Có thể mai này em sẽ nhớ về anh như một vết đau bình thường nhất Nhận về mình trăm mảnh đá găm chân Cỏ dưới chân có thể mang hình hài dòng sông khác Những lớp đá vô hình xếp lại dọc – ngang đau Có thể mai này em sẽ không hôn anh nụ hôn nồng nàn của người tình Văn khoa và tìm lại mình trong sắc tím bằng lăng đầu đường Lê Lợi Huế với những tháng năm gấp chồng thời gian trên sỏi đá Những con đường lát gạch phẳng bằng em Có thể mai này nước sông Hương mỗi độ em về sẽ xanh hơn Sương tím chăng đầy mặt hồ Tịnh Tâm sen tỏa hương thơm ngát Nhưng em không tìm lại được bước chân mình đã bỏ quên trên phố Ngơ ngác xanh một cánh diều Thoai thoải dốc mù u Có thể mai này mình xa nhau trong khoảng cách quá gần Em sợ với tay kỷ niệm về làm tổ chim trong mắt Em sợ với tay chạm phải điều lặng yên trong ngực Em sẽ nhắc mình đã quên một - góc – tàn – trăng Có thể em là người không đến được tận cùng nỗi đau Khi bình yên đậu lên bình yên trăng mỏng tựa màu sương khói Viên đá tình yêu lăn lăn giữa mùa phượng đỏ Chiều nay Huế lại mưa dầm… NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO (nguồn: TCSH số 232 - 06 - 2008) |
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ