Nhà thơ Trinh Đường còn mãi trên hành trình của chúng ta

10:05 03/06/2008
Nhà thơ Trinh Đường đã từ trần hồi 15g10’ ngày 28.9.2001 tại Hà Nội, thọ 85 tuổi. Lễ an táng nhà thơ đã được tổ chức trọng thể tại quê nhà xã Đại Lộc huyện Duy Xuyên tỉnh Quảng , theo nguyện vọng của nhà thơ trước khi nhắm mắt.

Nhà thơ tên thật là Trương Đình, sinh ngày 1-1-1917 trong một gia đình có truyền thống nho học ở mảnh đất Quảng nổi tiếng yêu anh hùng nghĩa khí và yêu văn chương nghệ thuật. Mười tuổi, Trinh Đường đã học thuộc lòng phần thơ trong Văn Đàn bảo giám, mười lăm tuổi họa thơ với các bậc cha chú hay chữ trong vùng; hai mươi lăm tuổi tham gia Việt Minh và sau Cách mạng Tháng Tám làm chủ tịch tổng, thư ký khu, uỷ viên trinh sát huyện rồi thư ký Đoàn Văn hóa kháng chiến tỉnh, phân hội trưởng Phân hội văn nghệ Quảng Nam - Đà Nẵng, uỷ viên chấp hành Chi hội Văn nghệ khu 5. Sau 1954, Trinh Đường tập kết ra Bắc, làm biên tập viên, trưởng ban thơ Nhà Xuất bản Văn học, Nhà xuất bản Giải phóng rồi trưởng ban thơ Tuần báo Văn nghệ trong nhiều năm cho đến lúc nghỉ hưu.
Nhà thơ Trinh Đường làm một tấm gương say mê lao động sáng tạo hiếm có đối với văn học, đặc biệt là thơ, đối với việc phát hiện tìm tòi, chăm chút, đẩy nhanh sự hình thành và lớn mạnh các lớp nhà thơ trẻ qua các thời kỳ từ những năm chống Mỹ cho đến nay, tận đến ngày nhà thơ trút hơi thở cuối cùng.
Trọn đời mình Trinh Đường đã cống hiến tất cả cho văn học, cho thơ, với sự đóng góp biên tập để cho ra đời hàng nghìn tập thơ của các tác giả, với mấy chục tác phẩm in thành tập của cá nhân và gần đây nhất, tiêu biểu là các công trình đồ sộ Tuyển tập thơ thế kỷ XX, Một thế kỷ thơ Việt - tuyển chọn và bình... mà gần như cả nước ai ai cũng biết.
Một sức làm việc như thế cho cuộc đời, một tâm hồn như thế cho nghề nghiệp, nhà thơ Trinh Đường tuy giờ đây đã ra đi nhưng bóng dáng của anh, sự vang động của anh vẫn còn mãi trên hành trình của chúng ta...
TC. SÔNG HƯƠNG


 


Qua đèo

Vách núi dựng đứng
ai men qua đèo
vực sâu thăm thẳm
chiếc lá bay vèo

ngoằn ngoèo sợi chỉ
lối mòn cheo leo
Con nai dưới vực
lạnh mình nhìn theo

Ánh sao băng

Dồn nén hàng bao triệu tháng năm
rạch trời trắng lạnh ánh thần đăng
Phút giây sáng rợn nghìn muôn cõi
về lại không hư chốn vĩnh hằng.
                 Cuối tuần 2, phòng cấp cứu khoa tiêu hoá Bệnh viện Hữu Nghị

TRINH ĐƯỜNG
(nguồn: TCSH số 153 - 11 - 2001)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Là một nhà văn có sự nghiệp cầm bút truân chuyên và rực rỡ, sau cuốn tiểu thuyết “Chuyện ngõ nghèo”, có thể coi như cuốn tự truyện của nhà văn, Nguyễn Xuân Khánh chủ trương gác bút. Bởi ông biết mỗi người đều có giới hạn của mình, đến lúc thấy “mòn”, thấy “cùn” thì cũng là lúc nên nghỉ ngơi.

  • Nhà văn Ngô Minh nhớ ông và bạn văn cứ gặp nhau là đọc thơ và nói chuyện đói khổ, còn nhà thơ Anh Ngọc kể việc bị bao cấp về tư tưởng khiến nhiều người khát khao bày tỏ nỗi lòng riêng.

  • Tháng 4.1938, Toàn quyền Đông Dương đã “đặt hàng” học giả Nguyễn Văn Huyên thực hiện công trình Văn minh Việt Nam để dùng làm sách giáo khoa cho bộ môn văn hóa VN trong các trường trung học. Một năm sau, công trình hoàn thành nhưng lại không được người Pháp cho phép xuất bản.

  • NGUYỄN VĂN MẠNH
     
    Kỷ niệm 140 năm ngày sinh Cụ Huỳnh Thúc Kháng

  • MAI VĂN HOAN

    Vào một ngày cuối tháng 5/2016 nhà thơ Vĩnh Nguyên mang tặng tôi tác phẩm Truyện kể của người đánh cắp tượng Phật Thích Ca Mâu Ni vừa mới “xuất xưởng”.

  • Trong đời sống học thuật, nhất là khoa học xã hội, có rất nhiều thân danh dành cho số đông, công chúng (quen xem tivi, nghe đài đọc báo) nhưng cũng có những tiếng nói chỉ được biết đến ở phạm vi rất hẹp, thường là của giới chuyên môn sâu. Học giả Đoàn Văn Chúc là một trường hợp như vậy.

  • Dồn dập trong ba tháng Tám, Chín, Mười vừa qua, tám trong loạt mười cuốn sách của nhà nghiên cứu về Lịch sử Việt Nam thời Tây Sơn Nguyễn Duy Chính liên tiếp ra đời (hai cuốn kia đã ra không lâu trước đó). Cuộc ra sách ồ ạt này cộng thêm việc tác giả về thăm quê hương đã thu hút sự chú ý của bạn đọc và các nhà nghiên cứu ở Việt Nam.

  • NHƯ MÂY

    Chiều 14/8/2016 không gian thơ nhạc bỗng trải rộng vô cùng ở Huế. Hàng trăm độc giả mến mộ thơ Du Tử Lê và bạn bè văn nghệ sĩ từ các tỉnh Kiên Giang, Đắk Lắk, Quảng Nam, Quảng Trị, Đà Nẵng, Hà Nội đã về bên sông Hương cùng hội ngộ với nhà thơ Du Tử Lê.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ
          Trích Tự truyện “Số phận không định trước”

    Từ ngày “chuyển ngành” thành anh “cán bộ văn nghệ” (1974), một công việc tôi thường được tham gia là “đi thực tế”.

  • NGÔ MINH

    Nhà văn Nhất Lâm (tên thật là Đoàn Việt Lâm) hơn tôi một giáp sống, nhưng anh với tôi là hai người bạn vong niên tri kỷ.

  • NGUYÊN HƯƠNG

    Ở Huế, cho đến hôm nay, vẫn có thể tìm thấy những con người rất lạ. Cái lạ ở đây không phải là sự dị biệt, trái khoáy oái oăm mà là sự lạ về tư duy, tâm hồn, tư tưởng. Thiên nhiên và lịch sử đã vô cùng khoản đãi để Huế trở thành một vùng đất sản sinh ra nhiều cá nhân có tầm ảnh hưởng lan tỏa. Và trong số những tên tuổi của Huế ấy, không thể không nhắc đến cái tên Thái Kim Lan.

  • GIÁNG VÂN

    Cầm trên tay tập thơ với bìa ngoài tràn ngập những con mắt và tựa đề “Khúc lêu hêu mùa hè”(*), một cái tựa đề như để thông báo về một cuộc rong chơi không chủ đích, và vì vậy cũng không có gì quan trọng của tác giả.

  • PHẠM PHÚ UYÊN CHÂU - PHẠM PHÚ PHONG

    Ở miền Nam trước năm 1975, những ai học đến bậc tú tài đều đã từng đọc, và cả học hoặc thậm chí là nghiền ngẫm Việt Nam văn học sử giản ước tân biên của Phạm Thế Ngũ - một trong những bộ sách giáo khoa tương đối hoàn chỉnh xuất bản ở các đô thị miền Nam, cho đến nay vẫn còn giá trị học thuật, nhất là trong thời điểm mà ngành giáo dục nước ta đang cố gắng đổi mới, trong đó có việc thay đổi sách giáo khoa.

  • KỶ NIỆM 50 NĂM NGÀY MẤT NHÀ THƠ NGUYỄN BÍNH (1966 - 2016)

    MAI VĂN HOAN

  • LÊ HỒ QUANG

    Nếu phải khái quát ngắn gọn về thơ của Nguyễn Đức Tùng, tôi sẽ mượn chính thơ ông để diễn tả - đấy là “nơi câu chuyện bắt đầu bằng ngôn ngữ khác”.

  • NGÔ MINH

    Ở nước ta sách phê bình nữ quyền đang là loại sách hiếm. Câu chuyện phê bình nữ quyền bắt đầu từ tư tưởng và hoạt động các nhà phê bình nữ quyền Pháp thế kỷ XX.

  • PHẠM XUÂN DŨNG

    (Nhân đọc cuốn sách Trước nhà có cây hoàng mai - Tập tùy bút và phóng sự về Huế - xứ sở phong rêu kiêu sa của Minh Tự, Nxb. Trẻ, TP HCM 2016)

  • TÔ NHUẬN VỸ

    Tại Hội thảo văn học hè hàng năm của Trung tâm William Joner - WJC, nay là Viện William Joiner Institute - WJI, thuộc Đại học Massachusetts - Hoa Kỳ, nhà thơ Võ Quê đã được chính thức mời giới thiệu nghệ thuật ca Huế.

  • Năm 1992, trong một cuộc gặp gỡ trí thức văn nghệ sĩ ở Vinh, nhà văn Ngô Thảo nói với tôi “cụ Phan Ngọc là nhà văn hoá lớn hiện nay”, lúc này ông không còn trẻ những cũng chưa già.