi không ai thuê làm việc nặng. Buồn tay buồn chân ông viết những gì đã trải qua trên mấy trang giấy học trò. Một lần đi nhà sách, Nguyễn Trí hóng chuyện khi có hai người đang bàn về sự nổi tiếng của nhà văn Mạc Can. Những người này nói, nhờ nhà văn Hồ Anh Thái lăng-xê nên ông Mạc Can mới “lên đời” như vậy. Nguyễn Trí xin địa chỉ mail của Hồ Anh Thái và gửi hú họa xem thế nào.
|
Chiều 2/4 tại Đường sách TP.HCM, Nguyễn Trí ra mắt tập truyện thứ 9 có tên Ngụy.Ngụy gồm 16 truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Trí nói về những vấn nạn đang diễn ra hằng ngày trong xã hội. |
Không ngờ, Hồ Anh Thái đã làm “bà đỡ” cho Nguyễn Trí in được 4 truyện trên báo trong một tháng. Truyện đầu tiên có tên Tình cho không được Hồ Anh Thái sửa lại thành Nín lặng khóc khiến Nguyễn Trí vui sướng đến độ khóc… âm thầm.
Nguyễn Trí hay tự xưng mình là “Trí khùng”, và ông đã “khùng thật” khi hay tin đoạt giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam. “Trí khùng”, nhớ: “Tôi từng lượm được đá quý ở trong hầm bán 6 ngàn USD, từng đãi được vàng nặng cả lượng… Với người đi đào đá quý hoặc đãi vàng, được như thế là trúng mánh. Nhưng sự sung sướng đó không bằng khi hay tin tôi đoạt giải văn chương. Tôi có cái xe máy Tàu càng rồ ga càng chạy… chậm, tôi dùng nó chạy loanh quanh 3 ngày để thỏa cái sự sung sướng điên khùng ấy”.
Khác với nhiều người cầm bút đã tự nhận lãnh cho mình quá nhiều nhiệm vụ to lớn để cải tạo… nhân loại, Nguyễn Trí nói ông “viết văn để sống, thế thôi”. Có lần, ông rao bán sách của mình: “Mua sách của Trí khùng, bạn không cần phải chuyển tiền trước. Cho địa chỉ và mua cuốn nào bạn sẽ được chuyển đến tận tay. Đọc xong nếu thất vọng bạn chuyển trả lại. Cước bưu điện dĩ nhiên là Trí khùng chịu”.
Hỏi “Trí khùng”, bán sách để lái sách họ lo, anh bán chi cho mệt? Trí khùng nói: “Tui cần bán sách để nuôi bà vợ bị bệnh…”. Đúng là, Nguyễn Trí viết văn để sống như khi đãi vàng, đào đá quý… thế thôi!
Theo Trạc Tuyền - TTVH
Tải mã QRCode
Giải thưởng văn học Sông Mekong lần thứ 11 sẽ diễn ra tại thủ đô Phnompenh, Campuchia vào cuối năm 2020. Hai tác giả Việt Nam đoạt Giải thưởng năm nay là tác giả Trần Nhuận Minh với tác phẩm sách thơ Qua sóng Trường Giang và tác giả Trần Ngọc Phú với tác phẩm Từ Biên giới Tây Nam đến đất Chùa Tháp.
Trong dịp kỷ niệm 100 năm Ngày sinh nhà thơ Tố Hữu (4-10-1920 - 4-10-2020), NXB Hội Nhà văn cho ra mắt bạn đọc tập sách dày dặn, công phu và nghĩa tình Tố Hữu - Một đường thơ, một đường đời.
Nhà thơ Vũ Quần Phương cho rằng, người cuối cùng của phong trào Thơ mới vừa từ giã bạn đọc ở tuổi 100 – thi sĩ Nguyễn Xuân Sanh - là người “không để thơ… ngủ quên trên thành công của dòng lãng mạn trước đó”.
Đoàn Ngọc Thu nói rằng chị thích thơ của mình ngày xưa hơn. Những xúc cảm ấy vẫn như còn váng vất trong những vần thơ trong tập “Sau bão” (NXB Hội Nhà văn, 2020).
Ra đời cách đây 25 năm, bộ truyện “Kính Vạn Hoa” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có ý nghĩa đặc biệt, khơi luồng gió mới cho văn học thiếu nhi Việt Nam thời kỳ đổi mới, mang đến món ăn tinh thần lý thú bổ ích. Tuy nhiên, quá trình thực hiện bộ sách cũng thử thách những người chọn lựa bước trên con đường dài sáng tạo không ngừng nghỉ.
Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh sinh năm 1920 tại Ðà Lạt, nguyên quán Quảng Bình, lúc nhỏ theo học ở Trường Quốc học Quy Nhơn (cũ), sau đó chuyển ra Hà Nội.
Sáng 22/11/2020, Nhà thơ Trần Đăng Khoa đã thông báo chia sẻ tin buồn cho các nhà thơ và những người yêu thơ đó là nhà thơ tiền bối nổi tiếng Nguyễn Xuân Sanh vừa qua đời.
NXB Văn học giới thiệu “Nghề vương bụi phấn”, tác phẩm thứ ba của tác giả Nguyễn Huy Du, gồm những câu chuyện về tình thầy trò với văn phong mộc mạc, giản dị nhưng lôi cuốn, nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11.
Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh sinh ngày 16 tháng 11 năm 1920, quê gốc thuộc huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Ông cũng là một trong những hội viên tiền phong tham gia xây dựng Hội Nhà văn Việt Nam. Năm nay ông tròn 100 tuổi. Hội Nhà văn Việt Nam vừa tổ chức chúc thọ nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh tại trụ sở số 9, Nguyễn Đình Chiểu hôm 9/11/2020 với sự tham gia của lãnh đạo Hội, các nhà văn nhà thơ và đại diện gia đình của ông.
“Nẻo vào văn xuôi đương đại Việt Nam” là tập tiểu luận - phê bình của TS Bùi Như Hải, do NXB Văn học ấn hành tháng 9-2020.
Sáng 5-11, Viện Văn học Việt Nam đã tổ chức toạ đàm nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh PGS – nhà nghiên cứu văn học Vũ Đức Phúc. Đây là một dịp để các thế hệ Viện Văn học ngồi lại cùng ôn cố và “soi chiếu cho tương lai” – như lời PGS,TS Nguyễn Đăng Điệp, Viện trưởng Viện Văn học nhận định.
Bằng sự lao động miệt mài và nghiêm túc, nhà văn Lê Văn Nghĩa thường gửi đến độc giả những đầu sách độc đáo, nhiều cuốn trong số đó có giá trị như một “bảo tàng ký ức” của không chỉ riêng tác giả.
Thạch Lam (1910 - 1942) là đại biểu xuất sắc của văn xuôi lãng mạn Việt Nam thời kì 1930 - 1945. Văn Thạch Lam đọng nhiều suy nghiệm, nó là cái kết tinh của một tâm hồn nhạy cảm và từng trải về sự đời (Nguyễn Tuân).
Sáng ngày 20/10/2020, Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức kỉ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Tố Hữu (4/10/1920 – 4/10/2020).
Đã có nhiều nhà văn viết về Hà Nội - Thủ đô yêu dấu - như Thạch Lam, Vũ Bằng, Tô Hoài, Nguyễn Khải… Nhưng tập truyện ký “Hà Nội và tôi” (NXB Hội Nhà văn) gần 300 trang với hơn 20 tác phẩm của nhà văn Vũ Ngọc Tiến, một người Hà Nội gốc, đã cho ta biết thêm một phần chân dung về những con người của đất Tràng An thanh lịch.
Tháng 10, nhân kỷ niệm 66 năm ngày Giải phóng Thủ đô, Nhã Nam giới thiệu tới bạn đọc một tác phẩm mới của nhà văn Nguyễn Trương Quý, cây viết vốn quen thuộc với những tản văn về các góc nhỏ của Hà Nội: “”Hà Nội bảo thế là thường”.
Rất lâu rồi, không có luận văn, luận án nào về thơ Tố Hữu. Cũng lâu lắm rồi, sau Hà Minh Đức, Trần Đình Sử… rất ít người viết về thơ ông. Tôi cũng chưa bao giờ viết về thơ Tố Hữu khi ông còn sống. Nhưng với chúng tôi, thơ Tố Hữu là nguồn suối tươi mát, mạch ngầm sống động trong đời sống tinh thần. "Chúng tôi" ở đây là thế hệ những người ở lứa tuổi 70. Trong quãng thời gian 70 năm của một đời người thì ít nhất có 30 năm (1954 - 1975) chúng tôi đã được sống với thơ Tố Hữu.
Bằng kiến thức của một chuyên gia đầu ngành và sự trân trọng quá khứ một đi không trở lại, ông đã chỉ ra giá trị của cuốn sách và ý nghĩa của việc làm sống lại những kí ức Hà Nội rất đặc biệt thông qua cuốn sách này...
Có một bộ phim tôi không thực nhớ nội dung, một bộ phim của Woody Allen mang tên "Đóa hồng tím ở Cairo", câu chuyện mang máng mà tôi còn nhớ, đó là một người phụ nữ thất bại trong tất cả mọi khía cạnh cuộc đời, rồi cô vào một rạp chiếu bóng, xem một bộ phim, và trong giây phút ấy, cô quên béng mất cuộc đời mình, cô òa khóc, không phải vì mình, mà vì những nhân vật trong phim.
Năm 1941, với việc xuất bản Dế mèn phiêu lưu ký ở tuổi 20 (bản in đầu tiên có nhan đề Con dế mèn), Tô Hoài có được hai vinh dự lớn trong nghề cầm bút: Trở thành người mở đầu thể loại truyện đồng thoại; Tác phẩm mở đầu lại là đỉnh cao của thể loại, đồng thời là một trong những áng văn học thiếu nhi nổi tiếng thế giới nhất của Việt Nam.