Người thừa kế

16:17 08/12/2009
LƯƠNG NGỌC ANNgười thừa kế

Em cứ tìm cả trăm lý do để xinh đẹp, vì không thể có chỗ cho
đàn bà xấu ở cạnh ta. Và hãy tập cả ngàn khả năng quyến rũ,
ta vốn say, không tỉnh bao giờ...
Đến khi nào cảm thấy đã xông xênh vốn liếng, thì bắt đầu
đứng vào hàng và thật tâm đắc với vị trí sau cùng. Đừng
bận tâm đến việc phía trước là những ai. Mà quan trọng
là đừng để có thêm ai sau mình nữa.
Tính kiên nhẫn không phải lúc nào cũng sẵn. Nên nếu cần
giết thời gian thì hãy tìm vui với bầy gà trống ngoài sân.
Nhưng nhớ đừng cho chúng ăn quá no, sự đầy đủ sẽ biến
chúng thành lười biếng.
Mà thời gian lại phụ thuộc rất nhiều vào những tiếng gà...
Nếu sớm nay em nhích được một li về phía ta, thế nghĩa là
đêm qua lại vừa thêm một bong bóng vỡ. Nếu đêm nay em
nhích được một li về phía ta, thế nghĩa là lại sắp thêm một
ban mai cơ nhỡ...
Cứ vậy rồi đến ngày sẽ chỉ còn mình em bên cửa, em có nghe
tim mình rộn lên một phút trước khi chạm vào tay nắm?
Đó chính là khoảnh khắc người ta chợt nhận ra ranh giới
mảy may giữa sự bắt đầu và sự kết thúc. Và với em, đó cũng
là khoảnh khắc mà thâm tâm chợt lóe lên ý thức về sự lựa chọn
đầu tiên.
Nhưng đó cũng lại là khi ta bắt đầu nghĩ đến em.
Ta nghĩ đến em bằng ý nghĩ của áo quần thay chưa giặt và
bát đũa đang nằm trong chậu, nghĩ đến em bằng sự phờ phạc
những ngòi bút rỉ, mạng nhện đình màn, và cả bằng nỗi ám
ảnh ngón chân chuột gặm cùng những sợi tóc đàn bà trên gối
đã nguội tanh...
Đừng đợi lời mời của ta mà hãy tự đi tìm lấy công việc của
mình, cái ta đang thèm chỉ một chút đổi thay chứ nào dám
mong một điều bất chợt. Em có thể cứ mặc nguyên chiếc áo
sực nức mùi băng phiến, cứ loẹt quẹt lê dép trên sàn nhà, cứ
phát âm lẫn lộn N với L và ngáp thật to không cần che miệng.
Ta đâu còn khả năng sửng sốt. Cái đáng kể là sự có mặt của
em dù sao cũng ít nhiều giúp ta bớt đi cảm giác lưu cữu mãn
nguyện này...
Khi em xong xuôi mọi việc thì ta đã ngủ, thật say, trên chiếc
giường mà em đã cẩn thận trải tấm khăn thật trắng...
Và phần ta dành cho em trong cuộc phân phát này là quyền
thừa kế...


(124/06-99)




Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương