Người con đồng bệnh tương liêu của Văn Cao

10:26 12/10/2009
Cuộc đời và sự nghiệp của Văn Cao luôn là những bí ẩn đối với hậu thế. Ai sẽ là người dựng lên được một Văn Cao - một trong những tượng đài của dân tộc Việt Nam thế kỷ 20, nhưng cũng là một con người của cuộc đời thực với những vui buồn, đớn đau, hạnh phúc...?

Nhà thơ Văn Thao - Ảnh: vnexpress.net

Cuộc trò chuyện giữa nhà văn Võ Thị Xuân Hà với nhà thơ Văn Thao, con trai cả của Văn Cao có lẽ sẽ giúp bạn đọc hình dung ra đôi phần dáng nét công trình dựng một tượng đài... Đồng thời giúp bạn đọc hiểu thêm về một trong những người con của Văn Cao, nay đang sống và âm thầm thắp sáng những ngọn nến sáng tạo.

*Võ Thị Xuân Hà (VTXH): Anh viết cuốn Văn Cao đời và nghiệp với tâm thức nào: Con trai cả đồng bệnh tương liêu? Một người bình thường ngưỡng vọng một nhân cách? Hay một sự câu thúc của hậu thế trong dòng sử về văn nhân dân tộc thế kỷ 20?

*Văn Thao (VT): ý định viết cuốn Hồi ức Văn Cao đời và nghiệp đến với tôi hơi muộn. Chỉ sau khi cha tôi mất tôi mới dần dần cảm nhận sự cần thiết phải thu thập tài liệu liên quan đến cuộc đời của ông. Khi ông còn sống, người ta rất dè dặt viết và đánh giá về ông. Đó phải chăng là số mệnh của những bậc văn nhân?

Sau ngày ông mất mọi người mới thực sự bàng hoàng nhắc và viết về ông. Có người ca ngợi, tung hô ông hết lời. Tôi tìm được và cảm nhận được đâu là tình cảm chân thực dành cho ông, đâu là những điều giả dối được che giấu đằng sau những câu chữ rất hoa mỹ sáo mòn (để làm gì nhỉ?).

Và tôi nhớ lại, có một lần tôi hỏi ông: “Sao bố không viết hồi ký?”. Ông im lặng một lát rồi mới nói: “Với bố, phải ngồi lại để viết hồi ký có nghĩa là cuộc đời sáng tạo nghệ thuật của mình đã chấm hết. Để viết cho trung thực và khách quan, khi nhìn lại cả cuộc đời mình, dám nhận những sai lầm của mình trong các mối quan hệ xã hội đã khó, tự đánh giá và khẳng định được những tác phẩm của mình ở tầm cỡ nào và bảo vệ những quan điểm nghệ thuật của mình còn khó hơn. Còn viết hồi ký để đề cao mình, thanh minh cho mình, có khi dẫn đến việc nói xấu và hạ thấp vai trò của người này người khác... thì bố không làm được. Vì thế mà bố không viết hồi ký. Theo bố hãy để mọi người nghĩ, tìm hiểu và viết về bố thông qua chính những tác phẩm của mình thì khách quan hơn”. Ông ngừng lại một lát rồi bất chợt quay sang nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt ánh lên hóm hỉnh: “Mà biết đâu con cũng sẽ là người viết cho bố?..”

Câu nói đó của ông đã ám ảnh tôi nhiều năm và nó đã giúp tôi tự tin, bỏ qua những mặc cảm để quyết định viết cuốn Văn Cao đời và nghiệp... Làm sao mà tôi không mặc cảm được khi tôi lại là con của một người quá nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực nghệ thuật. Cuộc đời của ông cũng rất phong phú, phức tạp, chịu đựng nhiều những bước thăng trầm do thời cuộc tạo nên.

Con viết về bố mà hay thì sẽ được độc giả tin hơn vì có nhiều chuyện riêng tư trong gia đình chỉ có vợ con mới biết được. Vấn đề là phải viết cho trung thực và khách quan, những vấn đề động chạm đến lịch sử phải chính xác. Viết không cẩn thận sẽ sinh chuyện. Mà người đời thì rất thích “bới chuyện”.

Con viết cho bố không cẩn thận sẽ trở thành chuyện “mẹ hát con khen hay”. Nhưng đối với Văn Cao đâu cần phải khen ngợi, ca tụng ông ấy làm gì nữa. Ông ấy là Văn Cao! Và thế đã là quá đủ, phải không?

Tôi là đứa con đầu của ông, được ông tha lôi trên khắp nẻo đường kháng chiến cho đến ngày giải phóng Thủ đô mới trở về sống ở Hà Nội cho đến bây giờ.

May mắn cho tôi là những năm tháng gay go nhất trong cuộc đời ông, tôi đã được sống bên ông, cảm nhận, chứng kiến và gánh chịu kiếp nạn cùng ông.

Rồi những năm tháng chiến tranh phá hoại, cả gia đình đi sơ tán chỉ còn lại hai bố con tôi sống ở Hà Nội giữa cái sống cái chết và bom đạn rình rập. Những lúc rỗi rãi ông thường rủ rỉ kể cho tôi nghe nhiều chuyện trong cuộc đời của ông. Cả những chuyện riêng tư của ông thời trẻ.

Khoảng thời gian 30 năm (1956-1986) là những năm tháng cam go và buồn nhất trong cuộc đời ông. Ông nhẫn nhịn, chịu đựng một cách kiên cường. Ông tin những gì ông đã làm là đúng, con đường ông đã chọn đã đi là đúng. Và ông đã đúng.

Tôi yêu quý ông, đồng cảm được cùng ông và ngưỡng vọng một nhân cách lớn nơi ông. Tôi thấy mình phải có trách nhiệm viết lại toàn bộ cuộc đời và sự nghiệp của ông. Ông là một tài năng lớn của nền Văn học nghệ thuật Việt Nam thế kỷ 20.

Như bạn nhận định, tôi đã viết Văn Cao đời và nghiệp với cả ba tâm thức: Con trai cả đồng bệnh tương liêu. Một người bình thường ngưỡng vọng một nhân cách. Và một sự câu thúc của hậu thế trong dòng sử về văn nhân dân tộc thế kỷ 20.

VTXH: Anh viết cuốn sách này trong thời gian bao lâu? Có thể đã có nhiều trở ngại vì đi tìm bóng dáng người xưa giống như đi trên cái “lối xưa yên ngựa hồn thu thảo”... Mà chữ tâm và chữ tiền cũng là những chuyện muôn thuở trên những nẻo đường?
VT: Tôi bắt đầu có ý thức thu thập tư liệu để viết cuốn Văn Cao đời và nghiệp từ hơn 10 năm nay. Tôi đã đi nhiều, tìm đến những vùng đất ông đã hoạt động trong những năm kháng chiến. Gặp gỡ lại rất nhiều bạn bè cũ của ông-những nhân chứng lịch sử còn sống...
Vâng, rất vất vả và tốn kém. Nhưng in đậm trong tôi là chữ Tâm của họ.

VTXH: Một chút riêng tư: trong một tai nạn giao thông anh đã bị mất một bên chân. Sức mạnh nào nâng anh đứng vững trên những nẻo đường đi tìm bóng hình người cha của mình? 
VT: May mà tôi có một người bạn đời rất thông cảm, ủng hộ, động viên, giúp đỡ tôi. Cô ấy đã dành dụm tiền bạc để cho tôi đi lấy tư liệu. Có lần cô ấy còn phải bán cả tư trang để chúng tôi có tiền tiêu trên đường... Cô ấy cũng là một nhà thơ - nhà thơ Trần Lan Vinh. Có lẽ nhờ thế nên chúng tôi đồng cảm và chia sẻ được những công việc của nhau. Thực sự nếu như không có cô ấy, công việc của tôi chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn và trở ngại...

Còn nữa, đó là những người đã từng là bạn, từng cùng sống, làm việc, chia sẻ với cha tôi. Cả những người chưa từng gặp Văn Cao, nhưng khi biết tôi rong ruổi đi lấy tư liệu về ông, họ đã giúp đỡ hết sức vô tư...

VTXH: Anh dự định thời gian nào cho ra mắt độc giả cuốn sách?Đã có một mạnh thường quân nào quan tâm đến việc này?
VT: Lẽ ra tôi đã có thể cho ra mắt độc giả trong năm nay nhưng vì còn có nhiều chuyện trong cuộc đời của cha tôi mà tôi thấy còn phải cân nhắc... Mạnh thường quân ư? Có nhiều người rất quan tâm đến chuyện đỡ đầu cho ra cuốn sách, nhưng nơi tôi mong nhận được sự giúp đỡ là Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Toàn quốc.

VTXH: Anh đã có những tập thơ riêng. Trong bài thơ “ Những con chữ” anh đã viết “Con chữ như định mệnh/ Số phận từng thi nhân/ Bao con tim ứa máu/ Nước mắt/ Mồ hôi/ Chắt gạn biển đời” Và từ đó đến nay, Văn Thao vẫn âm thầm đi theo lối nhỏ trong dòng chảy văn học...
VT: Mặc dù sinh trưởng trong một gia đình nghệ thuật nhưng con đường đến với thơ văn của tôi khá muộn. Hình như là một sự bức xúc đã thúc đẩy tôi đi vào cái nghiệp này. Tôi thường được chứng kiến các bậc tiền bối đàm đạo văn chương tại nhà. Rồi sau này các nhà thơ trẻ thường hay đến nhà tôi để đọc thơ cho cha tôi góp ý. Nghe họ tán tụng và tâng bốc nhau tùm lum, anh nào cũng coi thơ của mình là nhất- nghe mà tức. Đã thế mình cũng làm thơ chơi xem sao. Và thế là tôi làm thơ.

Mãi đến năm 1995 sau ngày bố tôi qua đời tôi mới cho ra mắt tập thơ đầu tiên có tên là Trái muộn do NXB Văn Học in. Tập thơ thứ 2 có tên Mảnh trời qua ô cửa cũng do NXB Văn Học in năm 1997. Tôi sáng tác không xô bồ và cũng không ồn ào. Tính tôi thế. Và tôi cũng tìm ra cho mình một cách viết riêng, một góc nhìn, một cách tư duy riêng. Tôi không thích sự cầu kỳ, rắc rối, đánh đố người đọc. Đối với tôi câu thơ phải có hình ảnh, ngôn từ chắt lọc, tránh sự vô nghĩa trong câu chữ...

Tôi tin ở mình. Tôi viết cái gì tôi thích, tôi viết cái gì tôi cảm. Cái gì đến sẽ đến. Thời gian sẽ trả chúng ta về đúng giá trị thật của nó.

VTXH: Được biết anh đã tham gia đóng một vài bộ phim truyền hình. Đó có phải là đam mê mới của anh?
VT: Tôi đã tham gia đóng phim truyện truyền hình của điện ảnh chiều thứ 7. Tôi đi theo đoàn làm phim của đạo diễn Huy Hoàng (Hãng phim truyện I) để thâm nhập thực tế vì tôi đang viết một vài kịch bản cho điện ảnh. Đạo diễn Huy Hoàng khi đó đang làm bộ phim Chuyện làng một. Trong kịch bản có một vai thầy địa lý. Chắc cái bản mặt của tôi hợp với vai đó nên đạo diễn Huy Hoàng và nhà quay phim Nguyễn Văn Đức đã mời tôi đóng. Tôi đọc kịch bản thấy vai cũng ngắn và cũng có đất diễn nên tôi nhận lời. Tôi đã đóng phim bao giờ đâu nhưng vì nể bạn nên cũng liều một cái xem sao. Âu cũng là một cuộc chơi. Và thế là tôi diễn. Không ngờ mọi người xem xong đều khen cái mặt tôi diễn được, vào vai không giống ai cả. Tôi cũng thấy khoái.

Và rồi mọi người lại mời tôi đóng tiếp một vai nữa trong phim Không cô đơn. Lại một cuộc chơi nữa. Tôi vốn ham chơi mà, chơi được là chơi, chơi cho hết mình...

Không! Đây đâu phải là sự đam mê. Có điều đã nhận vai rồi thì phải tìm ra cho mình một kiểu diễn thế nào đó để gây được ấn tượng tốt. Nhưng khi vào cuộc mới biết lao động nghệ thuật của cái nghề diễn viên vất vả lắm, không đơn giản như mọi người và tôi từng tưởng.

VTXH: Anh đã tốt nghiệp Mỹ thuật Công nghiệp. Vậy giữa hai vai trò: nhà thơ và hoạ sĩ, anh dành tâm huyết phía nào?( “ Cuộc chơi làm diễn viên” thì rõ rồi.)
VT: Tìm tòi, sáng tạo đấy mới là mục đích để tồn tại. Nhưng vai trò nhà thơ, nhà văn mới là tâm huyết chính của tôi - Cùng là sáng tạo, nhưng hội hoạ là màu sắc và dáng nét. Còn câu chữ là sự đánh đố của số phận người nghệ sĩ. Chắc rằng điều này thì bạn biết rất rõ.

VTXH: Hy vọng cuộc trò chuyện này sẽ mang đến cho anh một hối thúc lớn để thực hiện tiếp những dự định lớn của mình. Xin cảm ơn nhà thơ Văn Thao!

(190/12-04)


Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN PHƯƠNG TRÀĐầu năm 1961, hai mươi bốn sinh viên khóa 3 Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội chuẩn bị thi tốt nghiệp. Bắt đầu từ năm học này, sinh viên khoa ngữ văn phải làm luận án. Mỗi chúng tôi được giao làm một bản khóa luận về một vấn đề văn học, một tác giả hay một trào lưu văn học trong hoặc ngoài nước. Tôi chọn viết về Thanh Hải, Giang Nam, hai nhà thơ quen thuộc của miền Nam hồi ấy.

  • NGUYỄN THỤY KHATôi bắt đầu những dòng này về Thanh khó khăn như chính thời gian dằng dặc Thanh đã đi và sống để tìm đến những thời điểm bấm máy "độc nhất vô nhị", nhưng "khoảnh khắc vàng" mà đời người nghệ sĩ nhiếp ảnh không phải ai cũng có cơ may.

  • NGÔ MINHTrong đội ngũ các nhà thơ Việt hiện đại thế kỷ 20 đang sống ở Huế, có một nữ nhà thơ nổi tiếng thơ hay từ khi mới tuổi hai mươi, suốt mấy chục năm qua luôn được độc giả thơ cả nước ái mộ.

  • THANH THẢONgười dịch Marquez ấy chưa một lần gặp Marquez, dù anh đã từng sang tận xứ quê hương văn hào này.

  • SƠN TÙNGTôi đến sứ quán Việt Nam ở đợi vé máy bay về Bắc Kinh. Phu nhân đại biện lâm thời Tôn Quang Đẩu là bà Hải Ninh phụ trách lưu học sinh sinh viên Việt Nam tại Liên Xô, tôi là đại biểu sinh viên thuộc sự quản lý của bà khi lưu lại Mátxcơva. Cho nên được bà Hải Ninh giúp đỡ tôi như chị gái săn sóc em vậy.

  • VŨ HUẾGiải phóng đã tới năm 78, ba năm sau miền Nam nói chung và thành thị nói riêng, hàng hóa chẳng còn thứ gì “giá rẻ như bèo” (kể cả là nhà, đất). Huống gì tôi không phải hạng có tiền rủng rỉnh (ngoài lương), thành có muốn cái gì cũng khó.

  • PHONG LÊTết Dần năm 1998, vào tuổi 80, bác Kế yếu đi nhiều lắm. Sự thay đổi quá chóng khiến tôi bất ngờ.

  • HOÀNG MINH NHÂNNăm 1992, nhà thơ Lưu Trọng Lư cùng vợ là bà Tôn Lệ Minh vào Đà Nẵng thăm chơi, tôi có gặp. Lúc ấy tôi đang sưu tầm tư liệu về nhà thơ Phạm Hầu. Biết thời còn học ở Quốc Học Huế, nhà thơ Phạm Hầu rất ngưỡng mộ bà Minh, và đã làm nhiều bài thơ tình đặc sắc tặng bà.

  • TRẦN CÔNG TẤNCách nay vừa tròn 47 năm, Lê Minh Ngọc cùng chúng tôi ở chung đơn vị. Sau đó, tôi đi Mặt trận Lào. Minh Ngọc về làm hậu cần rồi đi Bắc Kinh học ngoại ngữ.

  • PHONG LÊTôi được một "cú phôn" mời dự cuộc gặp mặt của một nhóm anh em nhân ngày 20-11 và nhân 40 năm Ủy ban khoa học nhà nước.

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNMùa Hè năm 2007, từ Huế chúng tôi chuẩn bị ra thăm Hà Nội lần đầu. Trên ga Huế, chờ chuyến Tàu Đỏ xuyên Việt buổi chiều, nghe một người bạn chưa bao giờ gặp là anh Văn Thành nói trong điện thoại: “Cậu hên quá! Hà Nội đang nắng gắt bỗng dưng hôm qua lại có gió mùa Đông Bắc. Bây giờ Hà Nội như mùa Thu”.

  • NGUYỄN HÀO HẢII. Người tình thứ ba của họa sĩ lớn nhất thế kỷVừa qua ở Paris đã tổ chức cuộc triển lãm bán đấu giá toàn bộ bộ sưu tập Picasso của Dora Maar gây ra một sự huyên náo trong đời sống nghệ thuật ở thành phố họa lệ này sau những tháng ngày im lìm buồn tẻ do ảnh hưởng của những cuộc khủng hoảng toàn cầu triền miên. Cuộc triển lãm này đã làm người ta nhớ lại người đàn bà thứ ba của hoạ sĩ lớn nhất thế kỷ.

  • Lập thân, lập nghiệp ở Pháp nhưng Tiến sĩ Thu Trang vẫn luôn luôn hướng về Tổ quốc. Hơn 10 năm nay bà dành nhiều thời gian, công sức nghiên cứu tiềm năng du lịch Việt Nam, viết sách về du lịch, tham gia giảng dạy ở nhiều lớp đào tạo cán bộ du lịch và ở khoa du lịch của một số trường đại học trong nước. Là một cộng tác viên thân thiết, tên tuổi bà đã thân thuộc với độc giả Tạp chí Sông Hương, thế nhưng ít người đọc được biết người trí thức Việt kiều yêu nước này từng là Hoa hậu Sài Gòn 1955.

  • VÕ MẠNH LẬPÔng Nguyễn Văn Thương xa quê hương làng Vân Thê, Hương Thủy TT.Huế từ hồi còn trẻ. Ông cũng như mọi con người khác, xa quê, thương cha nhớ mẹ. Xa quê là nhớ quê, đậm nét tình bờ dậu, gốc tre làng, hương hoa của đất phảng phất theo suốt chặng đường xa.

  • HOÀNG QUỐC HẢITình cờ và cũng là may mắn nữa, vào Sài Gòn lần này tôi được gặp bà góa phụ Vũ Hoàng Chương, tức bà Thục Oanh ở nhà ông Trần Mai Châu, nơi đường Tự Đức cũ. Nhà ở xế ngôi trường Trần Văn Ơn vài chục mét.

  • LTS: Nhà văn Nguyễn Đắc Xuân là một trong những người cầm bút từ Trường Sơn về đã lao vào việc nghiên cứu lịch sử văn hoá Huế và đã đạt được một số kết quả. Trong số những gì đã đạt được anh thú vị nhất là Chuyên đề Bác Hồ, thời niên thiếu ở núi Ngự sông Hương.

  • HOÀNG CẦMThư gửi người âm (nhớ thi sĩ Đặng Đình Hưng)

  • NGUYỄN KHẮC THẠCHCơn cuồng lũ đã chìm về thủy phủ hơn chục ngày rồi mà những nơi nó đi qua vẫn ngổn ngang, bơ phờ xác họa. Huế vốn là một thành phố sạch đẹp với sương khói mờ nhân ảnh, thế mà giờ đây lại phải thay vào đó bằng rác rưởi, bụi bặm. Khắp phố phường ai nấy đều khẩn trương thu dọn, xử lý nhưng sức người không thể làm kịp cái khối lượng khổng lồ hậu quả thiên tai để lại.

  • HOÀNG PHƯỚCTrận lũ lịch sử đầu tháng 11 vừa qua, Thừa Thiên Huế là tỉnh bị thiệt hại rất nặng cả về người và của cải. Anh em Văn nghệ sĩ may mắn không ai mất mạng, nhưng cũng đã có trên 300 người nhà bị ngập nước, bị sập, bị tốc mái... Một số lớn những kinh sách, thư tịch, sách cổ, tranh ảnh nghệ thuật, hoành phi đối liễn, từ điển các loại, đồ sứ men lam, đàn dương cầm, nhạc cụ dân tộc, phim, máy ảnh, máy ghi hình, bản thảo, tài liệu gốc có giá trị văn hóa lịch sử, hư hỏng ẩm ướt, hoặc bị bùn đất vùi lấp, bị trôi, thiệt hại không thể tính được.

  • HOÀNG MINH TƯỜNGĐi Bình Trị Thiên hè này, tôi có hạnh phúc được hầu chuyện quá nhiều văn nhân nổi tiếng.Nhà văn Nguyễn Quang Hà, nguyên Tổng biên tập Tạp chí Sông Hương, ngay khi vừa đi phá Tam Giang tìm bối cảnh cho bộ phim truyền hình nhiều tập, về đến thành phố, đã tìm đến khách sạn, giao cho hai bố con tôi chiếc honda 86 và hai mũ bảo hiểm. Xăng đầy bình rồi. Cứ thế mà đi. Ông cười hiền từ chỉ hướng cho hai bố con lên đàn Nam Giao và khu đền thờ Huyền Trân Công Chúa vừa mới khánh thành.