Người đội mũ

09:13 19/03/2018

PHẠM THỊ THÚY QUỲNH

Điều ta biết, ấy là con đường “có” thật.
            - Jorge Luis Borges -
 

Minh họa: Đặng Mậu Tựu

Gã thường xuyên đội một cái mũ làm bằng những thanh sắt mảnh, sẽ là phá cách nếu hình dáng của nó cũng giống như bao chiếc khác. Nhưng không, nó được đan bện với nhau, đỉnh tạo thành một chóp tròn, các sợi sắt buông xuống dưới chẳng hề được cắt ngắn đi mà giữ nguyên, gã chỉ mài sao cho chúng có độ mịn nhất định để không thể làm tổn thương đến mắt mình.

Sự quan sát của gã được phóng chiếu qua hai lớp: Mắt và lớp sắt mỏng.

Gã sống trong một căn phòng với trần cao không quá hai mét, rộng hơn hai mươi mét vuông, khép kín hoàn toàn nên hầu như mọi sinh hoạt đều diễn ra trong không gian này mà thôi. Đối diện là phòng nhận, phát bưu phẩm. Gã chưa từng tới đó để nhận đồ của mình bao giờ. Gã không thích giao tiếp, đặc biệt là phải trả lời những câu hỏi nhàm chán như: “Mã số bưu phẩm của anh là gì?” hay “Phiền anh cho xem chứng minh thư nhân dân”. Bưu cục - một hệ thống máy móc “từ A đến Z”, theo ngôn ngữ hiện đại.

Gã quên chưa kể rằng nơi mình ở và cả cỗ máy kia đều được thiết đặt dưới một tầng hầm ẩm thấp, tối tăm và quanh năm lạnh lẽo. Phải chứng kiến nó hoạt động qua ô cửa sổ trên góc tường - nơi thu ánh sáng duy nhất. Cuối cùng, không thể chịu đựng nổi, gã xé nát một cuốn thơ được tặng và bít kín vuông cửa lại.

Người ta gọi gã là Kẻ Đội Mũ, gã có thể đội chiếc mũ sắt đó ra đường, đến mọi nơi mà chẳng hề để ý đến ánh mắt của ai khác. Tầm nhìn nhòe mờ khuất lấp một phần bởi những thanh sắt, gã cảm thấy bản thân được an toàn. Chỉ khi về đến phòng, gã mới tháo nó xuống.

Kim giờ đồng hồ treo tường chỉ vào số bảy, thời gian ở hầm đã trở nên vô ích tự lâu. Không gian nằm phía dưới mặt đất này khiến cho mọi người đều bị lầm lẫn, cuộc sống có phần chệch nhịp với xã hội ngoài kia, làn da của họ trở nên trong suốt và ánh mắt đã tắt ngọn lửa. Sự tù túng máy móc này biến họ thành các xác chết biết thở, gã nghĩ, trệu trạo nhai một miếng bánh mỳ khô, vén gọn vụn bánh mỳ trong lòng bàn tay và vào miệng, chiêu một ngụm nước rồi bật máy tính. Chiếc máy tính xách tay này theo gã từ những năm học đại học, dần dà trở chứng trở nết như người già đến tuổi.

Chờ máy tính khởi động, gã tranh thủ pha một tách cà phê đen đặc. Công việc sáng tác không thể thiếu được những chất kích thích như vậy, không hút thuốc, thay vào đó gã uống rất nhiều trà mạn và cà phê.

Ngoài kia, trời đang mưa. Chẳng rõ vì sao, gần đây các cơn mưa lớn thường xuyên kéo đến, trong cuộc đời cũng như trong sáng tác của tất thảy mọi người. Cứ giở một tờ báo mới ra ngày hôm nay, tìm chuyên mục “truyện ngắn”, cảnh đầu tiên mà gã nhìn thấy sẽ là cảnh mưa. Có mưa lớn, mưa nhỏ, mưa chen nắng, mưa lòng người.

Thiên nhiên phẫn nộ, con người đang phải chịu hậu quả mà mình gây ra, gã nói.

Tôi cảm thấy mình không thuộc về thời đại này - Những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, gã viết - Nếu bạn hỏi rằng điều gì khiến tôi sống tới hiện nay thì có lẽ đó là những dòng chữ, tôi trốn vào nó, tôi sống trong nó, tôi xây tổ cho mình bằng những ký tự đến từ mọi quốc gia, để tin rằng một ngày mình có thể phá kén…

Trong căn phòng nhỏ hẹp, tiếng “lách cách” từ bàn phím máy tính vang lên, nối tiếp nhau, phủ nhận nhau, dung hòa nhau nối liên miên bất tận, kết thành một bản nhạc kỳ dị. Ánh sáng trắng tỏa ra phủ lên gương mặt gã một lớp màn phủ nhờ nhờ đục càng làm nổi bật những vệt hằn do chiếc mũ sắt để lại. Gã cứ vậy ngồi viết một mạch đến ba giờ sáng, thay ba tách cà phê, cuối cùng khi đánh dấu chấm toan kết thúc câu chuyện, gã lại chua thêm mấy chữ: “Kẻ Đội Mũ”. Gã quyết định không dùng tên thật nữa, đọc soát lại bản thảo một lượt, cuối cùng khi nhận ra mọi thứ đều đã ổn, gã bèn viết thư điện tử gửi bản thảo mới cho một biên tập viên của tòa soạn X. Xong xuôi, gã rúc vào trong mảnh chăn mỏng có mùi ẩm thấp cũ kỹ và chìm vào giấc ngủ trước khi guồng quay ngày mai lại tiếp diễn.

*

Gã ngủ như một con sâu thiếu giấc chờ kéo kén. Nó giống việc anh đã chết, gã nói, không mộng mị, không thở, không vui hay buồn, không còn xúc cảm, không còn gì cả. Mỗi lần viết xong, các giấc mơ dường như đã bỏ quên gã ở một góc nào đó. Gã tỉnh dậy vì chẳng thể ngủ thêm được nữa, mí mắt nặng trình trịch, dử mắt đóng dày, phải cố gắng lắm mới có thể mở được mắt ra. Với tay bật công tắc, chân gã chạm phải thứ gì đó lành lạnh.

Nước, khắp nơi đều là nước.

Gã vỗ vỗ hai tai, tiếng mưa rào bên ngoài cứ vậy dội vào. Bốn bề chỉ có tiếng mưa. Căn hầm đã ngập. Nước mưa bốc mùi hôi thối của những thứ tích tụ trong suốt mùa hè xâm nhập vào góc phòng, nơi mà gã chất đầy những chiếc hộp giấy đựng tư liệu, bản thảo chép tay. Gã vội lôi chúng lên bàn rồi thu gom vật dụng để lên các kệ cao. Nước bắt đầu bao vây mọi thứ. Gã vuốt nhẹ những chiếc nan mũ sắt, ổn định hơi thở.

Đột ngột chiếc điện thoại trên bàn bật sáng, có cuộc gọi đến. Gã lau hai tay vào gấu áo, nhấc máy:

- A lô?

Tiếng đàn ông trầm đục vang lên từ đầu dây bên kia:

- Chào anh, tôi là B, tổng biên tập của tòa soạn X. Tôi đã đọc truyện ngắn mà anh gửi và nghĩ rằng mình cần phải liên lạc với anh ngay lập tức. Tôi muốn hẹn gặp anh ở quán cà phê Thời Xanh vào hai giờ chiều nay, tôi sẽ thông báo địa chỉ cụ thể của quán.

Gã nhìn chăm chăm vào màn hình, rồi lại quay sang nhìn bốn bề nước bẩn đang bao vây lấy mình, nở một nụ cười nhạt nhẽo. Song không rõ vì lẽ gì mà nội dung của cuộc gọi lại hút lấy sự chú ý của gã. Lội trong dòng nước đục, gã ngồi xuống ghế và trả lời, rằng gã đồng ý gặp mặt. Nhấn phím tắt máy, gã ngả người về phía sau, nhìn lên trần phòng nứt nẻ chỉ chực sập xuống, chợt mong muốn thoát khỏi nơi này.

Hiện đã là mười giờ sáng, còn bốn tiếng trước buổi hẹn, gã lẩm bẩm và thầm nghĩ rằng mình nên đi ăn chút gì đó, nhưng không phải ở trong căn phòng này. Gã nhét chiếc máy tính xách tay vào ba lô, với lấy chiếc mũ sắt, vuốt những sợi tóc mái dài xuống che bớt các vết hằn loang lổ trên trán và ra khỏi phòng.

Nước nhờ nhờ đục cơ hồ có một sức mạnh vô hình biến hóa thành trăm nghìn cánh tay mong muốn níu gã ở lại. Những nữ nhân viên bưu cục đối diện đang vội vàng thu vớt các bưu phẩm, giấy tờ trôi nổi. Bỗng nhiên gã cảm thấy biết ơn cơn mưa này, chí ít, gã không phải nhìn thấy “cỗ máy” kia nữa.

Phá vỡ cấu trúc, gã nói.

Một tay cầm mũ, một tay với lấy chiếc ô treo cạnh cửa, gã lội nước bước về phía cầu thang hướng lên mặt đất.

Bỗng nhiên có gì đó va vào chân, gã cúi đầu nhìn xuống, qua những chiếc nan sắt hiện lên một mái tóc dài tết thành bím thả xuôi xuống lưng, một vài sợi tóc mái tuột xuống vương trên má và cổ của cô gái làm nổi bật làn da trắng ngần cùng với góc xương quai xanh lượn một đường khẽ động trước hơi thở. Vẻ hồng hào đã tự nói lên rằng dưới làn da kia là ngang dọc huyết quản căng đầy nhựa sống, thứ mà đã từ lâu gã không thấy và chính gã cũng không có.

- Xin lỗi… - Cô gái giật mình, vội vàng vơ lấy mảnh hóa đơn trôi nổi, ngẩng lên nói.

Chỉ có điều, vừa mới nhìn thấy gã, cô đã hét lên một tiếng và lùi lại phía sau. Trên gương mặt gã, không rõ vì sao lại phác một nụ cười. Đôi mắt sâu với ánh mắt lạnh xuyên qua từng nan sắt xỏ trực tiếp vào dung nhan cô gái trẻ.

Người mới, gã nói, thật đáng tiếc, rồi một ngày vẻ đẹp đẽ ấy sẽ lụi tàn ngay dưới căn hầm này thôi.

Một nữ nhân viên khác tuổi độ trung niên quát cô gái với vẻ không hài lòng:

- Đứng gọn vào!

Cô gái dường như chẳng nghe thấy, chỉ chăm chắm nom người đàn ông trước mắt. Ngoài kia, tiếng mưa rơi hòa lẫn với tiếng nước lõm bõm xung quanh. Dưới ánh sáng nhờ nhờ tỏa ra từ chiếc đèn tròn treo lủng lẳng trên trần hầm, bóng của họ in sâu vào lòng nước.

Gã vô thức bước về phía cô gái khiến cho cô cả sợ lùi bước nhanh hơn. Sức hút của nước kéo ngã và khiến cho toàn thân cô ngập ngụa trong thứ nước thừa bẩn đó. Gã vội vục xuống kéo người nọ lên, cô gái vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bàn tay vô tình chạm phải chiếc mũ sắt trên đầu gã. Hoảng loạn, cô rảy tay gã ra nhưng chẳng đặng.

- Anh muốn làm gì? - Cô nghiến răng.

Gã mở miệng, tiếng nói phát ra lào khào không giống tiếng người:

- Kéo cô khỏi vũng bùn. Ở đây cô sẽ chẳng có tương lai đâu.

Nhìn sắc diện của cô, gã nhận ra mình đã chụp chiếc mũ lên từ lâu, và giờ đây gã muốn gỡ nó xuống. Song có nên không? Khuôn mặt thật đằng sau chiếc mũ lại càng đáng sợ hơn bao giờ hết, gã bảo.

Đắn đo một hồi, gã cúi người vớt hộp bưu phẩm trôi cạnh chân và đưa cho cô. Cô gái ngập ngừng, cuối cùng giật mạnh lấy nó và quay đầu chạy vào bên trong.

Gã thở dài, xoa xoa hai bên má, trở gót bước lên cầu thang. Căn hầm này vốn không dành cho phụ nữ, ý gã là phụ nữ theo ý nghĩa rốt ráo nhất của từ này, đặc biệt lại là một phụ nữ đẹp và ngây thơ nữa. Gã bỗng nhiên mỉm cười, nhưng vì vốn không biết cười nên hành động này khiến cho những người đầu tiên mà gã chạm mặt ở phía trên căn hầm kinh hãi.

Gã nhanh tay bật ô, cúi đầu và bước vào một cửa hàng tiện ích để mua chút gì đó có thể ăn được.

*

Quán Thời Xanh nằm trong một khu chung cư cũ, được thiết kế theo phong cách thập niên 80, trang trí bằng những bình cúc họa mi, những bức hình thuộc về các ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng, một vài tấm bưu thiếp và thư tay lưu niệm.

Độ lùi quá khứ khiến cho người ta có thể nhìn ngắm mọi sự rõ ràng hơn, gã nói, tôi cảm thấy thích quán cà phê này bởi không gian và cũng bởi chủ quán là người có tư chất, anh ta không hề tỏ ra ghê sợ tôi, cho dù có lẽ trong thâm tâm chính anh ta cũng có chút gờn gợn.

Hương đồng nội quyện lẫn mùi sơn lưu cữu lan tỏa, máy xay cà phê phát ra chuỗi âm thanh rin rít làm người ta sởn da gà. Gã tranh thủ đọc nốt cuốn sách có in vở Cain của Byron, lửa nhảy nhót trong lò sưởi, còn chủ quán thì đang ngả lưng trên chiếc ghế mây, trên đùi anh là con mèo tam thể đang lim dim ngủ.

Tách biệt hoàn toàn với thế giới, chấp nhận đi ngược lại với quy luật vận hành của xã hội, gã trở thành kẻ ngoài rìa…

Tiếng bước chân khẽ vang, chủ quán ngồi dậy nhìn vị khách mới đến, mỉm cười rồi đứng lên pha chế cà phê mà không cần phải hỏi một câu. Có lẽ là khách quen chăng? Gã thầm nghĩ, không tự chủ được, ngoảnh đầu lại. Ấy là một người phụ nữ bận đồ đen, mắt đeo cặp kính râm to bự choán một nửa khuôn mặt, tóc xõa dài quá eo, khuôn mặt đanh cứng không gợi lên một chút cảm xúc gì mang lại cảm giác phi thực.

Người phụ nữ nhìn xung quanh một hồi, rồi đột ngột tiến về phía hắn và ngồi xuống ghế đối diện. Gã ngẩng cao đầu, dùng đôi mắt nằm khuất sau những nan sắt nhìn chòng chọc vào người nọ, mong có thể đuổi được cô đi. Gã không quen với việc tiếp xúc thân tình.

- Thưa cô, ghế này đã có người ngồi rồi.

- Xem ra đã lâu anh không ra ngoài, dùng kính ngữ như vậy thật hiếm lắm. Tôi chính là B, người đã liên lạc với anh - Cô gái mỉm cười, giọng nói bật ra chính là giọng mà gã từng nghe.

Gã kinh ngạc vươn người về phía trước, nhìn cô gái, buột miệng:

- Cô là ông B? Không thể nào!

- Tại sao lại không thể? - B hỏi, nhướng mày cười giang hai tay ra - Như anh đã thấy, tôi là B.

- Xin lỗi, tôi sẽ không đề cập đến vấn đề nhạy cảm này - Gã nói, vẫn chưa hết bàng hoàng - Tôi hơi ngạc nhiên thôi.

- Ai cũng vậy cả - Chủ quán đặt tách cà phê xuống, đồng thời đưa thêm một ly trà táo quế, bảo với B - Trời mưa lạnh.

B bật cười nhìn chủ quán, sau khi anh ta rời đi, cô liền trỏ vào đầu mình, gã hiểu ra, song lại hơi phân vân:

- Tôi nghĩ cô… Ông sẽ không muốn nhìn thấy những gì phía sau chiếc mũ này.

- Nếu là người khác, tôi nghĩ họ sẽ cố tình tỏ ra mình là kẻ khác người. Nhưng anh thì không.

B tháo kính ra, trên làn da vốn đã trắng của cô còn hai khoảng da nơi mắt trắng hơn cả, đường gọng kính cũng đã in hằn trên gò má. B lại trỏ vào đầu mình. Bất đắc dĩ, gã phải gỡ chiếc mũ khỏi đầu. Gã cúi gằm, cố gắng để cho những sợi tóc mái phủ xuống che bớt các vệt hằn ngang dọc trên trán.

- Chúng ta cũng có một số điểm chung - B cười - Được rồi, vào việc thôi.

Gã thở phào nhẹ nhõm, chụp mũ lên, chiêu một ngụm nước cho bớt căng thẳng rồi ngả tựa lưng về phía sau, nhìn B chờ đợi.

- Tôi không phải là tổng biên tập của tòa soạn X, tôi đoán chắc là anh đã nhầm địa chỉ thư - B nhấp cà phê, chậm rãi nói - Nhưng tôi cũng cảm thấy may mắn vì điều đó, cho cả tôi, cả anh.

B rút trong túi ra một chiếc thẻ, đưa cho gã:

- Xin được giới thiệu lại, tôi là B, Tổng biên tập nhà xuất bản TK. Người trong giới gọi tôi bằng cái tên “kẻ săn giấy”.

Gã bật cười vì câu nói đầy hóm hỉnh của B, tủm tỉm:

Tôi có được địa chỉ email của ông nhờ vào một người bạn, có lẽ anh ta chơi khăm tôi chăng? Song ông là người của nhà xuất bản, hà cớ tìm tôi?

- Nhà xuất bản của chúng tôi mới thành lập nên thực rất khó để tìm ra bản thảo chất lượng. Tôi đã đọc truyện ngắn mà anh viết, cấu trúc truyện, lối dùng từ và cách xây dựng nhân vật đều rất mới mẻ, quan trọng nhất là nó cho tôi cảm giác “lớn”. Nếu một tác phẩm không cho người đọc cảm giác “lớn” thì nó sẽ chẳng là gì cả.

Gã nhướng mày, tuy rằng những lời trên đều là những lời khen dành cho mình song không hiểu vì lẽ gì mà gã cảm thấy có đôi chút khó chịu, bèn hỏi:

- Ý ông là…

- Tôi muốn đặt anh viết một cuốn tiểu thuyết - B đáp - Chúng tôi cần anh.

- Rồi tôi sẽ rơi vào tầm quảng cáo của quý nhà xuất bản? Tôi xin từ chối.

Nói rồi, gã để lại tiền trên mặt bàn, sau đó đứng dậy trở gót toan rời đi. Đương khi ấy, đột nhiên B tiếp lời:

- Cho tôi lý do khiến anh từ chối.

Gã chẳng đáp lời, chỉ trỏ vào chiếc mũ sắt trên đầu mình.

B nhún vai:

- Anh nhìn một loạt những người đang xuôi ngược ngoài kia xem, có ai mà không mang một chiếc mũ cơ chứ. Nếu anh muốn thấy được cảnh đẹp thì buộc phải bước lên đỉnh núi, tôi chờ điện thoại của anh.

*

Gã gỡ chiếc mũ, đặt lên giường.

Bước vào phòng tắm, để cho lần nước xối xuống thịt da, gã soi mình trong gương, những vị trí da bị chiếc mũ che đi trắng hơn hẳn, đổ thành tia chia khuôn mặt gã thành hai nửa rõ rệt. Hơi nước nóng bốc lên, làm mờ hết thảy, cuối cùng hình ảnh gã chỉ còn là một cái bóng méo mó.

Rồi gã đi tìm chiếc mũ của mình, đặt nó lên bàn viết, chăm chắm nhìn như sợ nó đột ngột biến mất. Cho đến khi xác định được rằng nó vẫn nằm yên tại nơi ấy, gã mới lồng chiếc áo suông rộng vào người. Điện thoại thường xuyên đặt ở chế độ im lặng. Chỉ có để mà có thôi, gã nói, lại thêm, gã không cần dính mắc với bất kỳ điều gì trên đời. Nếu như chẳng vương mang với nghiệp viết thì có lẽ gã đã tự treo mình lên trần nhà, hoặc mất tích ở một khúc sông nào đó.

Gã bật laptop, mở trang bản thảo dang dở. Các ký tự dường nhảy múa trước mắt rồi sắp lại vị trí biến thành một khuôn mặt gầy gò hút lấy ánh nhìn của gã. Người đàn ông đối diện này đã trò chuyện với gã trong nhiều năm trời, chỉ có anh ta không sợ hãi không hiềm nghi không bộc lộ tình cảm. Anh ta chỉ ở đó, lắng nghe gã nói. Gã chợt nhận ra rằng mình có nhu cầu được nói, gã cần nói để trong lòng thư thái hơn, cần nói để biết mình chưa mất khả năng ngôn ngữ, cần nói để biết mình tồn tại. Gã chợt nhận ra rằng mình hãi sợ cái chết biết nhường nào, gã hãi sợ sự tiêu biến vào vũ trụ khi mình không còn trên thế gian này nữa.

Sau khi B rời khỏi quán cà phê, để lại phần tiền thanh toán và địa chỉ liên hệ cụ thể hơn, gã vào nhà vệ sinh với khuôn mặt trần của mình. Chiếc gương vằn vện các vết nước bẩn, các vệt son môi mà mấy cô gái để lại soi chiếu khuôn mặt rộc rạc đầy những lằn sắt mà chiếc mũ để lại - thứ đang được gã ôm trên tay như chiến phục của kỵ sĩ trung cổ. Gã bật cười với kẻ trong gương, điệu cười không thành tiếng vón lại thành những âm thanh đục bứ. Vì gã không chốt cửa nên người khách nào đó đã bước vào, nhìn thấy gã, vội lùi ra. Gã giật mình, quay lại theo bản năng, bàn tay cầm mũ siết chặt, hơi thở tắc cứng. Những người như B rất hiếm, gã nói, chúng tôi dị biệt nên dễ chấp nhận nhau hơn.

“Khuôn mặt” in trên màn hình máy tính trương nở, đột ngột phình trướng bung khỏi khung viền giới hạn. Khuôn mặt của người đàn ông kết bằng những ký tự nhô ra, hốc miệng sâu hoắm ngoác rộng cơ hồ muốn nuốt chửng tất cả. Gã hoảng hốt bật dậy, tránh ra xa. Ánh sáng trong gian phòng đột nhiên bị choán cứ, đẩy mọi thứ vào một hố đen sâu hoắm. Bất đồ lúc này, tiếng điện thoại vang lên. Gã giật thót, thoát khỏi cõi hoang tưởng. Thầm cảm ơn cuộc gọi này, gã thở phào nhẹ nhõm khi người đàn ông đã trở lại với trang bản thảo.

Là B.

Sự nhiệt tình của B làm tôi hổ thẹn, gã nói, tôi là kẻ bất nhất vừa muốn đạt được danh vọng vừa muốn thoát khỏi thế giới vật chất này.

Chuông điện thoại vẫn reo, được chừng mười giây thì ngưng hẳn, để lại sự im lặng kéo dài.

Gã đốt thuốc nhưng không hút, đây chỉ là một trong những biện pháp lấy lại bình tĩnh mà thôi. Rốt cùng thì gã viết để làm gì? Nếu như số bản thảo kia nằm yên một chỗ thì gã vĩnh viễn là một kẻ vô danh, chết rục ở một xó mà chẳng ai biết tới. Một tác giả không có độc giả thì có xứng với danh là tác giả? Gã cảm thấy đau đầu, ngồi tựa vào tường. Các ký ức, luồng suy nghĩ về mẹ, cha, gia đình, những người mà gã đã gặp, những bài diễn từ Nobel văn học, danh sách những người đoạt giải thưởng gã theo dõi hằng ngày cứ thế trộn vào với nhau, kéo thành một cuộn chỉ tựa như cuộn chỉ đã kéo Theseus rời khỏi mê cung của Minotaur.

Gã nghe thấy có tiếng nói chuyện phía bên ngoài, hẳn là giọng của mấy nhân viên bưu cục.

- Em cứ treo ở bên ngoài nhé?

- Gõ cửa đi.

- Phòng không bật điện, chắc anh ta đi ngủ rồi.

À, ra là cô gái lúc sáng, gã nhướng mày tiếp tục lắng nghe. Hẳn là bưu phẩm của mẹ gửi lên cho gã.

- Mới tám giờ thì ngủ nghê gì?

- Nhưng trông anh ta kinh lắm, em không gọi đâu!

Trống rỗng, gã cười bảo, đây là cảm giác gì tôi cũng chẳng hay, có lẽ đó là cảm giác tự ái và xấu hổ. Gã thấy máu chảy trong cơ thể ngưng đọng rồi đông cứng lại. Vơ lấy cuốn sổ tay bìa cứng trên giường, gã vung tay ném nó về phía cửa chính. Cuốn sổ đập mạnh, tiếng động vang lên rõ mồn một. Bên ngoài im bặt, có lẽ họ đã nghe thấy hơi hướm của gã. Tiếng bước chân gấp gáp, tiếng thì thầm nho nhỏ lén lút rồi tắt hẳn.

Gã bật cười, gập mình xuống mà cười. Điệu cười phá tung lồng ngực, tràn khắp đại não rồi bung vào không gian. Đã lâu lắm rồi gã mới được cười một trận sảng khoái đến thế, đã lâu lắm rồi gã mới thực sự được cười. Mà tác nhân gây cười lại trớ trêu thay.

Điện thoại rung, vẫn âm thanh của bản nhạc cổ điển ấy, B chưa bỏ cuộc. Gã thở ra một hơi, nhìn màn hình máy tính với các ký tự, nhìn chiếc mũ với các nan sắt mảnh, nhìn khắp căn phòng ngập ngụa mùi nước mưa bẩn chưa được dọn rửa… Cuối cùng, gã nhấc máy và cất lời chào người ở đầu dây bên kia.

P.T.T.Q  
(TCSH349/03-2018)


 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN HỮU THÔNGChao ơi? Xin chào Thầy, lâu ngày ghê.Tôi lúng túng một hồi mới nhận ra cô Sen. Trước mắt tôi bây giờ là một thiếu phụ với nụ cười tươi, rạng rỡ, nhưng vẫn không làm phai đi trên khuôn mặt gầy những vết hằn khốn khó.

  • ĐOÀN LÊ               Tặng anh tôi Anh làm khoa học, tôi là diễn viên nhà hát. Riêng điều đó đã không hợp nhau. Nhưng tuổi trẻ không chịu nghĩ chín chắn, chúng tôi cứ yêu nhau bất chấp mọi giông bão ở cả hai phía gia đình.

  • NGUYỄN NGỌC LỢITối đó bản Phiệt có buổi liên hoan văn nghệ. Cơm chiều xong Tản đưa tôi vào đó chơi. Chúng tôi đang chuẩn bị đi thì một cô đang dẹp đám cuốc xẻng trong góc lán nói vọng ra. Anh Tản mà đưa anh ấy đi thì có mà... Anh ấy đẹp trai, gái bản theo hết, mất phần đấy... Tản cười, cho theo bớt chứ một mình tôi... mệt lắm.

  • LÊ NGUYÊN NGỮTrong bối cảnh rạt rào gió bấc và nắng trải vàng như mật bên ngoài báo hiệu Tết sắp vê, con ngựa cũng đứng dạng bốn chân như lắng nghe câu chuyện đầy hoài niệm mà Tư Gồng bắt đầu kể tôi nghe. Giản dị vì đây là câu chuyện về chính nó, Tư Gồng trước kia đã lần khân hẹn khất với tôi chờ đến Tết Con Ngựa. Mà lúc này thì đã là cuối tháng chạp rồi.

  • NGUYỄN QUANG LẬPChiều ba mươi tết, Quỳ đạp xích lô ra ga, tính đón khách chuyến tàu vét rồi gửi xích lô, bắt xe đò về quê. Vừa vào sân ga, tàu chưa về đã có khách gọi, may thế. Khách là một trung niên mặt rỗ, quần bò áo thun, kính đen gọng vàng.

  • ĐỖ KIM CUÔNG1... Cho đến lúc sực tỉnh, tôi mới nhận ra con đường ra cánh đồng tôm và những vườn dừa dưới chân núi Đồng Bò.

  • HỒNG NHU Xóm phố nằm trên một khu đất trước đây là một dẫy đồi nghe nói vốn là nơi mồ mả dày đặc, phần lớn là mồ vô chủ không biết từ bao đời nay; và cũng chẳng biết nơi nào có nơi nào không, bởi vì gần như tất cả mồ mả ở đó đều đã bị thời gian mưa gió bào mòn, chẳng còn nấm ngôi gì cả.

  • TRẦN HẠ THÁP1*Gã nằm xuống thoải mái. Cảm giác mát lạnh của ghế đá còn rịn hơi sương buổi sớm thu giúp gã chợp mắt ngay. Công viên thành phố không chỉ là bạn đời của những ai không nhà, các tên chích choác, kẻ sống ngoài vòng luật pháp... Đây cũng là nơi khá thân quen đối với người như gã. Ít ra đã hơn bốn tháng qua, từ khi gã rời một khách sạn năm sao trong thành phố.

  • THÁI KIM LAN"Làm sao biết từng nỗi đời riêngĐể yêu thương yêu cho nồng nàn”                              Trịnh Công Sơn

  • THÁI KIM LAN(tiếp theo)

  • NGUYỄN ĐẶNG MỪNGLGT: Cuộc sống cứ lao về phía trước, song những tâm hồn đa cảm thì lại hay ngoảnh nhìn về phía sau. Nước nhảy lên bờ là ánh nhìn về những ngày đã qua giữa một vùng quê bình yên của “đêm trước đổi mới”. Một bức tranh quê sống động, dung dị song ngổn ngang những cảnh đời, những cảnh tình mà chúng ta không được phép quên, bởi tư duy đổi mới của đất nước hãy còn tiếp diễn...

  • VĨNH NGUYÊNNgô - bạn tôi rủ tôi về làng Chẻ.Đến thành phố H.H., tôi mượn chiếc xe máy của một người quen. Tôi chở Ngô về làng An Hải Trung.

  • I. Nàng là nhân vật chính của vở kịch. Vở kịch đang diễn ra. Những chủ đề về tình yêu và hôn nhân, về ước mơ và sự thật, về hoài vọng và định mệnh, về sinh ly và tử biệt, v.v và v.v... đan chéo và quyện chặt vào nhau, tạo nên một trường nghĩa lơ mơ lan man đầy ảo dị mà qua đó, những nhân vật còn lại cứ tông tốc xoay xỏa quanh một nhân vật trung tâm đang chơi trò mê hoặc: nhân vật chính.

  • Đó là lần thứ mười Malio quay về góc phố ấy. Phố hẹp, những căn nhà mặt tiền nhấp nhô, khách sạn lấp lánh đèn chen cửa hàng tơ lụa, phòng tranh sơn mài phương Đông sát với những quán cà phê nho nhỏ bài trí kiểu Tây phương...

  • Năm 1966 thầy Phan Linh dạy Toán lớp 7A tại trường cấp II xã Phúc Giang. Đó là năm chiến tranh phá hoại rất ác liệt. Máy bay Mỹ cứ nhằm những tụ điểm đông người thả bom. Học sinh đến trường phải đội mũ rơm. Để tránh bom đạn trường Phúc Giang phải sơ tán về các làng, các xóm học tạm. Lớp 7A của Phan Linh sơ tán về làng Mai.

  • Gió từ đại dương lồng lộng thổi qua cửa sông, qua bãi cát trắng xoá rồi vỗ đập vào những tàu lá dài ngoằng của loài dừa nước, oà vỡ những thanh âm xạc xào.

  • Đúng sáu năm tôi không trở lại thành phố ấy dẫu rằng trong lòng tôi luôn luôn có một nỗi ham muốn trở lại, dù trong sáu năm tôi giấu kín trong lòng mình điều đó, chôn thật sâu trong suy nghĩ của mình, chẳng hề nói ra.

  • Chúng tôi tìm được địa điểm chốt quân khá lý tưởng. Đấy là chiếc hang đá ở lưng triền núi; hang cao rộng vừa lõm sâu vào vách núi. Cửa hang được chắn bởi tảng đá khổng lồ, rất kiên cố; dù máy bay Mỹ có phát hiện thấy cửa hang mà phóng rốc két, đánh bom tấn thì người ở trong hang vẫn chẳng hề gì! B52 có rải thảm bom thì lại càng không ăn thua.

  • Sau khi dọn bàn ghế xong, bà Lan chọn chiếc bàn kê sát ngoài cửa ngồi trang điểm. Từ ngày mở quán, bà đâm ra có thói quen ngồi trang điểm như thế, vừa tiện việc mời chào khách, vừa có đủ ánh sáng đầu ngày.

  • Chiếc váy của Tuyl Cleng va quệt không ngớt vào mấy vạt cỏ hai bên vệ đường. Những chỉ hoa văn ở riềm váy trông như hai cánh tay chạy như bay xuống đồi. Cuốn vở học trên tay cô nhịp nhàng lên xuống như chiếc quạt diễn viên múa. Mùa xuân sắp đến, trời đất như rộng rinh thêm. Những con chim trao trảo, chèo bẻo, ta li eo... cũng hót vang bên rặng rừng, vui lây theo nỗi vui của Tuyl Cleng.