PHẠM KHANG
Ảnh: internet
Ngụy biện sau những bản xô nát
I
Em mượt hơn mùa mắt nhung
Khi dương cầm dạo khúc mở đầu
Bản xô nát dở dang
Bản xô nát của tình yêu luống tuổi
Bét tô ven điếc đặc
Bét tô ven làm sao mà nghe được?
Chỉ có sự tráo trở của thời gian và những cuộc đấu khẩu
tục tĩu, sách vở
Mới biến đôi mắt của em chỉ còn là một điểm mờ ướt át
Dương cầm trôi bồng bềnh về biển của xứ sương mù
Dấu vết cuối cùng còn lại, nuối tiếc khôn nguôi
về một tài năng đã khuất
II
Chẳng lẽ
Ta khô hơn sa mạc
Cưỡi lạc đà đói đi tìm những miền lý trí
Dọc đường chỉ thấy xương khô của kẻ đi trước
Ngổn ngang
Lộn xộn
Và rác rưởi
Những bộ xương đã phai màu sắc tộc
Chỉ có màu trắng
Trắng như tang tóc
Trắng như sa mạc ngàn năm…
III
Rút cuộc
Em mượt hơn miền sa mạc của ta
Vài ba lít máu loãng không đủ tưới mắt sau cơn bão cát
Bản xô nát dở dang
Bản xô nát của tình yêu ngộ nhận
Bét tô ven đã chết
Bét tô ven làm sao mà khóc được?
Và dương cầm của em
Lòng tốt sáng láng của em
Cũng không cứu nổi sự trống rỗng cùng nỗi cô đơn cùng cực.
(TCSH325/03-2016)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất