LÊ HUỲNH LÂM
Để tặng họa sĩ Đinh Cường, thi sĩ Trần Vàng Sao và người con gái bên góc phố nâu gầy.
Minh họa: Nhím
Ngôi đền linh hồn mang tên Gác Trịnh
Buổi sáng
mặt trời không mọc
tôi theo dấu chân những con chim đỏ(*)
vào căn nhà của bóng tối
có vệt son từ nụ hôn của người con gái
sót lại trên cánh cửa trái tim
những bàn chân đi tìm giấc mơ
như lời tiên tri của sỏi đá
về một thế giới chật chội những ý nghĩ
Trên bức tường của thành phố mùa đông
ai đã móc lên hình hài những đứa con thượng đế
có người đội khăn vàng(*)
bước về trong ngôi đền linh hồn
Nâu đã đặt tên Gác Trịnh
tiếng chuông vỡ bên kia ngọn đồi
đánh thức giấc ngủ của thần linh
Và người đàn ông giang tay ôm mặt đất
nghe tiếng lá reo trong phiên khúc của gió
con còng hoa bò ngang cánh cửa nhà thờ
vểnh càng chào thi sĩ
có bàn tay gầy tiễn còng vào hang cỏ
Xa xa những con đò trong ký ức của dòng sông
chờ đợi tiếng gọi vọng về trong khuya khoắt
ông già Bến Ngự
có vẻ mặt trầm tư của nước
và nhịp mưa rơi
như tiếng dương cầm rung lên trong ngôi nhà màu trắng
tôi gửi ánh trăng soi trước cổng nhà em
cho bước chân khuya ngang qua nỗi nhớ
có dáng người ngồi tịch lặng(*)
trong khúc hát của những vì sao
ai vẽ chân dung buổi chiều
bằng ngón tay huyền thoại
Đinh Cường, Trần Vàng Sao
để nhớ nhà thờ Dran trong dạ khúc chiều đội nến(*)
Những con đường thì thầm với bàn chân
về câu chuyện tương lai
ai đặt đóa hoa của đêm
trước cửa nhà nguyện tình yêu
và bình minh được thắp sáng trên bầu trời
rất nhiều ngọn nến trắng.
Trên những bậc cấp hành lang
bước chân khuya về gác nhỏ
và lời thì thầm của lá trong giấc ngủ mùa thu
xanh lên những kỷ niệm trong bài thơ phố cây long não(**)
và tiếng ai gọi Nâu ơi trên hàng cây muối(**)
Huế, 24/11/2013
(SDB11/12-13)
---------------
(*) Tên tranh của họa sĩ Đinh Cường
(**) Trích thơ của B.D trong bài “Phố cây long não”
Tải mã QRCode
ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say
NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...
TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê
DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên
NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm
TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người
LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...
LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.
một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro
Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ
Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…
Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang
Viết cho Khang
Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!
Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…
Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây
Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…
17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!
Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.
Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ