Người yêu bé nhỏ

17:21 22/01/2009
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNGTôi rẽ vào nhà Thiệp để đưa bé Miên Thảo đi học. Cô bé hét vang nhà để bắt tìm cho ra chiếc dép đi trời mưa lạc nơi đâu không biết. Miên Thảo mặc chiếc quần Jean xanh và khoác áo len đỏ, choàng một chiếc phu la cổ màu đen trông thật đỏm dáng.

Miên năm nay mới lên lớp đệ lục (lớp 6), hôm nào cũng đi nép bên tôi để che ô cùng tôi và chúng tôi cùng đi bộ ngang qua những lâu đài, những cung điện đổ nát để đến trường. Thường tôi đưa Miên đến tận cửa lớp trước khi vòng quanh sân để đến lớp tôi. Vào giờ này, học sinh đang chơi trong sân trường. Miên thích được tôi đưa đi học, vì theo lời cô bé, "được đi bộ", được qua đò Thừa Phủ, ngắm sông Hương vào mùa thu. Miên Thảo là em gái của Thiệp nhưng cô bé ít thích đi chơi với anh vì tính Thiệp hay la mắng, hơn nữa Thiệp không đi cùng đường. Tôi để chiếc xe honđa ở nhà và cùng đi bộ với Miên. Chốc chốc tôi phải níu tay cô bé đi dưới ô, vì sợ cô bé hay dừng lại trước những khóm hoa dại, sẽ bị ướt. Sông Hương mùa này đầy những chùm tơ trời, nhiều khi mắc vào bánh xe đạp của người đi đường. Ngồi trên thuyền, Miên Thảo cứ hỏi tôi không ngớt, rằng ai làm ra tơ trời. Tôi trả lời để cô bé thôi hỏi, rằng chính mùa thu đã dệt nên tơ trời, theo chiều gió tơ trời thường bay từ thượng nguồn sông xuống. Miên cho rằng trên những quả núi xa xăm ấy, có xưởng dệt lụa của mùa thu. Những nàng tiên công nhân làm việc ở đấy và thường mặc áo lụa cưỡi gió qua thành phố. Bên sông Hương có nhiều cây vông dại và Miên thường chạy quanh để tìm những quả vông khô dạng như trái bí ngô. Miên thường nhặt những quả vông về nhà đòi anh Thiệp làm thành những chiếc xe chạy dọc những con đường vắng lặng trong Thành Nội. Miên thích mang theo những chiếc xe có bánh bằng trái vông ấy đến trường chơi để khoe với bạn bè. Cô bé quả quyết với mọi người rằng chiếc xe của cô chạy nhanh hơn xe ô tô của người lớn. Có hôm nghe tôi kể chuyện hoa For - get - me - not và hoa lilas trong thung lũng. Tôi bảo Miên rằng trong cổ tích của những người miền núi, thì hoa For - get - me - not là vợ chưa cưới của hoa lilas. Trong bồn hoa của nhà trường có trồng nhiều hoa For - get - me - not và Miên năn nỉ với tôi rằng khi nào tôi thấy hoa lilas ở đâu nhớ nhổ về làm quà cho cô bé.

Chúng tôi ngồi trên mạn thuyền. Nhìn những bóng trắng in trên mặt nước, tôi có cảm giác chiếc thuyền mỏng manh là một chiếc lá chở những đàn cò trắng sang sông, những con cò từ khắp bốn phương trời bay tụ về bến Thừa Phủ rồi lên chiếc lá nhờ đưa qua một bờ bến mới, để lại bay đi bốn phương trời.
Miên vẫn ngày ngày chạy theo bên cạnh tôi, liến thoắng nói đủ mọi chuyện. Tôi dặn bé đi học cần chú ý đến môn lịch sử bởi đó là chìa khoá của mọi tri thức khác. Thí dụ như giữa Tổ quốc và tình yêu, người Việt Nam đặt Tổ quốc lên trên, nhưng không vì thế mà xem nhẹ tình yêu. Vì thế nơi đền Hùng ở Phú Thọ, người ta thờ một cái giếng gọi là giếng Ngọc. Khi Trọng Thủy ăn cắp được chiếc lẫy nỏ của vua An Dương Vương và rồi nàng Mị Châu đã bị vua cha giết chết, Trọng Thuỷ liền nhảy xuống giếng này tự tử. Lạ lùng thay! những hạt ngọc sinh ra từ máu Mị Châu, khi rửa bằng nước giếng này thì “sáng rạng” ra, đó là giá trị của tình yêu. Cũng vì thế, giếng này gọi là giếng Ngọc.

Nghe tôi kể chuyện Trọng Thuỷ - Mị Châu, cô bé Miên Thảo háo hức hẳn lên:
- Anh còn chuyện nào nữa không? Cô bé cầm tay tôi run run.
- Còn nhiều. Cứ đi thật ngoan như thế này, anh sẽ kể cho mà nghe.
- Chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ chia con lên núi xuống biển thật ra là một chuyện li dị trước khi có bộ luật li dị đầu tiên của nhân loại. Đó là một đôi vợ chống biết li dị đầu tiên trên trái đất.
- Người đời xửa đời xưa mà cũng biết li dị, anh hi?
- Và cũng biết ăn ở sòng phẳng, thành thực với nhau. Ở không hợp thì cứ việc mỗi người mỗi ngả. Con cái đã thành đạt: Người con trưởng làm vua xứ Văn Lang.
- Thế còn chuyện Lang Liêu thì sao?
- Đó là sự tích bánh chưng bánh dày. Cho đến bây giờ người Việt vẫn sùng thượng. À mà coi chừng! người ta sắp quên mất văn hóa đòn bánh tét đêm 30 Tết. Vậy là Lang Liêu chính là nhà khai sáng ra văn hóa ẩm thực của người Việt. Miên Thảo ậm ự không nhất trí:
- Hứ! Ăn uống mà cũng là văn hoá à!
- Không văn hoá thì là cái gì. Nhớ rằng người Huế có văn hoá từ khi biết ăn ớt. Cho nên các bà nội trợ gọi ớt là “đồ màu”.

Đến bến Thừa Phủ, con đò đụng đất một cái làm mọi người giật mình. Tôi dắt Miên xuống đò để lên trường, hẹn câu chuyện sang buổi khác, trước khi chia tay để Miên rẽ vào lớp, tôi còn nói to:
- Việt Nam có một thời lịch sử, một thời huyền thoại và có một thời gọi là huyền sử, để lại bao nhiêu là chuyện bí ẩn của tâm linh người Việt.
Ngày tháng trôi qua, cô bé Miên cứ chạy theo tôi, mỗi lần cô đến trường, lúc thì tôi ghé nhà đón, lúc thì gặp nhau ở ngã ba ngã tư ngoài đường. Chúng tôi quen đi về trước cửa Hiển Nhơn, vì đường ấy vắng xe, và hai bên đường những cây muối mang đầy quả, những cây sau sau thỉnh thoảng lại thả những lá đỏ dưới chân người. Cũng có những cây phượng, nhưng bây giờ không có hoa, những trái khô của chúng treo trên cành, đong đưa theo làn gió. Cuối thu, mây kết thành đàn lang thang trên trời rộng và gió se lạnh làm người ta thấy nhớ nhung một điều gì trong dĩ vãng.

Tôi cứ đưa Miên đi theo những con đường đã quen, ra cổng thành, qua đò rồi đến trường. Lần ấy tôi quen chân đi nhanh và bé Miên Thảo vẫn cặm cụi theo sau, chạy dạt ra trên bãi cỏ dưới chân thành, thỉnh thoảng ngồi xuống, hình như mải bắt châu chấu. Mấy hôm nay tôi mất ngủ, người thật mỏi mệt. Tôi đã tham gia tổ chức cách mạng. Tôi cảm thấy thông cảm hơn với đôi mắt buồn ngủ và dáng điệu lững thững của Công trong lớp học; biết đâu đêm qua cậu ta phải đưa đồng đội đi tấn công đồn bốt nào đó ở đầu thành phố. Dạo này, tình hình trở nên “hot”, tổ chức hoạt động mạnh. Tôi cũng thế, có tin chỉ vài hôm nữa, tôi phải rút lên “xanh” để tránh kế hoạch đàn áp của địch.
Thế này chắc còn lâu tôi mới về thành phố. Miên Thảo vừa kịp lớn lên và tôi sẽ cưới cô bé. Nhưng có gì để đảm bảo cho dự định ấy? Tôi không thể có một cái gì khác, ngoài việc tôi hôn em một lần. Dù em còn bé bỏng, nhưng mười năm chiếc hôn rồi sẽ lớn theo em và tâm hồn em thì sẽ sắt đá với thời gian. Ngày tôi về, chiến tranh sẽ hết, mẹ tôi sẽ mang cau trầu đến nhà Miên Thảo để xin Miên Thảo về với tôi. Cô sẽ sống cuộc đời một người chinh phụ Việt , nghĩa là sẽ biết chờ đợi. Tôi tin như thế.

Tôi gọi to tên cô, và thấy Miên đang bước rón rén trên bãi cỏ, dường như đang mải lo bắt châu chấu. Con đường tráng nhựa dài thăm thẳm dưới hai hàng cây; chỉ lác đác vài thoáng vàng và đỏ rơi xuống mặt cỏ. Vườn nhà ai có hoa Tigôn hồng và trắng đẫm ướt mưa, giống như linh hồn bé bỏng tội nghiệp của Miên Thảo. Cô bé chạy xung xăng về phía tôi. Đến chỗ tôi đứng chờ, cô bé đứng lại và đứng nép vào chân tôi. Tôi đặt chiếc dù nghiêng nghiêng để che khuất tầm mắt của người qua đường, siết chặt cô bé vào lồng ngực, rồi đột ngột hôn lên môi cô bé một cái thật sâu. Miên “hứ” một tiếng nhỏ, nín thở một chút, rồi hình như cô chợt hiểu tôi muốn gì, tôi lắng nghe đôi môi nóng bỏng và đầy đặn của cô bé động đậy dưới môi mình. Thế là từ nay giữa Miên và tôi đã thành lập một mối tương quan khác.
Dưới tán dù che nghiêng qua phía Miên, tôi sẽ hỏi Miên nho nhỏ:
- Em có hiểu không?
Dưới đôi mắt nai đen nháy như choán cả gương mặt, Miên Thảo nở một nụ cười rạng rỡ hạnh phúc, khẽ gật đầu.
- Mười năm. Em có chờ đợi được không?
Cô bé không đáp, chỉ khẽ nắm bàn tay tôi, giật giật:
- Em cấm anh hỏi điều đó. Mười năm nữa em sẽ vào đại học năm thứ ba.
Ánh mắt Miên chợt mơ màng lạ lùng. Cô bé chầm chậm bước đi bên tôi.

Mười năm, tôi về đúng kì hạn của Hiệp định Paris . Nhà cũ của tôi, sân vườn không có gì thay đổi. Phòng viết của tôi, những mảnh giấy dán trên tường, bàn viết của tôi cũng vẫn y nguyên, chỉ có cô bé Miên Thảo không còn nữa.
Mẹ tôi cho biết rằng bé Miên đã lấy chồng nhà ở tận Sài Gòn. Theo điều mẹ tôi kể thì Miên cũng có ý chờ đợi tôi. Có người nào dạm hỏi cô bé cũng vùng vằng đem đổ cả rượu và ném trầu cau với lí do là “hết chiến tranh con mới lấy chồng”. Nghe học trò cũ của tôi thuật lại khi đến trường văn khoa Sài Gòn những ngày đầu tiên, cô bé mặc toàn đồ đen, không nói chuyện với ai một lời, đứng vòng tay trong một góc phòng lặng lẽ nhìn thiên hạ. Thế thì lí do chính là mảnh giấy báo tử của đơn vị tôi báo về, nói rằng tôi đã mất liên lạc, và chắc đã hy sinh ngoài mặt trận. Tôi hiểu ngay rằng đó là một thông tin nhầm lẫn khi tôi phải đi công tác xa. Trong nhà tin rằng tôi không còn nữa nên đã nhận lời cầu hôn với một người khác.
Tôi không buồn vì dù sao Miên Thảo cũng đã có ý chờ đợi tôi.
Ở thành phố có dòng sông mơ màng này, cách tốt nhất là đừng đánh thức mọi vật đã ngủ yên, để cho nó trôi vào thiên cổ. Người Nhật Bản nói thế, và lịch sử đối với tôi, như một giấc mơ dài.
12 – 2008
H.P.N.T

(nguồn: TCSH số 240 - 02 - 2009)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • LÊ QUANG VỊNH           (Trích hồi ký)…Tôi và Niệm thì đi học phổ thông, chị Mai tôi - theo ba tôi, con gái không cần học chữ nhiều - đi học nữ công gia chánh để chuẩn bị làm vợ làm mẹ sau này.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ                       Ghi chép Chỉ còn một thời gian ngắn nữa, Đại hội Nhà văn Việt Nam (ĐHNV) lần thứ 8 sẽ họp tại Hà Nội. So với các Đại hội chuyên ngành văn học nghệ thuật khác, hầu như lần nào ĐHNV cũng “xôm trò” hơn, được dư luận chú ý hơn.

  • PHAN THỊ THU QUỲ(Kỷ niêm ngày thương binh - liệt sỹ 27.7)

  • CHÍ CÔNGNghe xã ấy chuẩn bị gặt chiêm, làm được nghĩa vụ lương thực, thuế nông nghiệp và hè thu 1983 sớm hơn các nơi khác, tôi cùng hai cán bộ cơ quan đi về đấy rút kinh nghiệm để có kế hoạch tuyên truyền sát thực tế.

  • VĨNH QUYỀNXe vượt qua một khúc quanh, màu lúa xanh rờn đột ngột hiện ra phía trước. Chúng tôi vừa để lại đằng sau thành phố Huế cổ kính. Hai ngày qua, chúng tôi đã đi thăm và làm việc ở đấy.

  • ĐẶNG THỊ HẠNH                 Tùy bútVề cái thị xã cỏn con mà chúng tôi đến vào cuối đông năm ấy, ký ức tôi giữ lại còn bị giới hạn hơn nữa, do bao giờ không gian về một nơi nào đó ta giữ lại từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, cuối cùng cứ hẹp dần lại để chỉ còn rút lại ở không gian ta quen thuộc nhất.

  • PHAN THỊ THU QUỲCách đây trên 80 năm, trên con đường làng ấy, đến tết, dưới hai bụi tre Là Ngà mát mẻ người ta thường đánh bài chòi. Một công tử họ Phan ở làng Đốc Sơ làm trong triều nội với chức Hàn lâm viện Biên tu, và một thiếu nữ họ Bùi con nhà giàu làng Đốc Bưu, ngồi bên chòi thành hai phe. Hễ công tử đi một con bài thì thiếu nữ trúng và ngược lại.

  • HÀ THÀNHChúng tôi chuẩn bị hành trang theo đoàn công tác đặc biệt của tỉnh Thừa Thiên Huế, sang làm việc với tỉnh Xa-ra-van nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào. Để chuẩn bị đón nhận các hài cốt liệt sỹ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hy sinh ở chiến trường Lào về nước.

  • ĐỖ NGỌC YÊN(Kỷ niệm ngày thành lập Hội Liên Hiệp VHNT Thừa Thiên Huế)Vào một sáng đầu thu, tôi tìm đến khu tập thể Trung Tự, Hà Nội, nơi nhà văn Bùi Hiển đang sống cùng con cháu. Ông là một trong số những người đầu tiên tham gia thành lập Phân hội Văn nghệ Thừa Thiên tháng 10 năm 1950, tổ chức tiền thân của Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế hiện nay.

  • NGUYỄN QUANG HÀ                          Hồi ký(Kỷ niệm ngày thành lập Hội Liên Hiệp VHNT Thừa Thiên Huế)

  • VŨ ĐÌNH HÒE       Trích đoạn trong cuốn Hồi ký "Pháp quyền - Nhân nghĩa Hồ Chí Minh".

  • THÁI KIM LAN       Viết tặng Lisa Eder

  • PHẠM NGỌC CẢNH                        Bút ký Sau này tôi mới biết cụ Đỗ Tất Lợi. Dành dụm mãi tiền sinh hoạt phí của một anh lính, tôi ra cửa hàng sách quốc văn. Mua một cuốn Nam dược... về đặt đầu giường như cái gối. Gối lên những kỷ niệm về cây, về lá để nhớ thương bà. Những trang viết về cây ngải cứu, cây thạch xương bồ, cây bồ công anh hay như những bài thơ. Những trang viết về củ nghệ, củ gừng, quả mướp đắng, trái me chua phúc dày như kinh Phật.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠOKim Mai thân nhớ,Ngày giáp Tết, tôi về miền thơ ấu. Cây đa cổ thụ, ngôi miếu rêu phong vẫn đứng giữa đồng quê như đợi như chờ từ vạn kỷ.

  • NGUYỄN THẾ TƯỜNG                               Bút ký Dải đất Việt khi chạy dài vào tới miền Trung thì xép lại trong một khúc eo. Một bên là dãy Trường Sơn hùng vĩ che chắn. Một bên là biển rộng sóng vỗ bờ.

  • NINH GIANG THU CÚC                         Ghi chép Thuở còn bé tí tẹo tôi thường được người lớn kể cho nghe chuyện một anh chồng Cọp đi rước Cô mụ (nữ hộ sinh) cho chị vợ đang đau bụng đẻ.

  • TRÍ NHÂN       Truyện kýNăm 1954, đa số cán bộ, đảng viên ở chiến trường miền đều tập kết ra Bắc theo Hiệp định Giơ-ne-vơ. Chỉ có một số ít cán bộ, đảng viên cốt cán được bố trí ở lại trong vùng tạm chiếm để xây dựng cơ sở cách mạng, tổ chức lực lượng đề phòng địch phá hoại Hiệp định đình chiến.

  • NHẤT LÂM         Bút ký Năm 1948, từ đồng bằng huyện Triệu Phong, chúng tôi vượt quốc lộ 1A lên một xã miền núi, xã Phong An. Hồi ấy rừng bạt ngàn vô tận, xã Phong An chỉ cách thị xã Quảng Trị chừng mười cây số, do núi rừng ngút ngàn, mà trở nên xa vời như xứ sở lạ lùng ngàn dặm. Chúng tôi bảo nhau: đề phòng cọp từ bụi rậm vồ tươi như đùa. Nhìn núi cao và cây rừng trùng điệp, con người trở nên hồi hộp, lo sợ mơ hồ; lại đi ban đêm, đi lần đầu giữa rừng, sợ là tất nhiên.

  • HƯƠNG GIANG(Hưởng ứng cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”)

  • HOÀI NGUYÊNTiếng tiêu trầm của nỗi cô đơn...